Chương 16: Người bạn tốt nhất
Đồng tử Ôn Uyển run lên, cô không biết nói thế nào.
“Lần trước cậu về muộn quá, tớ đến nhà thi đấu tìm cậu, thấy anh ấy nắm tay cậu đi ra.”
Ôn Uyển hít một hơi sâu, cô không biết mình bị làm sao, chỉ là không muốn mối quan hệ tồi tệ này bị Trì Oánh phát hiện.
Cô không muốn.
“Ừm, anh ấy là bạn trai tớ.”
Trì Oánh bước lại gần, đôi mày đẹp khẽ nhíu, giọng nói nhẹ nhàng.
“Nếu vậy, cậu không muốn nói với họ sao?”
“Đường Lê rất thích anh ấy, cậu biết không?”
Ôn Uyển cảm thấy hơi khó xử, Trì Oánh chắc nghĩ cô rất xấu tính, chiếm giữ thân phận bạn gái của Tạ Tông Tầm, nhìn người ta điên cuồng mê mẩn anh ấy, còn giả vờ rộng lượng đưa ảnh của anh ấy cho người ta, thực ra là khoe khoang, trong lòng đắc ý không chịu nổi.
Cô không phải như vậy, Ôn Uyển đỏ hoe mắt, muốn giải thích nhưng không biết giải thích từ đâu.
Trì Oánh nhẹ nhàng ôm cô.
“Uyển Uyển, không khó chịu sao? Tớ biết cậu rất coi trọng tình bạn, nhưng đó là bạn trai của cậu mà.”
“Cậu không có nghĩa vụ phải chia sẻ bạn trai mình với họ đâu, Uyển Uyển, tình cảm vốn là ích kỷ, ích kỷ một chút được không?”
Ôn Uyển bị ôm ngây người.
Trì Oánh đang nghĩ cho cô, cô ấy sợ cô khó chịu lại nhịn không nói, sao cô ấy tốt thế.
“…… hu hu hu…… sao cậu tốt thế……”
Trì Oánh lau nước mắt cho cô, giọng dịu dàng: “Sao lại khóc rồi?”
Ôn Uyển nói rất chân thành, mắt ngấn lệ: “Cậu tốt quá!”
“Ngốc.”
Sau khi Ôn Uyển bình tĩnh lại, cô giải thích với Trì Oánh:
“Bọn tớ chưa muốn công khai.”
Trì Oánh nhíu mày, mặt không hài lòng: “Là anh ấy không muốn à?”
“Cả hai tụi tớ đều không muốn, là kết quả sau khi bàn bạc.”
“Không sao đâu, tớ không để ý mấy chuyện linh tinh đó.”
Trì Oánh nghe thái độ thoải mái của cô, cũng thở phào.
“Cũng đúng, mất Uyển Uyển của tụi này thì rõ ràng Tạ Tông Tầm lỗ hơn, anh ta mới phải trông chừng cậu kỹ hơn.”
Ôn Uyển lại ôm Trì Oánh, ngửi mùi hương nhẹ nhàng trên người cô ấy, cảm thấy rất an tâm.
Vô thức thốt ra, “Chúng ta là bạn tốt rồi chứ? Là kiểu bạn thân ấy.”
Trì Oánh khẽ cười thành tiếng, “Ừ, bạn thân nhất.”
Ôn Uyển thấy mình thật may mắn.
-
Buổi tối, Đường Lê về trước, Trì Oánh đi thư viện học.
Ôn Uyển suy nghĩ một lát, vẫn đưa ảnh của Tạ Tông Tầm cho Đường Lê.
Đường Lê trợn mắt há mồm, “Trời ơi, anh ấy tự tay đưa cho cậu á?”
“Đỉnh quá, trời ơi!”
Ôn Uyển lắc đầu, hơi khó xử, “Ừm, anh ấy nói cảm ơn cậu đã thích anh ấy.”
Đường Lê hoàn toàn chìm trong niềm vui bất ngờ, không để ý lắm lời Ôn Uyển, tự chạy lên giường.
Một lúc sau lại thò đầu ra, mặt ỉu xìu, “Mấy vết này là gì thế, anh ấy có bạn gái rồi à?”
Ôn Uyển mím môi nói, “Không phải đâu, là muỗi đốt đấy, anh ấy hình như đi leo núi, rồi thành ra thế.”
Đường Lê kêu lên kinh ngạc, mặt đầy vui mừng: “Cảm ơn cậu, Uyển Uyển!”
Trước khi đi ngủ, Ôn Uyển mở khung chat với Tạ Tông Tầm.
Ôn Lục Lục: [Hôm nay em nói với một người bạn rằng anh là bạn trai em, lần trước chị ấy thấy anh nắm tay em đi ra từ nhà thi đấu. Chị ấy là bạn rất rất thân của em, nhưng em không muốn chị ấy biết tụi mình là quan hệ đó, chị ấy sẽ giữ bí mật, được không ạ?]
X: [Quan hệ nào?]
Ôn Lục Lục: [Em không biết đây là quan hệ gì, chỉ là anh bảo em làm thì em phải làm, anh còn cho em tiền, sắp xếp phẫu thuật cho bà em, xếp trường cho em em, kiểu quan hệ đó.]
Ôn Lục Lục: [Em chưa từng nghĩ sẽ làm bạn gái anh, anh yên tâm, sau này nếu anh muốn yêu đương với người khác, em sẽ không nói lung tung, em cũng sẽ không quấy rầy anh.]
