Chương 29: Em không có tư cách thương lượng với anh
Về đến nhà, Ôn Uyển vui vẻ chơi với Bong Bóng một lúc ở dưới nhà, rồi bị Tạ Tông Tầm gọi lên ngủ.
Ôn Uyển nhỏ giọng phàn nàn: “Anh là ông già à? Ngày nào cũng ngủ sớm thế?”
Cô còn chưa chơi đã, nhất định phải bắt cô lên.
Tạ Tông Tầm hừ lạnh một tiếng, nhìn dấu tay trên mặt cô đã mờ gần như không thấy, ngón cái và ngón trỏ kẹp vào cằm cô, hơi đẩy lên, hai bên má cô liền chụm lại.
Ánh mắt anh nguy hiểm: “Cái miệng này toàn nói những lời anh không thích nghe, dùng cái gì để bịt lại nhỉ? Hửm?”
Ôn Uyển nuốt nước bọt, ngước mắt lên, đôi mắt ươn ướt, khuôn mặt hồng hào mềm mại như bóp ra nước.
Thành thạo nhận sai: “Em sai rồi.”
“Muộn rồi.”
Tạ Tông Tầm bế cô lên, cùng nhau vào phòng tắm. Anh chưa từng tắm cùng cô, hoàn toàn là vì cô nhất quyết không chịu, mà anh cũng không hứng thú lắm, nên không cố chấp.
Nhưng hôm nay hứng thú khá lớn, anh đã muốn làm thì nhất định sẽ làm tới cùng.
“Anh giúp em tắm.”
Ôn Uyển co rúc trong lòng anh, không dám động đậy, mặc cho bàn tay anh di chuyển, đầu ngón tay lướt qua đâu là mang theo một trận tê dại.
Mặt Ôn Uyển bị hơi nóng hun đỏ, mí mắt cụp xuống, giọng rất nhỏ: “Anh, anh đang tắm cho em à?”
“Ừ, nếu không thì sao?”
Giọng Tạ Tông Tầm bình thản, cuối cùng khẽ thở dài, ngậm lấy môi hồng của cô, giọng trầm thấp chui vào tai cô, Ôn Uyển cảm thấy sống lưng tê rần.
“Hình như tắm không sạch rồi, tại ai đây?”
“Em cũng khá thích anh nhỉ, tiếc thật, phải nhịn vài ngày.”
Ôn Uyển hít sâu, bị anh nói lung tung như vậy, lại không biết cãi thế nào.
“Anh thực sự rất đáng ghét.”
Tạ Tông Tầm lau nước trên người cô, giọng bình thản, thờ ơ nói: “Thế à? Vậy lát nữa em sẽ càng ghét anh hơn.”
…
“Uống miếng nước.”
Ôn Uyển đẩy ly, mảnh vỡ văng tung tóe khắp sàn. Cô ngồi dậy lao vào lòng Tạ Tông Tầm, định hôn anh.
Tạ Tông Tầm chặn trán cô lại, nghiêng mặt đi. Ôn Uyển tức chết, giọng cô rít lên giận dữ: “Chính anh còn thấy ghê tởm!”
Vừa nãy còn ép cô, mắng cô, dọa cô.
Tạ Tông Tầm mím nhẹ môi, nhìn cô một cái.
Mắt Ôn Uyển đỏ hoe, tóc xõa tung, trên xương quai xanh còn lưu vài vết hôn, cô ngồi trên giường cắn chặt môi, trông thật đáng thương, thật khiến người ta thương xót.
“… Ngoan, anh sai rồi.”
Tạ Tông Tầm kéo cô vào lòng, nhẹ nhàng vỗ lưng cô, giọng dịu dàng.
“Không thoải mái à?”
Ôn Uyển ấm ức: “Ừ.”
Tạ Tông Tầm liền dỗ: “Vậy vừa nãy em còn cắn anh, anh cũng có trách em đâu.”
Ôn Uyển mặt vô cảm: “Ngày mai em không qua nữa.”
Tạ Tông Tầm nhìn người trong lòng đang ấm ức, nhất thời mềm lòng.
“Được.”
“Ngày kia cũng không qua.”
“… Được.”
“Ngày kia nữa… ưm…”
Anh áp môi lên môi cô, hôn mạnh một cái rồi mới buông.
“Anh không chê, ngày mai em không qua thì em chết với anh.”
Dỗ cô ngủ say, Tạ Tông Tầm lại xuống giường dọn mảnh thủy tinh. Người trên giường ngủ ngon lành.
Anh cau mày, cảm thấy mình rước lấy một cục phiền phức.
Xử lý xong, Tạ Tông Tầm xoa eo mềm của người trong lòng, cằm tựa vào hõm cổ cô, động tác thân mật.
“Ôn Uyển, anh biết em tỉnh rồi.”
Cô vẫn không vui: “Sau này em không muốn như vậy nữa.”
Giọng Tạ Tông Tầm lạnh cứng: “Em không có tư cách thương lượng với anh.”
Cánh tay ở eo thít chặt, Ôn Uyển nhíu mày, bất lực nhắm mắt, khóe mắt còn đọng lệ.
