Chương 56: Ghét anh ta
Trong lớp học.
“Mấy hôm nay không thấy mặt mày đâu.”
“Nghỉ lễ đi đâu chơi? Tao định đưa cục cưng của tao đi giải khuây.”
Cố Ngôn Triệt cười tươi như hoa xuân, tự động phớt lờ cái mặt lạnh như băng của Tạ Tông Tầm.
“Mày dẫn Ôn Uyển đi luôn đi, hai đứa nó thân nhau, Ôn Uyển đi thì nó chắc chắn cũng đi.”
Tạ Tông Tầm cụp mắt, không nói gì.
Cố Ngôn Triệt vẫn cố khuyên.
“Mấy hôm nay mày ở phòng thí nghiệm cả ngày để đuổi tiến độ, chẳng phải là để nghỉ lễ ở bên cô ấy sao? Tưởng tao không nhìn ra à?”
“Câm mồm.”
Tạ Tông Tầm lạnh lùng lên tiếng.
Cố Ngôn Triệt tự động ngửi thấy mùi bất thường.
Hắn cười đểu, hỏi: “Lại làm gì tổ tông nhà mày nữa rồi?”
Tạ Tông Tầm: “…”
“Tao nói này, nếu không nhờ cái mặt mày chống đỡ, thì ai mà thích nổi mày chứ, ngày nào cũng mặt lạnh tanh, nói chuyện chẳng dịu dàng tí nào.”
“Không bị mày dọa chạy mất là tốt rồi, à, còn suốt ngày bắt nạt người khác nữa.”
Tạ Tông Tầm ngước mắt, vẻ mặt nghiêm túc.
“Tôi có yêu cầu cô ấy thích tôi đâu, chỉ chơi đùa với cô ấy thôi.”
Cố Ngôn Triệt tặc lưỡi, chẳng buồn nói chuyện tình cảm với Tạ Tông Tầm, hắn cũng hiểu, dù sao thì chuyện từ nhỏ đến lớn cũng chỉ có thế.
Nhưng vẫn nhắc nhở: “Đừng có quá đáng, sau này đại khái là mày sẽ hối hận đấy.”
Tạ Tông Tầm chẳng thèm để ý, cúi mắt ngẩn người.
Hôm qua cô ấy không khóc.
Anh quá đáng như vậy rồi mà cô ấy vẫn không khóc, cứ cố nhịn.
Càng nghĩ, trong lòng càng bức bối.
-
Ôn Uyển vừa đến trường đã bị gọi đi.
Mọi người đều có mặt, Kỷ Nam Châu và Tiêu Đình đang loay hoay với máy tính, Chu Nhược Tuyết cụp mắt đứng một bên.
Vẻ mặt áy náy.
“Sao rồi?”
Cảnh tượng này không giống với tưởng tượng của Ôn Uyển.
Chu Nhược Tuyết đến kéo tay Ôn Uyển, mắt đầy áy náy: “Xin lỗi Uyển Uyển, là mình hiểu lầm Kỷ Nam Châu.”
Chu Nhược Tuyết và Kỷ Nam Châu yêu nhau, mọi người cũng biết.
Ôn Uyển mím môi, chờ cô ấy nói tiếp.
“Hôm qua mình tưởng anh ấy ngoại tình, hóa ra là hiểu lầm.”
“Mình tức quá, tức quá nên…”
Tiêu Đình tức không nhẹ, xông đến la um sùm: “Tao phục mày luôn đấy Chu Nhược Tuyết, đúng là đồ đầu heo!”
“Anh ấy đang chuẩn bị bất ngờ cho mày, thế mà bị mày biến thành cảnh bắt gian! Giờ thì sao?”
“Cậu đừng có quát cô ấy.”
Kỷ Nam Châu bước đến, lạnh lùng nhìn Tiêu Đình.
Tiêu Đình thở còn chẳng đều, mặt mày khó coi: “Đều tại cậu, từ nhỏ đã chiều cô ấy quá, chiều hư rồi, giờ thì hay rồi. Này Chu Nhược Tuyết, cô có biết cuộc thi này quan trọng thế nào không?”
Ôn Uyển hít một hơi thật sâu, trấn tĩnh lại, hỏi: “Không khôi phục được nữa à?”
Chu Nhược Tuyết hít hít mũi, cúi đầu: “… Xin lỗi.”
Mọi người tra trên mạng đủ cách, đều không được.
Lại đến tiệm sửa máy tính gần đó hỏi, vẫn không xong.
Chuẩn bị lại thì chắc chắn không kịp, mà ý tưởng, cảm hứng cũng không thể tái hiện hoàn toàn.
Mọi người nghĩ cách đến đau đầu, Trì Oánh đến kéo Ôn Uyển ra một góc, có vẻ muốn nói gì.
“Cố Ngôn Triệt nói anh ấy sắp đến, anh ấy biết làm.”
Ôn Uyển gật đầu, trong lòng nhẹ nhõm đôi chút.
“Vậy đợi anh ấy đến rồi tính, tạm thời đừng nói với họ, kẻo mừng hụt.”
“Ừ.”
Mấy phút sau, Kỷ Nam Châu đến chào Ôn Uyển và Trì Oánh.
“Ba tụi mình lát nữa có tiết thể dục, thầy đó điểm danh gắt lắm, phải đi rồi.”
“Máy tính để tạm đây, trưa tụi mình quay lại bàn tiếp được không?”
Ôn Uyển và Trì Oánh đồng ý, ở lại chờ người.
-
Hơn mười phút sau, Cố Ngôn Triệt đến.
“Cục cưng, đừng lo, anh làm được mà.”
Hắn định nắm tay Trì Oánh, nhưng cô né tránh, mắt hắn lập tức tối sầm.
Trì Oánh cau mày, giọng lạnh tanh: “Đừng gọi tôi như thế.”
Cố Ngôn Triệt nhếch môi tỏ vẻ không sao, nhướng mày: “Thế gọi gì?”
Trì Oánh không nói, ra hiệu hắn nhanh chóng khôi phục dữ liệu.
Cố Ngôn Triệt khẽ thở dài, làm theo lời Trì Oánh xem qua một lượt, hơi nhướng mày.
“Anh làm được, nhưng rủi ro mất dữ liệu khá cao, mà cũng chưa chắc khôi phục được toàn bộ.”
Hắn đổi giọng, liếc nhìn Ôn Uyển: “Tạ Tông Tầm biết làm.”
“Sao em không tìm anh ấy?”
Ôn Uyển không nói.
Trì Oánh cau mày, hỏi hắn: “Anh nhờ anh ấy đến làm được không? Hai người chẳng phải rất thân sao?”
Cố Ngôn Triệt mặt nghiêm túc, trông rất đứng đắn.
“Không được, anh sai không nổi cậu ấy.”
Lại nhướng mày, nhìn Ôn Uyển, lười biếng nói: “Cô ấy thì được.”
Ôn Uyển mím môi, mặt đầy quyết tuyệt, chẳng muốn gặp lại anh ta chút nào.
Im lặng một hồi, Ôn Uyển hỏi Cố Ngôn Triệt: “Anh ấy ở đâu?”
“Vừa định về nhà, chắc giờ ra cổng Bắc lấy xe rồi.”
Ôn Uyển khẽ “ừ” một tiếng, ra khỏi cửa.
Tiêu Đình nói đúng, cuộc thi này rất quan trọng, nếu sau này cô muốn xin đi du học trao đổi thì cuộc thi này có vai trò quyết định.
Ôn Uyển vừa đi, Cố Ngôn Triệt đã nhắn tin cho Tạ Tông Tầm.
Cố: [Tổ tông mày ra cổng Bắc tìm mày rồi đấy, chỉ giúp mày lần này thôi.]
Tạ Tông Tầm nhìn tin nhắn của Cố Ngôn Triệt, mãi không chịu nhấc xe, chưa đầy vài phút, trong gương chiếu hậu đã xuất hiện bóng dáng Ôn Uyển.
Cô biết thói quen của anh, nên liếc mắt là thấy xe anh.
Ôn Uyển mặt không cảm xúc bước đến, gõ cửa kính xe.
Kính xuống, khuôn mặt đẹp trai lạnh lùng của Tạ Tông Tầm dần hiện ra.
Ôn Uyển mặt mày bình thản, nói: “Em có chuyện muốn nhờ anh giúp.”
Tạ Tông Tầm cười khẩy, thần sắc thờ ơ: “Em lấy gì để đàm phán với anh?”
Ôn Uyển nhắm mắt, siết chặt đầu ngón tay, giọng đặc biệt kiên định.
“Chỉ là nhờ anh giúp một việc, anh muốn giúp thì giúp, không muốn thì thôi.”
“Em không đàm phán với anh, cũng sẽ không làm gì với anh, dù là hôn hay lên giường.”
Lấy gì để đổi, cô ghét cái kiểu nói chuyện đó.
Ghét sự lạnh lùng vô tình của anh, ghét sự thờ ơ của anh.
Càng ghét việc anh đặt mọi thứ lên bàn cân, lấy lợi ích làm thước đo cho tất cả.
Rốt cuộc, chẳng qua là anh ỷ vào việc cô không có lựa chọn.
Tạ Tông Tầm lạnh lùng lên tiếng: “Vậy thì còn nói gì nữa, anh sẽ không giúp em.”
Ôn Uyển nhìn anh một cái, quay người, không vương vấn thêm.
Tạ Tông Tầm từ gương chiếu hậu nhìn bóng cô dần nhỏ lại, châm một điếu thuốc, ánh mắt phức tạp.
Một lúc lâu sau, anh hít một hơi thật sâu, xuống xe.
-
Ôn Uyển đi chưa xa đã gặp Bùi Trú Lan vừa đánh bóng xong.
“Ôn Uyển.”
Bùi Trú Lan chào cô, nhận ra tâm trạng cô không ổn.
“Sao thế? Gặp chuyện gì à?”
Ôn Uyển hít một hơi thật sâu, kể sơ qua sự việc.
“Không sao đâu.”
Không hiểu sao, mỗi lần Bùi Trú Lan nói chuyện đều khiến Ôn Uyển cảm thấy rất yên tâm.
Có lẽ vì từ lúc quen biết đến giờ, anh ấy luôn rất đáng tin, chỉ cần là chuyện đã hứa với cô, anh ấy đều làm được.
Ôn Uyển hơi ngước mắt, nhìn anh: “Anh có cách à?”
Bùi Trú Lan khẽ “ừ”: “Anh có một người bạn, là thiên tài máy tính, anh nghĩ chắc không làm khó được cậu ấy đâu.”
“Nhưng cậu ấy đang ở nước ngoài, anh cho em số liên lạc nhé, để cậu ấy điều khiển từ xa.”
Ôn Uyển chớp mắt, bối rối: “… Có hơi đường đột không?”
Bùi Trú Lan lướt nhẹ trên điện thoại, trả lời cô.
“Không đâu, cậu ấy nhất định sẽ rất vui lòng giúp em.”
Ôn Uyển bị anh nói đến mơ hồ, nhìn vào liên lạc Bùi Trú Lan giới thiệu.
Biệt danh là: Cận Lục Lục.
Ôn Uyển nhếch môi.
Ừ… trùng hợp thật.
