Chương 46: Đồ ngốc
Sáng hôm sau, Tạ Tông Tầm dậy rất sớm.
Hôm nay anh dự định sẽ dành cả ngày trong phòng thí nghiệm.
Anh mặc quần áo, nhìn người đang ngủ say trên giường, khẽ gọi: "Ôn Uyển?"
Ôn Uyển nghe thấy tiếng, nhắm mắt ngồi dậy, ngồi một lúc mới hơi mở mắt, ánh mắt mơ màng, chưa hoàn toàn tỉnh táo.
Một lúc sau, cô hơi nghiêng đầu, cứ thế nhìn chằm chằm vào Tạ Tông Tầm không chớp mắt.
Trông cô ngoan lắm.
Tạ Tông Tầm đang cài cúc áo khựng lại, ánh mắt dịu dàng, anh bước đến bên giường cô, cúi xuống.
"Giúp anh cài cúc áo."
Ôn Uyển "ừm" một tiếng, gục cằm lên vai anh, nhắm mắt bắt đầu làm.
Miệng lẩm bẩm: "Sao anh... sao anh ngốc thế."
Cài cúc áo cũng không biết.
Cô nhanh chóng tháo hết mấy cúc mà anh vừa cài, nhanh gọn lẹ.
"Cởi luôn đi."
Tạ Tông Tầm bật cười, tay anh bao lấy nắm tay nhỏ của cô, xoa nhẹ hai cái.
Ôn Uyển chớp mắt, nhìn chằm chằm vào cơ ngực của Tạ Tông Tầm, tâm trí bắt đầu tỉnh táo.
Cô đang làm gì thế này.
Bây giờ cô chỉ muốn giả vờ ngủ thôi.
Tạ Tông Tầm khẽ hừ một tiếng, đầu ngón tay nâng cằm cô lên, giọng lạnh nhạt: "Đừng giả vờ nữa, biết em tỉnh rồi."
"Lúc nãy em ngủ mơ thôi."
Anh nhướng mày: "Ngủ mơ mà cởi đồ đàn ông à?"
Ôn Uyển mặc kệ anh, cô còn chưa trách anh đánh thức cô đâu.
Cô cuộn chăn lăn sang phía bên kia giường, miệng lẩm bẩm: "Anh cũng cởi đồ em không ít lần mà."
Cởi một lần thì sao, ai thèm nhìn anh chứ.
Tạ Tông Tầm nghe thấy câu này, nhưng giờ anh thực sự không có thời gian, anh nhẹ nhàng kéo chăn, hỏi cô.
"Hôm nay có kế hoạch gì không?"
Ôn Uyển nghĩ một lát rồi nói: "Em với Trì Oánh ra ngoài dạo một chút."
Tạ Tông Tầm cụp mắt, tự mình cài lại cúc áo, "Ừ, tối về nhé, hôm qua chưa làm với anh."
Ôn Uyển "ừm" một tiếng, rồi lại tiếp tục ngủ.
Mới sáu giờ sáng, cô không chịu nổi, không có tâm trí nghĩ mấy chuyện linh tinh, lười nói anh luôn.
Làm làm làm, cứ như điểm danh nhiệm vụ vậy.
Cô có phải máy chấm công đâu!
Ngày nào cũng làm, anh không chán à.
-
Ôn Uyển ngủ đến chín giờ, ra ngoài dắt chó đi dạo một vòng, rồi về trường.
Trong ký túc xá chỉ còn giường của cô là nguyên vẹn.
Trì Oánh đang dọn mấy món đồ lặt vặt, cũng sắp xong rồi.
Cô ấy gọi dịch vụ chuyển nhà, một lúc là chuyển xong.
Trì Oánh nhìn đồ đạc của mình từ từ lấp đầy căn hộ nhỏ, cười từ tận đáy lòng.
Cô ấy cảm thấy mình ngày càng gần hạnh phúc, càng ngày càng gần.
Hai người dọn dẹp xong xuôi, liền nằm cạnh nhau trên chiếc giường lớn Trì Oánh mới trải, đầu kề đầu.
Ôn Uyển thật lòng cảm thán căn phòng được Trì Oánh trang trí đơn giản: "Đẹp quá đi, phòng con gái thơm tho dễ thương ghê."
"Cái tên khốn Tạ Tông Tầm ấy, không khí u ám trong phòng chẳng khác gì con người hắn, ngủ một mình còn gặp ác mộng ấy."
Phong cách tối giản màu đen, cô chẳng thích tí nào.
Trì Oánh chớp mắt, hỏi cô: "Tớ định đổi lại theo phong cách cậu ấy thích, sợ cậu ấy không quen, cậu ấy nói tuần sau có thể qua được rồi."
Ôn Uyển nghịch tóc cô ấy, thuận miệng nói: "Đừng mà, tớ thấy thế này tốt rồi, cậu ấy thích cậu như vậy, sẽ không để ý đâu."
"Cứ theo ý mình đi, đừng chiều theo cậu ấy quá."
Ôn Uyển nghĩ, nếu cô yêu một mối tình bình thường, trước mặt người đó, chắc chắn cô sẽ rất kiêu kỳ.
Vì cô sẽ rất coi trọng cảm xúc của bản thân, chứ không phải một mực thỏa hiệp vì đối phương, một mực nhún nhường.
Ở bên Tạ Tông Tầm thế này, cô cũng đành chịu.
Nhưng Trì Oánh, rõ ràng là biết điều hơn, cũng dịu dàng và quan tâm đối phương hơn, cô ấy lắc đầu.
"Tớ đổi bộ chăn ga trước đã, cậu đi cùng tớ chọn nhé?"
Ôn Uyển mím môi, đồng ý.
Cô cũng không cho rằng Trì Oánh là não tình yêu, bởi vì từ những chuyện cô ấy kể với cô.
Đàm Độ, là yêu Trì Oánh bằng cả mạng sống, yêu sâu sắc.
-
Trưa, hai người đi ăn lẩu nhỏ mừng Trì Oánh chuyển nhà.
Đồ vừa lên đủ, Ôn Uyển đã nhận được tin nhắn của Tạ Tông Tầm.
Chó xấu: [Dậy rồi?]
Ôn Uyển Uyển: [Đang ăn.]
Chó xấu: [Chụp ảnh cho anh.]
Ôn Uyển tiện tay chụp một tấm ảnh đồ ăn gửi đi, rồi cất điện thoại ăn tiếp.
Ôn Uyển Uyển: [Hình ảnh]
Chó xấu: [...]
Chó xấu: [Muốn nhìn em.]
Tạ Tông Tầm trưa gọi đại một suất đồ ăn ngoài, lúc này đang ăn cùng các thành viên trong nhóm.
Chị cùng nhóm Tô Sương khen: "Tạ Tông Tầm, phần dữ liệu của cậu xử lý khá đấy, cậu mới năm nhất, tương lai rộng mở."
Tạ Tông Tầm nhìn điện thoại, không để ý.
Bên kia mãi không thấy trả lời, anh gắp một miếng rau, mặt lạnh tanh.
Một thành viên khác nhắc: "Tạ Tông Tầm, chị khen cậu kìa."
Tô Sương là trụ cột của nhóm này, khá có uy quyền, mọi người đều rất tôn trọng và lịch sự với chị ấy.
Tạ Tông Tầng lười nhác ngước mắt, nhàn nhạt "ừm" một tiếng, không để tâm.
Lại nghĩ đến đôi mắt long lanh ướt át đêm đó, vẻ mặt ngạc nhiên khen anh giỏi, Tạ Tông Tầm hé môi mỏng, vẻ mặt rất nghiêm túc, ngước mắt nhìn Tô Sương.
Giọng điệu khoe khoang bị khí chất tự tin của anh che giấu, anh nói: "Đã có người khen em rồi."
Tô Sương bị anh làm cho hơi luống cuống, cười gượng vài tiếng.
"Ừ, mấy thầy giỏi trong ngành quả thực có nhắc đến cậu."
Tạ Tông Tầm cụp mắt, khóe môi cong lên một nụ cười nhạt.
Thầy giỏi trong ngành?
Lần đầu tiên anh nói chuyện với các thành viên trong nhóm về chủ đề và con người không liên quan đến học thuật.
"Là một đồ ngốc lên lớp toán thì vò đầu bứt tai."
"Cô ấy khen em."
Mấy người thân quen hơn với Tạ Tông Tầm xoa xoa cánh tay, chép miệng nói.
"Cậu đang khoe mẽ đấy à?"
Đùa đúng lúc người lạnh nhất, mà anh còn chưa giận.
Mọi người không nhịn được cười, bầu không khí nhất thời thoải mái hơn một chút.
Ăn xong bữa đơn giản, Tạ Tông Tầm chuẩn bị vào lại phòng thí nghiệm.
Điện thoại nhảy ra tin nhắn của Ôn Uyển.
Ôn Uyển Uyển: [Lúc nãy em không thấy tin nhắn, cái này cho anh.]
Ôn Uyển Uyển: [Hình ảnh]
Trong ảnh, Ôn Uyển gắp một miếng thịt đưa lên miệng, biểu cảm kiều diễm, mặc một chiếc áo hoodie màu xanh bạc hà, trông rất tươi tắn.
Là Trì Oánh chụp giúp cô.
Tạ Tông Tầm nhìn vài giây, rồi bị người ta giục vào.
Anh đáp một tiếng, tắt điện thoại tiếp tục làm thí nghiệm.
-
"Anh ấy nói gì?"
Trì Oánh hơi tò mò, cô ấy thực ra khá ghen tị với tình cảm của Ôn Uyển và Tạ Tông Tầm.
Cách hai người ở bên nhau, cảm giác rất chân thật.
Cả hai đều muốn làm gì thì làm, nhưng lại ăn ý yêu nhau.
Ôn Uyển không để tâm lắm, lại ăn một miếng thịt, liếc điện thoại, mặt lạnh tanh: "Không trả lời."
Hai người ăn khá lâu, cuối cùng định thanh toán trên mini app thì mới phát hiện đã được thanh toán rồi.
Ôn Uyển lúc này mới nhớ ra, lúc nãy cô chụp một tấm ảnh gửi cho Tạ Tông Tầm, đã chụp luôn mã gọi món trên bàn.
Trì Oánh thắc mắc: "Không phải có định vị ủy quyền để ngăn thao tác từ xa sao?"
Ôn Uyển mím môi, thở dài: "Không làm khó được anh ấy đâu."
Trì Oánh lại thốt lên: "Anh ấy cũng tâm lý nhỉ."
Hai người ăn xong thì đi dạo phố.
Trì Oánh dẫn Ôn Uyển đi mua bộ chăn ga mới, rồi lại mua vài món đồ trang trí rồi về.
Sắp xếp lại nhà của Trì Oánh một lần nữa, thời gian vẫn còn sớm.
"Muốn uống rượu, muốn đến Xuân Vụ."
Ôn Uyển đồng ý, chỉ là cảm thấy tên quán bar này nghe quen quen.