Ôn Uyển gõ một đống chữ, sống mũi cay xè không chịu nổi, vốn dĩ, cô có thể chăm chỉ đi làm thêm, dành tiền cho em gái đi học, cho bà chữa bệnh.
Dù có vất vả một chút cũng không sao, cô sợ nhất là khổ.
Nếu sau này khá hơn, cô còn có thể mua cho mình vài bộ quần áo đẹp, tìm một người bạn trai phù hợp, yêu đương bình thường, có một cuộc sống đại học bình thường.
Nhưng bây giờ, tất cả đều không còn nữa, tất cả đều không thể.
Rất lâu rất lâu sau, lâu đến mức cô sắp ngủ, chiếc điện thoại đặt trên ngực mới rung lên.
Cô nheo mắt cầm lên xem.
X: [Biết rồi.]
-
Tạ Tông Tầm nằm trên giường, đầu kia không trả lời nữa.
Anh nhìn chiếc bánh kem đựng trong túi trên bàn nhỏ.
Lại nhớ đến nụ cười của Ôn Uyển tối qua, chẳng phải muốn ăn hết sao? Hôm nay lại nhất quyết không mang đi cái nào.
Để đây làm gì? Anh làm thùng cơm cho cô chắc?
Lại móc điện thoại ra.
X: [Anh đến đón em, tối qua đây.]
Ôn Lục Lục: [Dạ.]
Không hề phản bác, Tạ Tông Tầm nhìn điện thoại, suýt nữa nhìn thủng nó.
Anh lái xe đến cổng phụ, Ôn Uyển đang đeo cặp đứng dưới gốc cây, cô mặc chiếc váy dài hôm đến gặp anh, tà váy đung đưa theo gió chiều.
Đứng ở đó là một cảnh đẹp, người qua đường thỉnh thoảng lại nhìn cô.
Tạ Tông Tầm ngẩn ra một lúc, Ôn Uyển đã thấy xe anh, cô bước nhanh đến bên xe, chui tọt vào trong.
Lên xe cũng không nói gì, tự mình thắt dây an toàn.
Về nhà, Bong Bóng vẫy đuôi chạy đến, Ôn Uyển mím môi nhìn nó một cái, không có hứng, bước lên lầu.
Tạ Tông Tầm khẽ động lông mày, lại nhìn Bong Bóng dưới đất, ánh mắt phức tạp.
Về phòng, trong phòng tắm vọng ra tiếng nước, Ôn Uyển đang tắm.
Tạ Tông Tầm dựa vào giường chơi điện thoại, mơ hồ nghe thấy vài tiếng khóc nén theo tiếng nước, anh cau mày, nội dung trong điện thoại hoàn toàn không đọc nổi.
Mấy lần muốn đẩy cửa phòng tắm vào thẳng, nhưng nhịn lại.
Cửa phòng tắm mở, Ôn Uyển không quấn khăn tắm, cũng không mang đồ ngủ.
Trên làn da trắng nõn chi chít những dấu vết cũ mới, cô đi chân trần trên sàn, bước đến trước mặt Tạ Tông Tầm.
Tạ Tông Tầm mím môi nhìn cô.
Ôn Uyển nhẹ nhàng ngồi lên người anh, cánh tay trắng ngần khoác lên cổ anh, hơi thở ấm áp truyền vào miệng anh.
Cô hôn chậm rãi, không nhanh không chậm, khóe mắt còn vương vài giọt lệ.
Thấy anh không động đậy, Ôn Uyển cụp mắt, giọng nghẹn ngào, nhưng biểu cảm lại rất cố chấp.
“Chẳng phải anh muốn thế này sao?”
“Sao không mở miệng?”
“Chẳng phải anh muốn làm sao?”
Trong lòng Tạ Tông Tầm dâng lên một cảm xúc khó tả, vừa rồi nhìn cô bước ra, đúng là nghĩ vậy.
Nhưng vẻ mặt sau đó của cô, cứng rắn làm anh mất hết ý định.
Anh mở miệng, giọng kìm nén.
“Hôm nay chỉ muốn ôm em ngủ thôi, không có ý gì khác.”
“Anh đã nói rồi, Ôn Uyển, không phải lúc nào anh cũng muốn làm với em.”
Tạ Tông Tầm đứng dậy, lấy đồ ngủ của cô ra, từng cái từng cái mặc cho cô, Ôn Uyển cũng không động, mặc anh làm.
Mặc xong, Tạ Tông Tầm ôm cô vào lòng, nhẹ nhàng vỗ lưng cô, đối với anh, đây là ý an ủi.
Hành động vô thức, chính anh cũng không thấy sai.
“Đón em về, là muốn em ăn bánh kem.”
“Hôm qua chẳng phải muốn ăn hết sao?”
“Hôm nay ăn hết nhé? Không hết thì vứt.”
Ôn Uyển vẫn không nói, khẽ nức nở.
Tạ Tông Tầm đã nhượng bộ tối đa, “Không hết anh ăn, được không?”
Ôn Uyển biết, Ôn Uyển cũng không hiểu sao có thể hiểu được giới hạn trong từng câu nói của anh.
Đây chắc là sự nhượng bộ lớn nhất anh có thể làm, cô mà còn làm ầm lên, là cô không biết điều rồi.
Cô mím môi, khẽ nói.
“Dạ.”
