Chương 49: Anh toàn mắng em
Mấy người đối diện đang chờ ý kiến của Tạ Tông Tầm, ngước mắt lên nhìn, nín thở.
Ôn Uyển co ro trong lòng Tạ Tông Tầm, áo trước ngực anh xộc xệch, vẻ mặt bất lực, thần sắc vẫn lạnh nhạt nhưng lại toát ra một cảm giác dịu dàng khó tả.
Ôn Uyển bĩu môi, nhìn chằm chằm mấy gương mặt kinh ngạc trên màn hình, hỏi Tạ Tông Tầm: “Họ thấy tụi mình hả anh?”
Tạ Tông Tầm nhướng mày, bình tĩnh tắt camera và mic, đáp: “Ừ, thấy rồi.”
Ôn Uyển “ồ” một tiếng, vẻ mặt chẳng bận tâm.
Một lát sau, trong cuộc họp vọng ra tiếng la hét kinh ngạc.
“Thì ra là ở nhà bồi phụ nữ! Cái đồ ngốc toán của cậu à? Bạn gái cậu đúng là Ôn Uyển!”
Tạ Tông Tầm thoát khỏi cuộc họp.
Ôn Uyển nghe mơ hồ, chỉ nghe thấy từ “ngốc” với tên mình, lại mắng cô nữa.
Tạ Tông Tầm nói cô, người khác cũng nói cô.
Cô ngẩng cằm lên, tức giận hỏi: “Ai thế? Ai mắng em?”
Tạ Tông Tầm vừa nhắn tin, lòng bàn tay đặt trên eo cô, xoa hai cái dỗ dành.
“Không ai cả, ai dám mắng em?”
Ôn Uyển cụp mắt nhìn anh nhắn tin, chắc chắn chính là người đối diện kia mắng cô.
Tạ Tông Tầm nhìn ánh mắt cô, vừa gửi câu “Anh không đi”, liền vào khung chat của Ôn Uyển, giữ phím ghi âm lừa cô.
“Nói đi.”
Ôn Uyển nuốt nước bọt, cảm thấy người này biết đọc suy nghĩ chắc, sao biết cô định làm gì.
Cô đầy tự tin, nhớ lại mấy từ lộn xộn vừa nghe, ghép lại rồi nói: “… Em không phải ngốc! Em là thiên tài! Anh mới là ngốc… anh mới là bạn gái.”
Một câu vô thưởng vô phạt, Tạ Tông Tầm buông tay, gửi đi.
Anh véo má hồng của cô, giọng dịu dàng, kiên nhẫn hơn trước.
“Thiên tài, bây giờ anh hôn em được chưa?”
Ôn Uyển chẳng để tâm câu đó, cô nhìn màn hình điện thoại anh, hình nền là một người phụ nữ.
Cô nhớ hình nền trước kia là Bong Bóng.
Hình nền bị che khuất một phần, mắt cô còn lờ đờ, cũng chẳng thấy rõ, hỏi anh.
“Đây, đây là ai thế?”
Tạ Tông Tầm không trả lời.
“Anh có người phụ nữ khác rồi hả?”
Ôn Uyển mắt lấp lánh, trông rất vui: “Vậy có phải là tha cho em rồi không?”
Tạ Tông Tầm tay giữ eo cô, khẽ hừ một tiếng, khóe miệng kéo ra một nụ cười khinh khỉnh: “Em rất mong anh tha cho em?”
Ôn Uyển gật đầu: “Ừm.”
Tạ Tông Tầm bế cô lên, còn nhấc bổng một cái, Ôn Uyển giật mình, vội khoanh tay ôm cổ anh, hai người kề sát nhau.
Tạ Tông Tầm kéo khóa áo hoodie của cô, bên trong Ôn Uyển chỉ mặc một chiếc áo ba lỗ mỏng, anh in dấu lên xương quai xanh xinh đẹp của cô, giọng lạnh tanh.
“Xin lỗi, hy vọng của em tiêu tan rồi.”
-
Anh đặt cô lên giường, hôn nhẹ rồi bắt đầu cởi quần áo.
“Anh đi tắm trước.”
Ôn Uyển “ừ” một tiếng, giọng nhỏ nhẹ: “Em cũng muốn tắm.”
Tạ Tông Tầm không cho, nhét cô vào chăn.
“Làm xong rồi tắm cho em.”
Tắm chắc tỉnh mất.
Bây giờ anh không muốn cô tỉnh lắm.
Tạ Tông Tầm xả nhanh một cái, ra ngoài thấy Ôn Uyển còn vùi trong chăn, nghĩ thầm chắc ngủ rồi.
Anh không tốt bụng vậy đâu, lần này ngủ cũng vô ích.
Anh vén chăn lên, đúng lúc đối diện với đôi mắt tròn xoe ngơ ngác của Ôn Uyển: “Làm gì thế?”
Ôn Uyển vứt máy tính bảng, có chút ấm ức: “Vẫn còn buồn nôn.”
Tạ Tông Tầm mím môi, mắt tối lại, anh nắm mắt cá chân cô, kéo người về phía mình, đứng bên giường, hơi cúi xuống đã ôm trọn cô vào lòng.
“Buồn nôn thì đừng học nữa.”
Anh nâng mặt cô, yết hầu lăn lộn: “Để anh làm là được rồi.”
Như nghĩ ra gì đó, Tạ Tông Tầm lại đổi giọng, xen chút khinh thường.
“Dù sao em cũng học không vô.”
Nói xong cúi mắt quan sát phản ứng của Ôn Uyển.
Học không vô?
Lòng hiếu thắng của Ôn Uyển bị chọc ngay, CPU não bộ lập tức kích hoạt, xử lý tốc độ cao nội dung mơ hồ vừa đọc.
Cô ngẩng cằm, ra lệnh cho Tạ Tông Tầm: “Anh lại đây, ngồi đi.”
Tạ Tông Tầm làm theo.
Bỏ khăn tắm ra, anh tựa vào thành giường ngồi.
Ôn Uyển cắn môi, nhìn vài giây, trong lòng vẫn sợ, nhưng lòng hiếu thắng lấn át.
Cô từ từ lết lại.
Phải nói, Ôn Uyển là học sinh rất thông minh.
Chỉ cần cô chịu học, học rất nhanh.
Tạ Tông Tầm khẽ rên, cằm siết chặt, gân xanh trên cánh tay nổi lên, giọng khàn khàn: “Ôn Uyển.”
“Giỏi lắm.”
Ôn Uyển được khen, mắt sáng lên, khẽ hừ một tiếng.
…
Tạ Tông Tầm hít sâu, ngực phập phồng dữ dội, nhìn cô đứng dậy.
Biết cô định làm gì, anh nhắc: “Lại đây, ôm cổ anh.”
“Ồ.”
Tạ Tông Tầm nhướng mày, hôn lên môi cô, khen: “Thông minh quá, Uyển Uyển ngoan.”
Cô chậm chạp lê lết, mới đến đâu đã đòi nghỉ đòi ngủ, Tạ Tông Tầm làm sao tha cho cô dễ thế.
Đổi vị trí.
Ôn Uyển chớp mắt, khẽ cong khóe môi, khoác cổ Tạ Tông Tầm hôn lên má anh.
Đáy mắt cô chất chứa cảm xúc quá đậm, khó nói lúc này cô chưa tỉnh hẳn, tình cảm nồng đậm trong mắt giống như sự thích thuần túy.
Tạ Tông Tầm sững lại, giọng khàn: “Thích anh hả?”
Ôn Uyển nheo mắt nhìn anh, không nói gì, cô mệt quá rồi, muốn ngủ.
Một lúc sau, cô nâng mặt Tạ Tông Tầm lên, nhìn chăm chú, nói anh.
“Tạ Tông Tầm, em thấy anh không biết cười.”
“Anh chưa bao giờ cười với em.”
Tạ Tông Tầm liếm môi, trầm giọng: “Có à?”
Ôn Uyển rên rỉ, đôi mắt ướt át trừng anh, anh đánh cô hả, đau quá.
Cô tiếp tục tố cáo: “Anh có ghét em lắm không?”
“Anh toàn mắng em.”
Tạ Tông Tầm cụp mắt, thầm thở dài.
“Ngoan, lại gần đây, để anh hôn cái.”
“Hôn xong cười cho em xem.”
“… Ồ.”
-
Bảy giờ tối.
Ôn Uyển thấy đầu đau không chịu nổi, người cũng đau, mơ thấy bị chó đuổi, cô chạy mãi.
Cuối cùng vẫn bị đuổi kịp, con chó biến thành Tạ Tông Tầm.
Giật mình hết lần này đến lần khác.
Cô ấn thái dương, định ngồi dậy.
Người bên cạnh cũng động đậy, tự nhiên kéo cô vào lòng.
“Khó chịu à?”
Ôn Uyển tựa im lìm trong lòng Tạ Tông Tầm, không lên tiếng.
Cô uống đến mất trí nhớ, nhưng sau đó có chút ấn tượng.
Hôm nay anh khác trước.
Rất dịu dàng, miệng cứ dỗ dành, an ủi cô.
Cô há miệng, giọng khản đặc: “Tạ Tông Tầm, em muốn tắm.”
Tạ Tông Tầm nhướng mày, cũng không ngờ khản đến vậy.
“Uống miếng nước đi.”
Ôn Uyển nhấp một ngụm, lại tiếp.
“Em muốn tắm, nhưng em hết sức rồi, eo mỏi quá, chân cũng mỏi, bụng cũng đau.”
“Sao bụng cũng đau?”
Anh biết thừa còn hỏi, lười biếng cười một tiếng.
“Tại anh à?”
Ôn Uyển không nói, cúi thấp đầu, hàng mi quét trên cánh tay anh, ngưa ngứa.
“Ôm một lát, lát nữa anh giúp em tắm, được không?”
Anh hay thích ôm cô sau khi làm.
Cô cũng không hiểu, nhưng cảm giác lúc này mình tự nhiên muốn dựa dẫm anh.
Ôn Uyển khẽ gật đầu: “Dạ.”
Tạ Tông Tầm khẽ cười, hôn lên má cô: “Ngoan lắm.”
Ani nhìn cô vài giây, người trong lòng mặt mày bình thản.
Xem ra, chuyện vừa làm là chẳng nhớ tí nào rồi.
Thôi được.
Anh nhớ là được.
