Chương 31: Uyển Uyển
"Tắm cùng nhau."
Vừa dứt lời, Ôn Uyển đã bị anh bế lên từ trên giường, rõ ràng chẳng phải muốn bàn bạc gì cả.
Tạ Tông Tầm nhìn gương mặt đỏ bừng của cô, khẽ cười: "Sao vẫn còn ngại thế?"
Ôn Uyển chớp mắt: "Nóng quá, nước nóng lắm."
"Ồ."
Tạ Tông Tầm vừa cởi đồ cho cô xong, giờ nhanh chóng lột sạch đồ của mình, ôm cô vào lòng, hôn lên má hồng của cô.
"Nhưng anh chưa bật vòi sen mà."
Ôn Uyển suýt bị chính mình chọc cười, mình nói linh tinh gì thế không biết.
Tạ Tông Tầm làm việc gì cũng rất tỉ mỉ, anh không vội, cứ từ từ tắm cho cô, thỉnh thoảng hôn vài cái.
Lề mề tắm hơn một tiếng, lúc Ôn Uyển ra ngoài thì môi đã tê rần, mặt cũng đỏ ửng, không muốn để ý đến anh, liền tự chui vào chăn ngủ.
Giờ còn quá sớm, cuộc sống đại học dường như có cơ chế điều chỉnh thời gian riêng, bây giờ cô không ngủ được trước mười một giờ, trừ khi đặc biệt mệt.
Còn đang học thuộc "Trần Tình Biểu", đọc đi đọc lại mãi vẫn không ngủ được, cho đến khi nghe thấy tiếng "timi" nhỏ dần bên cạnh, Ôn Uyển lập tức trở mình ngồi dậy, đôi mắt tròn xoe nhìn Tạ Tông Tầm.
"Em cũng muốn chơi!"
Tạ Tông Tầm sững người, xoa mặt cô: "Anh tưởng em ngủ rồi."
"Lại đây ôm cái nào."
Vào game rồi, Ôn Uyển muốn chơi pháp sư mạnh mẽ gì đó, mắt mong chờ nhìn Tạ Tông Tầm: "Em không muốn chơi Dao."
Tạ Tông Tầm lúc này đã bật mic, bị Cố Ngôn Triệt nghe thấy, anh ta giục: "Ê, nhanh lên!"
"Em cứ chơi Dao đi, để Tạ Tông Tầm gọi em là công chúa Uyển Uyển."
Hai người bên này cùng im lặng, cuối cùng Ôn Uyển vẫn chọn Dao, cứ treo trên đầu Tạ Tông Tầm.
Thôi được, sau vài lần cứu Tạ Tông Tầm trong gang tấc, Ôn Uyển thấy trong lòng sướng run, liền vui vẻ chơi tiếp.
Lại một lần nữa kịp thời lao đến, Ôn Uyển lắc đầu dựa vào lòng Tạ Tông Tầm, khóe môi cong lên.
"Sao anh không khen em?"
Lần nào em cũng khen anh hết, anh chẳng cho chút giá trị tinh thần nào, thế không công bằng, em thích được khen mà.
Anh lại không nói gì, cô hừ một tiếng, không theo anh nữa.
Cố Ngôn Triệt sốt ruột chết mất, chơi Marco Polo đại chiêu chiêu thứ hai đều dùng hết, chỉ để chạy thật nhanh, tránh xa Ôn Uyển.
Miệng chửi ầm lên: "Mày đừng treo lên đầu tao, đệch, mai thằng đàn ông của mày ra đường đập tao đấy!"
Ôn Uyển tức điên, chạy sang đường đối kháng, sang đường giữa đều bị người ta phục kích chạy không thoát, cô đứng dưới trụ phòng thủ bắn loạn xạ kỹ năng.
Cái trụ này không ai giữ, mắt thấy đối thủ sắp vượt trụ hội đồng con Dao bỏ cuộc này, Tạ Tông Tầm bay tới đón cô đi ngay.
"Lên đi."
Ôn Uyển vẫn phải chạy thoát thân trước đã.
Tạ Tông Tầm dẫn cô đánh trận tổng cuối cùng, sau khi đẩy xong nhà chính liền ném điện thoại sang một bên, kéo Ôn Uyển đang hờn dỗi bên cạnh vào lòng, khóe môi nở nụ cười nhàn nhạt, dỗ dành.
"... Ngoan, công chúa Uyển Uyển, giỏi lắm."
Ôn Uyển chẳng biết anh nói chữ nào, nhưng cứ coi như khen mình, lúc này tâm trạng lại tốt lên.
Cô thấy mình chính là công chúa, còn Tạ Tông Tầm, Tạ Tông Tầm là kẻ xách dép cho cô, nên giọng điệu cô kiêu lắm.
"Em cứu anh một lần, anh phải khen em một lần, biết chưa?"
Tạ Tông Tầm thấy cô dễ thương lạ, áp môi mình lên môi cô: "Có thiếu khen em đâu, lần nào em 'đó' anh chẳng khen?"
"Em không cần cái khen 'đó'!"
Tạ Tông Tầm bất lực cười: "Được được được, là anh cố tình khen, Uyển Uyển giỏi lắm."
Uyển Uyển, lần này cô nghe rõ, chắc là đang gọi tên cô.
-
Tạ Tông Tầm phát hiện ra rồi, hễ dẫn cô chơi game là cô vui lắm, nói chuyện với anh cũng mềm mỏng hơn mấy phần.
"Em muốn ngủ rồi."
Ôn Uyển đặt điện thoại xuống, giải trí vừa phải khiến mặt cô đầy vẻ thỏa mãn.
Tạ Tông Tầm gãi nhẹ cằm cô, giọng dịu dàng: "Ngủ đi, lát nữa ôm em."
Không còn cách nào, thằng chó Cố Ngôn Triệt gọi anh là bố luôn rồi, chỉ cầu xin anh dẫn nó chơi game khác.
Ôn Uyển trong chăn đạp Tạ Tông Tầm một cái, nhỏ giọng bày tỏ bất mãn: "Em không cần anh ôm em ngủ."
Tạ Tông Tầm cụp mắt, giọng nhạt: "Ngày nào em chẳng ngủ ngon lành, sáng dậy trong lòng anh còn không chịu dậy."
Ôn Uyển lấy đầu húc anh một cái, lúc này cũng buồn ngủ thật, tay nắm vạt áo ngủ của anh rồi thiếp đi.
Ngày mai cuối tuần nghỉ, Cố Ngôn Triệt kéo người chơi đến tận hai giờ sáng, Tạ Tông Tầm xoa xoa mi tâm, tắt điện thoại, nằm vào trong chăn.
Người bên cạnh đã ngủ một giấc rồi, lúc này hơi thở dài đều đặn, anh hôn lên môi cô, đầu lưỡi luồn vào hôn sâu, người trong lòng kháng cự đẩy một cái, lại đẩy không nổi, bực mình cau mày.
Ôn Uyển lẩm bẩm, giọng nũng nịu: "Tạ Tông Tầm..."
Giọng này khiến Tạ Tông Tầm ngứa ngáy trong tim, thành thục vén gấu áo cô lên, cô gái này, chỗ nào cũng sinh ra đẹp đẽ dễ thương như vậy.
Ôn Uyển hừ một tiếng, kiêu ngạo đẩy Tạ Tông Tầm: "Em muốn ngủ."
Tạ Tông Tầm lười biếng cụp mắt, chẳng để tâm: "Em ngủ đi."
Hôm sau, Ôn Uyển tám giờ đã tỉnh, chuẩn bị dậy, Tạ Tông Tầm bên cạnh vươn tay dài kéo cô về.
Lúc này thái dương anh giật giật, từ khi ở cùng cô, anh không đi chơi nữa, cũng không thức khuya mấy, đột nhiên thức đêm thế này, người hơi khó chịu.
"Nằm cùng anh thêm một lát, được không?"
"... Anh khó chịu."
Giọng Tạ Tông Tầm chưa tỉnh ngủ trầm thấp mà có từ tính, nghe còn có chút nũng nịu, Ôn Uyển đã bao giờ thấy dáng vẻ thuần lương này của anh đâu, lại chui vào chăn.
Khẽ hỏi anh: "Ngủ muộn quá à? Đau đầu?"
Tạ Tông Tầm ừ một tiếng, lại ôm chặt người trong lòng: "Bốn giờ mới ngủ, buồn ngủ."
Có chút yếu ớt, Ôn Uyển thấy Tạ Tông Tầm lúc này mềm mại quá, cảm giác dễ gần, cũng không sợ anh lắm.
"Vậy ngủ thêm chút nữa đi."
Cái đầu đầy tóc rối của anh cọ vào mặt cô, khẽ ừ: "... Ừ, Uyển Uyển ngoan."
Ôn Uyển hơi thở cũng nhẹ đi, lông mi khẽ rũ, không biết đang nghĩ gì.
-
Tạ Tông Tầm ngủ đến tận hai giờ chiều, trong phòng không có ai.
Rửa mặt xong xuống lầu thì cô giúp việc đang bày đồ ăn ra ngoài, anh hỏi một câu: "Cô ấy đâu?"
Cô giúp việc giải thích: "Cô Ôn nói có việc về trường trước, đây là cháo và thức ăn cô ấy nấu cho anh, tôi lại hâm nóng một lần, cô ấy bảo anh nghỉ ngơi cho tốt."
Tạ Tông Tầm nhìn mấy món trên bàn, tâm trạng bỗng nhiên tốt lên, cái cô nhỏ này biết lấy lòng anh rồi.
Lúc tin nhắn của Tạ Tông Tầm hiện lên, Ôn Uyển vừa mới nói chuyện qua loa với mấy bạn cùng lớp, lần đầu tiếp xúc, mọi người có vẻ đều dễ hòa đồng, nói chuyện cũng khá vui.
Trì Oánh là đội trưởng, cô ấy tổng kết cuối cùng: "Vậy có vấn đề gì chúng ta liên lạc online kịp thời nhé."
Mấy người tách ra, Ôn Uyển nhìn tin nhắn điện thoại.
X: [Việc xử lý xong chưa? Chiều anh đưa em đi chơi.]
Ôn Uyển Uyển: [Dạ, em chuẩn bị tham gia một cuộc thi, vừa nói chuyện với các bạn xong.]
X: [Đợi anh đến đón em.]
-
[Tiểu kịch trường của Tạ Tông Tầm]
Tạ Tông Tầm ăn cháo hải sản Ôn Uyển nấu, sướng đến lông mày bay lên.
Mấy món ăn kèm cũng vừa miệng, anh chưa bao giờ thỏa mãn với một bữa ăn đến vậy.
Nghĩ đến lúc cô dậy đã vào bếp nấu cho anh, sự thỏa mãn ấy không chỉ là sinh lý, mà còn là tâm lý.
Vừa ăn vừa mở khung chat của cô, không có tin nhắn, nhớ ra tối qua cô hình như có nói với anh, chiều nay phải đi cùng bạn chuẩn bị thi, nên không làm phiền cô.
Ngước mắt thấy biệt danh của cô, Ôn Lục Lục.
Anh vẫn quên chưa sửa, sửa một cái vậy.
Nghĩ đến sự thất thần của hai người tối qua, không hiểu sao lại sửa thành "Công chúa Uyển Uyển".
Anh nhìn một lúc, không nhịn được chép miệng, sến súa.
Lại bỏ hai chữ "công chúa" đi.
Uyển Uyển.
Nhíu mày đánh giá: Vẫn sến.
Cuối cùng, anh thêm họ của cô vào trước.
Nhìn thuận mắt hơn hẳn.
Trong miệng còn lẩm nhẩm lại cái tên này, khóe mày khẽ nhướng.
