Chương 23: Em không thích anh ấy
Ôn Uyển khép mi, hỏi cô: “Cậu định theo đuổi anh ấy à?”
Đường Lê gật đầu, cũng rất thẳng thắn: “Có nhiều người muốn theo đuổi anh ấy lắm, chắc chẳng ai theo đuổi được, nhưng anh ấy đối với cậu, hình như rất khác.”
“Tối qua cậu không về, là ở cùng anh ấy đúng không, hai người đã làm rồi?”
“Mấy dấu trên người anh ấy là do cậu làm đúng không?”
Dù tính Ôn Uyển hiền lành, đối xử với mọi người thân thiện, nhưng lúc này vẫn cảm thấy bị xúc phạm.
Cô hé môi đỏ, giọng nói ấm áp nhưng kiên định.
“Tớ không thích anh ấy, cũng không thể nào thích anh ấy được.”
“Cậu muốn theo đuổi anh ấy, đó là chuyện của cậu.”
Chuyện khác, cô không muốn nói.
Đường Lê gật đầu: “Tớ biết rồi.”
Ôn Uyển nhân đó nhắc đến chuyện tấm ảnh, truyền đạt ý định ban đầu, không cố ý vòng vo nữa.
“Tấm ảnh lần trước đưa cậu, tớ phải lấy lại, vì cậu đăng lên mạng rồi, anh ấy không vui, muốn thu hồi.”
Đường Lê lấy tấm ảnh từ kẹp sách, nhắm mắt, trả lại cho Ôn Uyển.
“Vậy tớ sẽ theo đuổi anh ấy.”
Ôn Uyển mím môi: “Tùy cậu.”
-
Chiều nay không có tiết, sân trường có hội tuyển câu lạc bộ.
Mấy người trong ký túc cùng đi, nhưng tách thành từng cặp.
Ôn Uyển và Trì Oánh đi cùng, Hứa Triều và Đường Lê đi cùng.
Ôn Uyển khá hứng thú với những thứ mới, mấy câu lạc bộ cô thấy thú vị đều đến tư vấn thử, chơi khá vui.
Cuối cùng đăng ký câu lạc bộ thư pháp.
Trì Oánh trêu cô: “Ê, mấy cái nhạc, nhảy ban nãy, cậu không phải thích lắm sao?”
Ôn Uyển lắc đầu: “Tớ không biết làm đâu. Từ khi bố mẹ mất, nhà tớ không còn khá giả như trước, tớ cũng không có cơ hội học gì.”
Hồi nhỏ cô học nhảy vài năm, nhạc cụ thì mẹ dạy cô đàn guitar, nhưng đã nhiều năm không đụng đến.
Bút cứng thì tiện luyện hơn, cô cũng không bỏ bê.
“Bố mẹ tớ đều là giáo viên cấp ba, mẹ dạy toán, bố dạy văn.”
“Hồi nhỏ chữ tớ viết xấu lắm.”
Ôn Uyển kể chuyện sinh động, nét mặt linh hoạt.
“Bố tớ không chịu nổi chữ tớ, bảo như gà bới, ép tớ luyện chữ, còn lấy thước đánh tớ nữa.”
Cô nói chuyện phiếm với Trì Oánh, những ký ức từng bị chôn vùi lại hiện về, lúc đó, còn hạnh phúc lắm.
Có bố mẹ, dù bị mắng, cô vẫn nhớ da diết.
Bây giờ cũng tốt, cô còn có bà và em gái.
Trưa nay về cô gọi video với người chăm sóc bà, trong video bà cụ mặt hồng hào hơn nhiều, chỉ là tai hơi nặng.
Đợi đến Quốc khánh, cô sẽ về nhà, gọi thật to, bà nhất định nghe thấy, nghĩ vậy thôi đã thấy vui rồi.
Trì Oánh khoác tay Ôn Uyển, giọng nhẹ nhàng: “Tớ còn chẳng biết bố mẹ mình là ai.”
“Bà nhặt được tớ trong thùng rác, bà nhặt ve chai nuôi tớ lớn. Hồi cấp hai, bà mất rồi.”
“Vốn tớ không định học cấp ba, là Đàm Độ ép tớ học.”
Mắt Ôn Uyển thoáng xót xa, dịu dàng hỏi: “Đàm Độ là bạn trai cậu à?”
Trì Oánh gật đầu, mắt rưng rưng: “Anh ấy là bạn cấp hai của tớ. Hôm tớ không đi học, anh ấy quỳ xuống cầu xin tớ học tiếp. Anh ấy đi làm kiếm tiền, nuôi tớ học hết cấp ba. Anh ấy rất chí thú và có đầu óc, giờ tự mở một công ty nhỏ.”
“Đợi vài năm nữa tớ tốt nghiệp, tớ sẽ cưới anh ấy.”
Ôn Uyển cười: “Được, chờ uống rượu mừng của hai cậu nhé.”
“Tớ sẽ làm phù dâu!”
Trì Oánh cũng cười hạnh phúc. Hồi cấp ba, cô ấy chỉ chú tâm học hành, tính tình cũng cô độc, không kết bạn được.
Ôn Uyển không chê cô ấy, chủ động lại gần, tính tình cũng tốt, cô ấy rất quý người bạn này.
Rất quý.
Ôn Uyển và Trì Oánh đi dạo cả buổi chiều, mệt thật sự.
Tối hai người đều ăn một bát mì to, ăn xong còn mua một cây xúc xích nướng, hớn hở về ký túc.
Trì Oánh hỏi mặt cô ấy sao rồi, cô ấy nói thật.
Thế là, hai người không biết chửi nhau tụ lại chửi người khác quá đáng, trình chửi như gà mổ nhau.
Gần đến dưới ký túc, Ôn Uyển từ xa đã thấy xe của Tạ Tông Tầm, cô lấy điện thoại ra xem, quả nhiên có tin nhắn của anh.
X: [Tối nay đến chỗ anh, anh đợi em dưới lầu.]
Ôn Uyển nắm tay Trì Oánh, hơi do dự: “Oánh Oánh, tớ phải đi tìm anh ấy rồi.”
Trì Oánh khẽ gật đầu, khóe môi cong lên trêu: “Anh ấy dính cậu quá, ngọt chết mất.”
Ôn Uyển chỉ muốn cười khổ, gượng gạo kéo môi: “Vậy tớ qua đây?”
Trì Oánh khẽ ừ, đợi Ôn Uyển đi rồi, lấy điện thoại ra, nhìn người liên hệ ở đầu danh sách, lịch sử trò chuyện gần nhất là một tuần trước.
Rõ ràng trước đây, anh ấy cũng dính cô ấy như vậy.
Thôi, anh ấy bận, cô ấy phải thông cảm.
-
Ôn Uyển lên xe, thắt dây an toàn.
“Giờ không còn làm trộm nữa à?”
Tạ Tông Tầm nhìn vẻ mặt bình thản của cô, trêu một câu.
“Tối mò tối mịt, ai thấy, về nhà nhanh đi.”
Hôm nay Ôn Uyển chơi vui, tâm trạng cũng phấn chấn, không để ý lắm, liền sai anh.
Tạ Tông Tầm tiếp lời cô: “Ừ, về ngay.”
Trước khi lái, anh lại lấy một hộp nhỏ đưa cô, bên trong là một miếng bánh nhỏ rất tinh xảo, nhìn đã thấy thèm.
Ôn Uyển nuốt nước bọt: “Em vừa ăn cơm xong.”
Tạ Tông Tầm mím môi: “Về nhà ăn.”
Lại nói thêm: “Ăn không hết thì đưa anh ăn.”
Ôn Uyển nhìn anh hơi buồn cười, trong lòng có suy nghĩ, liền hỏi anh: “Có phải anh tự muốn ăn không? Ngại không nói, rồi ăn phần của em.”
Tạ Tông Tầm hừ lạnh: “Là ăn phần em thừa.”
“Ngọt lắm, ngọt như miệng em vậy, anh chịu được.”
Cái gì vậy trời.
Ôn Uyển hít nhẹ, nhìn anh mặt tỉnh bơ nói ra câu ngọt xít như thế, thấy không thể tưởng tượng nổi.
Lúc trên giường anh cũng vậy, rõ ràng không biểu cảm gì, nhưng lời nói ra câu nào câu nấy dâm dục, thô tục.
Có lúc cũng dỗ cô, nhưng phần lớn là khen cô.
Đối diện với khuôn mặt và thân hình đó, cùng giọng nói của anh, lúc đầu óc không tỉnh táo, cô thực sự ngượng chết đi được, cái ngượng cả về sinh lý lẫn tâm lý, hoàn toàn không kiểm soát được.
Ôn Uyển nhìn thẳng phía trước, cắn răng: “Anh đừng có suốt ngày đùa em nữa.”
Tạ Tông Tầm yết hầu động đậy, rất nghiêm túc: “Không đùa, đang tán tỉnh.”
“Chỉ nghĩ đến mấy chuyện này thôi.”
Anh nhàn nhạt mở miệng: “Không thì nghĩ gì?”
Ôn Uyển bực bội: “Không biết.”
Quan hệ của họ, vốn chỉ có chuyện này, là cô lại suy nghĩ lung tung.
Về đến biệt thự của Tạ Tông Tầm, Ôn Uyển lập tức mềm nhũn, cả buổi chiều đi dạo thực sự hơi mệt.
Cô vào cửa cởi giày liền lao đến sô pha, nằm sấp trên đó kêu đau chân đau lưng, rên rỉ ầm ĩ.
Bong bóng chạy lon ton đến cọ cô.
Tạ Tông Tầm nhìn đôi giày cô tùy tiện đá ra, nhặt lên cất vào tủ giày, cởi áo khoác đến gần cô.
“Lại do anh à? Bụng có đau không?”
Ôn Uyển lật người, đôi mắt long lanh chạm phải đồng tử đen của anh, cả hai đều ngẩn ra một lúc.
Ôn Uyển ngồi dậy, vuốt tóc, hơi luống cuống.
“Chiều nay em đi đăng ký câu lạc bộ, nhiều câu lạc bộ lắm, đi bộ mệt chết.”
Tạ Tông Tầm đỡ eo cô, kéo cô nằm lên đùi mình, ngón tay thon dài gãi cằm cô, không nhịn được thở dài.
“Thể lực yếu thế này, phải tập nhiều.”
“Yếu ớt, suốt ngày kêu mệt.”
Ôn Uyển đá vào không khí, phàn nàn: “Em có suốt ngày kêu mệt đâu!”
“Được, tối nay đừng kêu.”
Ôn Uyển hừ lạnh, lại sờ túi, lấy tấm ảnh của anh ra: “Trả anh này.”
Không nhịn được nhìn kỹ, chép miệng: “Nhiều dấu thế này, đều do em làm à?”
Tạ Tông Tầm nhìn, nhướng mày, đầu ngón tay tùy tiện chỉ vài chỗ, thong thả nói.
“Ừ, cắn, cào, hôn.”
Ôn Uyển kích động: “Sao có thể có hôn được?”
Tạ Tông Tầm mặt tỉnh bơ.
“Có đấy, có thể em sướng quá, tự quên mất.”
Ôn Uyển: “…”
