Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Người Em Bảo Vệ Lại Là Kẻ Xấu Nhất > Chương 25

Chương 25

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 25: Sao Anh Phải Tốt Bụng

 

Sáng hôm sau, Ôn Uyển lôi Tạ Tông Tầm dậy đi dạo chó.

 

Là Bong Bóng cầu xin.

 

Cũng là Ôn Uyển cầu xin.

 

Bởi vì Tạ Tông Tầm không có thói quen dắt chó đi dạo buổi sáng, toàn để cô lao công dắt thôi, còn tối thì tự hắn đi.

 

“Chẳng phải anh bảo em cần tập thể dục sao? Bây giờ em muốn đi.”

 

Tạ Tông Tầm thản nhiên: “Đi bộ không tính là tập thể dục.”

 

Ôn Uyển hết cách, ủ rũ nói: “Vậy em tự đi dạo nó được chưa?”

 

Tạ Tông Tầm: “Không được.”

 

Ôn Uyển tức chết, “Thế anh bảo làm sao? Em chỉ muốn đi dạo chó thôi, Bong Bóng cũng muốn em đi mà!”

 

Tạ Tông Tầm liếc cô một cái, day day ấn đường.

 

“Đó cũng không phải lý do để em gọi anh dậy lúc sáu giờ.”

 

Hôm nay cô học kín lịch, để được đi dạo chó mà sáng sớm đã nằm trong lòng anh rên rỉ, anh không dậy đè cô ra làm một lần đã là tốt bụng lắm rồi.

 

Tạ Tông Tầm ngước mắt, đầu óc dần tỉnh táo, sao hắn phải tốt bụng nhỉ.

 

Ôn Uyển bĩu môi, quan sát sắc mặt hắn, “Anh… ưm…”

 

Tạ Tông Tầm có chút bực bội trong mắt, “Im miệng.”

 

“Làm xong rồi đi.”

 

…

 

Ôn Uyển trở mình bật dậy, nhìn đồng hồ, tức đến nỗi mặt đỏ lên rồi lại đỏ.

 

“Không còn thời gian đi dạo chó nữa!”

 

Nghĩ đến cái nhìn tủi thân của Bong Bóng, cô thấy mình có tội.

 

Tạ Tông Tầm mặc quần áo, thản nhiên nói: “Lượng vận động này chắc lớn hơn đi dạo chó một chút.”

 

Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của cô ỉu xìu, đầy sầu não, Tạ Tông Tầm chậm rãi nói.

 

“Không dậy nữa là em muộn học đấy.”

 

Ôn Uyển lúc này mới bò dậy khỏi giường, đi tìm quần áo mặc. Vào thu rồi, trời trở lạnh, cô mới phát hiện trong tủ có thêm nhiều bộ thu trang.

 

“Ừm, lần sau dẫn em đi tự chọn đồ em thích, được không?”

 

Tạ Tông Tầm xuống nước, vì hắn phát hiện, cô mặc gì cũng đẹp, đều tươi trẻ như một bông hoa.

 

Hắn nghĩ tùy cô vậy, thích gì mua nấy.

 

Ôn Uyển không nói gì, cầm một bộ đồ thay vào.

 

Tạ Tông Tầm nhìn vài lần, ôm eo cô hôn thêm.

 

“Đẹp.”

 

Xong mới đưa người về trường.

 

Lúc Ôn Uyển xuống xe ở cửa phụ, tình cờ gặp Đường Lê từ nhà về trường.

 

Đường Lê nhìn chiếc xe đưa cô đến, rồi chào hỏi Ôn Uyển: “Trong xe là Tạ Tông Tầm à?”

 

Ôn Uyển không để ý cô ta.

 

Cô tâm tư tinh tế, cũng khá nhạy cảm, có thể cảm nhận được thiện ý và ác ý của người khác. Nếu trước đây cô và Đường Lê chỉ coi là bạn cùng phòng bình thường.

 

Thì bây giờ, những cảm xúc khác thường trong lời nói của cô ta đã khiến cô khó chịu. Đã khó chịu thì cô cũng sẽ không ép mình hòa nhập.

 

“Thật sự cậu không ngủ với anh ta à?”

 

“Thế vết trên cổ cậu là gì?”

 

Ôn Uyển bị quấy rầy đến phát phiền, “Chó cắn đấy, chó cắn đấy! Nhà anh ta nuôi một con chó tên Bong Bóng, nó cắn!”

 

Nói xong giọng lại trở nên bình tĩnh, có chút lạnh lùng: “Cậu đừng làm phiền tớ nữa được không?”

 

“Tớ chúc cậu, mau theo đuổi được anh ta, yêu đương với anh ta đi!”

 

Đường Lê bị khí thế của Ôn Uyển làm cho ngây người, trước đây cô ta nghĩ Ôn Uyển là người không có tính khí.

 

Có lẽ nghe ra sự chán ghét trong giọng nói của cô, Đường Lê mới thực sự xác định Ôn Uyển có lẽ không đe dọa lớn đến mình. Tạ Tông Tầm – cậu đại thiếu gia kiểu đó, sao có thể theo đuổi một người ghét mình đến vậy chứ.

 

“Thôi mà, Uyển Uyển, tớ đùa cậu thôi, chúng mình đi ăn sáng đi.”

 

Ôn Uyển từ chối, tự mình đến tòa giảng đường, còn lén dán một miếng băng cá nhân.

 

Vào lớp xong liền ngồi cạnh Trì Oánh.

 

Trì Oánh đưa sách chuyên ngành cho cô, hỏi.

 

“Tớ có mang bánh mì nhỏ, cậu ăn không?”

 

Còn mười lăm phút nữa vào học.

 

Ôn Uyển lấy bút ra, vừa định trả lời thì sờ thấy một cái túi trong cặp, lôi ra xem, là một gói bánh mì sáng và một hộp sữa nóng.

 

Lúc này, điện thoại trên bàn rung lên.

 

X: [Ngoan ngoãn ăn sáng đi.]

 

Ôn Uyển cười với Trì Oánh: “Không cần đâu, tớ có mang rồi.”

 

Ôn Lục Lục: [Đã bảo đừng cắn cổ em, lại bị người ta thấy rồi.]

 

Ôn Uyển vừa ăn sáng, vừa uống sữa, không nhớ nổi anh bỏ vào lúc nào.

 

X: [Cắn? Anh là chó à?]

 

Ôn Lục Lục: [Thế sao sâu thế?]

 

Anh làm lúc nào vậy, sao cô chẳng nhớ gì cả.

 

X: [Hôn mạnh quá thôi.]

 

X: [Lúc anh hôn em, em cười đến nỗi thành hình gì rồi, giờ lại trách anh?]

 

Ôn Lục Lục: [Không nói với anh nữa, em phải lên lớp đây!]

 

Tạ Tông Tầm ngả người ra ghế sau, tắt màn hình điện thoại, nhắm mắt dưỡng thần.

 

Cố Ngôn Triệt cười khẩy: “Mệt rồi à? Tao bảo có thuốc mà, mày có muốn…”

 

Tạ Tông Tầm lạnh lùng mở mắt: “Mày nói lại lần nữa xem.”

 

Cố Ngôn Triệt cười khan vài tiếng, quay mặt đi.

 

“Không cần không cần, mày đâu cần dùng thứ đó, tao lắm mồm, tao lắm mồm.”

 

Lại nhớ ra gì đó, “Ôn Uyển với Trì Oánh thân nhau lắm hả, mày hỏi giúp tao xem Trì Oánh có bạn trai chưa?”

 

Tạ Tông Tầm nghĩ một lát, tối qua Ôn Uyển nằm trong lòng hắn, có vẻ khá vui, nên tán gẫu với hắn vài câu, có nhắc đến Trì Oánh.

 

Nói gì mà bạn trai cô ấy nuôi cô ấy ăn học, trời sinh một cặp, hạnh phúc lắm các thứ. Hắn có chút khinh thường, nhưng không ghét nghe cô lải nhải, nên cứ nghe.

 

“Có bạn trai rồi.”

 

“Ôn Uyển nói.”

 

Ôn Uyển nói, nên độ tin cậy trăm phần trăm.

 

“Đệt, hôm qua tao mới chia tay.”

 

Tạ Tông Tầm lười biếng liếc hắn một cái, “Không sạch sẽ, ai thèm ngủ với mày.”

 

Yêu đương với Cố Ngôn Triệt, khác nào ngủ với hắn. Tâm lý hắn chẳng hứng thú mấy, thuần túy là sinh lý thôi.

 

Cố Ngôn Triệt hơi tức giận thành thẹn, theo bản năng phản bác, chẳng qua não: “Mày sạch chắc?”

 

Tạ Tông Tầm ừ một tiếng, cười lạnh: “Ờ, chỉ bị cô ấy ngủ thôi.”

 

“Mày chờ đấy, sau này mày đổi người, tao không chế nhạo mày chết tao nghe.”

 

Tạ Tông Tầm khựng lại, rồi lại nhắm mắt nghỉ tiếp.

 

-

 

Hôm nay Ôn Uyển học cả ngày, tối còn phải đi dạy kèm. Lúc ra khỏi nhà học sinh thì Tạ Tông Tầm đã đợi sẵn ở cửa rồi.

 

Trong lòng cô thở phào nhẹ nhõm, may quá, không phải chạy hộc tốc.

 

Đi lại mệt quá.

 

“Về thẳng nhà hay đi ăn gì đó?”

 

Ôn Uyển nhắm mắt, giọng đều đều: “Về nhà, mệt lắm.”

 

Tạ Tông Tầm nhìn cô vài lần, môi mỏng khẽ mở.

 

“Không cần đi dạy thêm, anh cho em tiền không đủ à?”

 

Ôn Uyển cắn môi, đáp: “Em không cần tiền của anh.”

 

Tạ Tông Tầm thầm thở dài: “Cứng đầu với chính mình đấy à. Điều em cần làm bây giờ, là trong thời gian quan hệ giữa chúng ta còn tồn tại, hoặc là lấy nhiều tiền hơn, hoặc là bám chặt anh, tận dụng tài nguyên của anh, leo lên cao.”

 

“Chứ không phải một mực từ chối, rồi vẫn bị anh đè.”

 

“Em được gì? Hử?”

 

Ôn Uyển bị hắn nói đến nỗi đầy bụng lửa, giọng có chút lạnh: “Thứ nhất, không phải em chủ động tìm anh, là anh ép em.”

 

“Thứ hai, em không muốn dùng tài nguyên gì của anh, em thấy ghê tởm.”

 

“Trao đổi, đã thỏa thuận xong rồi. Anh để em gái em tiếp tục đi học, và phẫu thuật cho bà em, em ở với anh.”

 

Tạ Tông Tầm lười nhác nâng mí mắt, giọng điệu nhạt nhẽo.

 

“Ở với anh cái gì?”

 

Ôn Uyển im lặng.

 

“Tối nay ở lại à?”

 

Ôn Uyển hít sâu một hơi, “Tùy anh.”

 

“Được, mai xin nghỉ một ngày.”

 

Cô cau mày, ngước mắt hỏi hắn: “Làm gì?”

 

Tạ Tông Tầm cười lạnh, “Ngủ bù.”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn