Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Người Em Bảo Vệ Lại Là Kẻ Xấu Nhất > Chương 6

Chương 6

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 6: Cô Đang Thử Thách Sự Kiên Nhẫn Của Tôi

 

Khi Ôn Uyển đến nơi, cô vội vàng nhìn quanh mấy lần, xác định không có người quen mới nhanh chóng lên xe.

 

“Ăn trộm à?”

 

Ôn Uyển vừa chạy tới, mặt còn đỏ bừng, cô thở dốc, khẽ nói: “Hôm qua bạn cùng phòng của em thấy anh rồi.”

 

Tạ Tông Tầm nhướng mày, như đang đợi cô nói tiếp.

 

“Sau này em tự về là được.”

 

“Ừ.”

 

Ôn Uyển thấy anh cũng dễ nói chuyện, lại nghe tiếng động cơ xe hòa cùng giọng anh vang lên.

 

“Hai mươi cây số, em tự đi bộ về.”

 

“Mỗi lần làm xong với tôi, tự đi bộ về.”

 

Khu nhà Tạ Tông Tầm ở không có phương tiện công cộng.

 

Ôn Uyển lúc đó mới nhớ ra, hôm qua cô đi taxi đến, rất đắt.

 

Xương cốt cô lập tức mềm nhũn, muốn thương lượng lại với anh.

 

“Em vẫn muốn đi xe anh.”

 

Tạ Tông Tầm không để ý, tự mình lái xe.

 

Ôn Uyển quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ, điện thoại reo hai tiếng.

 

Bùi Trú Lan: [Nhóm gia sư này rất uy tín, mình nhận được một đơn gia sư rồi.]

 

Bùi Trú Lan: [Link nhóm]

 

Ôn Uyển: [Cảm ơn cậu!]

 

Bùi Trú Lan và Ôn Uyển học cùng trường cấp ba, một người đứng nhất lớp văn, một người đứng nhất lớp tự nhiên.

 

Thỉnh thoảng họ trao đổi kinh nghiệm học các môn chính, cả hai lại cùng đỗ vào Kinh Đại, coi như khá thân.

 

Bùi Trú Lan lại kể cho Ôn Uyển quy trình, siêu chi tiết.

 

Ôn Uyển: [Đợi mình dạy thử thành công, mình mời cậu ăn cơm.]

 

Bùi Trú Lan: [Sẽ thành công mà, chờ tin tốt của cậu.]

 

Ôn Uyển nhận một đơn dạy tiếng Anh cho nữ sinh lớp 10, hẹn ngày mai có thể đến dạy thử.

 

Lúc này cô đang vui, hoàn toàn quên mất bên cạnh ngồi cái gì.

 

Tạ Tông Tầm liếc thấy nụ cười của cô gái hướng về màn hình điện thoại, mím môi không nói, không để ý đèn đỏ không kịp thắng, đỗ xe ngay trên vạch dành cho người đi bộ.

 

Ôn Uyển giật mình vì cú phanh gấp, nhưng cũng không nói gì.

 

Tạ Tông Tầm cau mày, ngón tay gõ từng nhịp lên vô lăng, đèn xanh bật, anh đạp ga, rồi lên tiếng: “Bên bà em tôi đã liên hệ rồi, qua ít thời gian nữa có thể phẫu thuật.”

 

Ôn Uyển nghe vậy nhìn anh, giọng dịu dàng: “Có thể phẫu thuật vào dịp Quốc khánh không? Em muốn về nhà ở cùng bà.”

 

Tạ Tông Tầm khẽ ừ một tiếng.

 

Ôn Uyển chắp hai tay vào nhau, nửa tháng này cô phải kiếm thật nhiều tiền, về nhà mua cho bà loại bánh ngon ở huyện, còn mua quần áo mới cho Ôn Thư, em gái cô đang học cấp ba, cũng là tuổi thích làm đẹp, cô không muốn em gái phải nhịn.

 

Chỉ nghĩ vậy thôi, Ôn Uyển đã vui lắm rồi.

 

Khóe môi Tạ Tông Tầm khẽ nhếch lên không thể thấy rõ.

 

Xe đến nơi, Ôn Uyển còn hơi ngơ ngác, không phải nhà Tạ Tông Tầm.

 

Thấy vẻ nghi hoặc trong mắt Ôn Uyển, Tạ Tông Tầm lạnh nhạt nói: “Không phải lúc nào tôi cũng muốn làm với em.”

 

“Ăn cơm trước đã.”

 

Mắt Ôn Uyển sáng lên, xuống xe rồi đi theo sau Tạ Tông Tầm.

 

Tạ Tông Tầm khá kén ăn, Viễn Sơn cũng trải qua vô số lần sàng lọc vị giác của anh mới được giữ lại.

 

Đồ ăn dọn lên đầy đủ.

 

Hai người yên lặng ăn cơm, Ôn Uyển ăn món nào mắt cũng sáng lên.

 

Sao có thể ngon thế này!

 

“Ngon quá!”

 

Rồi cô nói ra suy nghĩ trong lòng, nói xong lại theo bản năng che miệng.

 

Tạ Tông Tầm không để ý, tiếp tục ăn.

 

Ăn xong thì đưa cô về trường, đỗ ở một cổng phụ ít người.

 

Ôn Uyển lúc xuống xe hỏi: “Vậy lần sau em có thể đi xe anh không?”

 

“Em không muốn tự đi bộ về lắm.”

 

Cô cũng không có nhiều tiền đi taxi như vậy.

 

Tạ Tông Tầm nhìn vẻ mặt lúng túng của cô, yết hầu lăn: “Tùy biểu hiện trên giường lần sau của em.”

 

Mặt Ôn Uyển càng thêm xấu hổ giận dữ, nghẹn một hơi rồi lại xì ra ngay, cô mở cửa xe định đi.

 

“Mang quần áo ở ghế sau về, đừng mặc mấy thứ xấu xí đó nữa.”

 

“Nhìn em tôi không có cảm giác.”

 

Ôn Uyển nhìn quần áo mình, áo ngắn tay cộng quần bò, cô thấy không có vấn đề gì, lúc đi cứu anh cũng mặc bộ này.

 

Lại không dám phản bác anh, kéo cửa sau.

 

Chính là mấy bộ hôm qua anh chọn cho cô.

 

Màu sắc sặc sỡ, rực rỡ, cô chẳng muốn mặc tí nào, cứ như con bướm hoa vậy.

 

Tức giận lấy quần áo, đóng sầm cửa xe rồi chạy mất.

 

Tạ Tông Tầm khẽ chép miệng, nhìn Ôn Uyển xách túi chạy bộ.

 

Anh làm việc luôn đường hoàng chính đại, dù có nuôi đàn bà cũng không thèm giấu giếm, bị cô làm thế này, như kiểu đang ngoại tình với mẹ anh, tự dưng thấy bực mình.

 

Chiều anh còn có tiết, nên lái xe vào trường.

 

-

 

Khi Ôn Uyển về ký túc xá, Hứa Triều tiện miệng hỏi cô đi đâu.

 

Ôn Uyển giải thích là phu nhân họ Tạ mời cô đi ăn, còn tặng ít quần áo.

 

Hứa Triều liền lại xem, nhìn túi đựng thì vỗ tay khen: “Giàu, giàu quá, đồ của hãng này không phải rẻ.”

 

“Đúng là phu nhân nhà giàu, mắt nhìn tinh tường, mấy màu này siêu tôn da cậu luôn!”

 

Ôn Uyển nhếch mép: “Thật, thật à?”

 

Hứa Triều gật đầu tán thành: “Ừ, da cậu trắng, mặc mấy tông màu này như một bông hoa, đẹp chết mất.”

 

Ôn Uyển lại nói qua loa vài câu rồi về chỗ mình chuẩn bị cho buổi dạy thử ngày mai.

 

Trước khi làm việc gì cô thích chuẩn bị thật kỹ lưỡng, mất thời gian cũng không sao, như vậy mới yên tâm.

 

Không biết đã chuẩn bị cả buổi chiều, tối còn có tiết học.

 

Trước khi đi ngủ cô thấy mình sắp kiệt sức, nhắm mắt là ngủ.

 

Ngày hôm sau là cả ngày học kín mít, đến sáu giờ tối mới tan, Ôn Uyển hẹn giờ từ bảy rưỡi đến chín rưỡi.

 

Hai tiếng kiếm được năm trăm tệ, mỗi tuần hai buổi, hiện tại cô nhiều tiết, tần suất này cũng tốt rồi.

 

Buổi dạy thử rất suôn sẻ, phụ huynh và học sinh đều hài lòng với cô, Ôn Uyển thở phào, cũng nhận được sự khích lệ lớn.

 

Trên đường về, ngồi tàu điện ngầm cô không nhịn được cười.

 

Chỉ là đi lại mất hơn một tiếng, ký túc xá Ôn Uyển đóng cửa lúc mười một giờ, may ra kịp.

 

Ông trời luôn vào lúc người ta đang vui nhất thì cho một bài học, Ôn Uyển ra khỏi tàu điện thì trời đổ mưa to.

 

Đã muộn, không ai bán ô, trong túi còn có tài liệu học của học sinh.

 

Ôn Uyển hít một hơi thật sâu, ôm cặp xông ra ngoài, cô tính rồi, từ ga tàu chạy về ký túc mất khoảng mười lăm phút.

 

Mặt đất ẩm ướt, mưa to tạt vào mặt đau rát, gần đến ký túc, Ôn Uyển vội quá, không để ý vấp phải bậc thang, trẹo chân, nhưng vẫn đi được.

 

Đến ký túc thì cửa lớn đã đóng, các cô lao công cũng nghỉ ngơi, Ôn Uyển định nhắn tin riêng cho cô lao công trong nhóm ký túc xin mở cửa.

 

Vừa bật màn hình thì vô tình nghe máy, đầu dây bên kia vọng ra giọng lạnh lùng của Tạ Tông Tầm.

 

“Ôn Uyển, cô đang thử thách sự kiên nhẫn của tôi.”

 

Môi Ôn Uyển run lên: “Em, em vừa đến ký túc, cửa ký túc đóng rồi, đợi em vào trong rồi nói với anh sau.”

 

Điện thoại bị cúp, Tạ Tông Tầm cau mày, bên ngoài bỗng một tiếng sét.

 

Vừa nãy tiếng mưa trong điện thoại rất rõ, không giống trong nhà.

 

Ôn Uyển vừa cúp máy, điện thoại hết pin tắt nguồn luôn.

 

Bên ngoài mưa như trút, sấm chớp ầm ầm, một môi trường ồn ào hỗn loạn.

 

Dù cô có gõ cửa, cô lao công cũng không nghe thấy.

 

Cô đành ngồi dựa vào tường, nước mưa đập xuống đất còn bắn lên người cô.

 

Ôn Uyển đặt cặp sau lưng, ôm đầu gối ngồi yên.

 

Dù trong lòng tự an ủi, không sao đâu, chỉ một đêm thôi mà.

 

Nhưng sống mũi vẫn không kìm được cay cay.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn