Chương 63: Không ngoan
Ôn Uyển khẽ thở dài, kéo ghế ngồi xuống bên giường Tạ Tông Tầm.
Anh nhắm mắt, mày cau chặt, trông rất khó chịu, làn da vốn trắng trẻo giờ đỏ bừng vì sốt.
Ôn Uyển chưa từng thấy anh đỏ mặt bao giờ.
Thì ra là như vậy.
Cô hiếm khi quan sát anh ngủ thế này, mỗi sáng anh đều thức trước cô.
Còn buổi tối thì cô ngủ trước.
Lúc này, anh nằm yên lặng trước mắt cô.
Lúc ngủ, trông anh rất ngoan.
Giống như tấm ảnh cô từng thấy, ngoan đến nỗi cô cứ ngỡ anh là người tốt.
Ôn Uyển nhìn chằm chằm vào mặt anh, ngẩn người.
Một lúc sau, môi anh mấp máy, lẩm bẩm điều gì đó.
Ôn Uyển không nghe rõ, liền cúi sát lại gần.
Tạ Tông Tầm đang mê man, bỗng ngửi thấy một mùi hương nhẹ quen thuộc, chân mày giãn ra, khẽ thì thầm.
“Uyển… Uyển.”
“Hửm? Muốn gì?”
Ôn Uyển cố nghe cho rõ, lại cúi thêm chút nữa.
Anh lại im lặng.
Ôn Uyển ngồi lại, lặng lẽ theo dõi tình trạng của anh.
Thỉnh thoảng lại lấy tăm bông nhúng nước ấm bôi môi cho anh.
Cô đo nhiệt độ cho anh liên tục, mãi đến tận khuya mới hạ xuống còn 39 độ.
Anh vẫn còn mê man, Ôn Uyển cũng không dám chợp mắt.
Giữa chừng y tá đến thay túi truyền một lần.
Đến ba giờ sáng, nhiệt độ của Tạ Tông Tầm hạ xuống 38 độ, Ôn Uyển mới thở phào nhẹ nhõm, đứng dậy đi rửa mặt.
Khi cô từ phòng tắm bước ra, Tạ Tông Tầm trên giường đã tỉnh.
Anh đang nhìn chằm chằm lên trần nhà, thẫn thờ.
“Muốn uống nước không?”
Ôn Uyển hỏi, nhưng chân đã bước đi lấy cốc.
Tạ Tông Tầm nhìn theo hướng cô di chuyển, không nói gì.
Ôn Uyển mang nước đến, Tạ Tông Tầm khẽ hừ một tiếng, giọng khản đặc.
“Không dậy nổi, uống không được.”
Ôn Uyển mím môi, bóc một cái ống hút từ hộp sữa trong vali, cắm vào cốc nước, đưa đến bên miệng anh.
Tạ Tông Tầm nhắm mắt, do dự hai giây, cuối cùng ngậm lấy ống hút.
Anh thề, sau này sẽ không mang sữa cho Ôn Uyển nữa.
À, mình đang nghĩ gì thế?
Sao lại nghĩ cái này, đầu đau quá.
Muốn hôn cô ấy.
Làm luôn được không? Chậc, không được.
Anh hết sức rồi, cô ấy sẽ thấy anh yếu lắm.
Vẫn muốn hôn cô ấy, muốn lắm.
Mấy giây ngắn ngủi, Ôn Uyển chẳng biết Tạ Tông Tầm đang nghĩ gì, trông anh như sốt đến hỏng não, ánh mắt ngoan không tả nổi.
Dù sao cô cũng rất hiếm khi thấy anh như thế này.
Anh lúc nào cũng lạnh lùng, đầy tính xâm lược.
Chẳng ngoan chút nào.
Tạ Tông Tầm uống xong nước, lấy lại sức, lại hé môi, giọng yếu ớt.
“Anh… muốn đi vệ sinh.”
Tay anh còn đang cắm kim, Ôn Uyển liếc nhìn, cầm túi truyền lên, khẽ hỏi, “Đi được không?”
Tạ Tông Tầm khẽ ừ một tiếng, ngồi dậy, chậm rãi trượt xuống giường.
Người vẫn không có sức, anh bước rất nhỏ, Ôn Uyển đứng bên cạnh, cũng chậm rãi theo anh.
Càng về sau, anh càng đi chậm.
Một quãng đường ngắn, lề mề mãi.
Ôn Uyển cau mày, “Em không cõng anh nổi đâu.”
Tạ Tông Tầm khẽ kéo khóe môi, giọng khàn khàn, “Cho anh vay vai, hết sức rồi.”
Ôn Uyển cụp mắt, nhưng vẫn bước đến gần anh hơn, đứng yên.
Mắt Tạ Tông Tầm tối lại, giơ cánh tay dài kéo cô vào lòng, chẳng hề dùng sức làm điểm tựa.
Ôn Uyển chớp mắt.
Rõ ràng là anh đang ôm cô hơn.
Tạ Tông Tầm giành nói trước, bước chân cũng rộng hơn, “Cứ thế đi.”
Đến nhà vệ sinh, Ôn Uyển treo túi truyền lên móc bên cạnh, quay người định ra ngoài thì bị gọi lại.
“Không mở được khóa, giúp anh.”
Ôn Uyển hít sâu một hơi, bảo anh, “Thế anh tè vào quần đi.”
Anh thấy cô không đi, vẫn kiên trì, giọng mềm đi mấy phần, “Uyển Uyển, giúp anh một chút.”
Ôn Uyển cắn môi, quay người bước đến trước mặt anh, thô bạo kéo khóa của anh, mò mẫm một hồi.
Ngước mắt lên, sốt ruột hỏi, “Mở kiểu gì?”
Tạ Tông Tầm khẽ cười, mắt dịu dàng, “Lần trước anh dạy rồi, quên rồi à?”
Anh phiền thật đấy.
Lần trước, lần trước đâu phải loại khóa này.
Giọng Ôn Uyển cũng không tốt lắm.
“Nói nhanh đi.”
Tạ Tông Tầm ừ một tiếng, hướng dẫn cô bằng lời.
“Ừ, không đúng, bên kia cơ.”
“Ồ, nhớ nhầm, cái này hình như vặn theo chiều kim đồng hồ.”
Anh cứ đùa giỡn cô, cái này cũng sai, cái kia cũng sai.
Ôn Uyển hít sâu, mắt liếc xuống dưới khóa, lại thế này.
Ôn Uyển tức điên, giơ tay đánh thật mạnh một cái.
“Chết tiệt…”
Tạ Tông Tầm đau đến nghiến chặt răng, gân xanh trên trán nổi lên.
Ôn Uyển mím môi, giọng lạnh tanh.
“Kêu cái gì, trả anh đấy.”
Ôn Uyển móc ngón tay, tự mò mở được khóa, miệng thúc giục, “Nhanh tè đi.”
Tạ Tông Tầm mặt lạnh, khẽ hừ, “Hỏng rồi, tè không được.”
Nói xong vẫn kéo khóa xuống.
Ôn Uyển mặt đơ, lùi xa anh, đợi anh xong lại cầm túi truyền, chẳng thèm nhìn anh, lạnh lùng bước ra ngoài.
Tạ Tông Tầm nằm lại lên giường, mím chặt môi, cũng không nói gì.
Y tá đến rút kim xong, Ôn Uyển đo nhiệt độ cho anh lần cuối, lại hạ thêm một chút.
Sau đó nhắn tin vào khung chat của mình để ghi lại.
Tạ Tông Tầm hé mắt, nhìn màn hình xanh lè của cô, giơ tay giật lấy điện thoại.
“Nhắn cho ai? Trước mặt anh mà ngoại tình à.”
Nhìn thấy nội dung tin nhắn, Tạ Tông Tầm nghẹn thở.
Trong khung chat, nhiệt độ được ghi lại mỗi nửa giờ, từ bảy giờ tối đến ba rưỡi sáng.
Cô đã ghi chép nhiệt độ cho anh suốt.
Ôn Uyển giật lại điện thoại, mắng một câu, “Đồ khốn.”
Rồi lăn về giường nhỏ của mình ngủ.
Tạ Tông Tầm nhìn cục nhỏ nhô lên trên giường bên cạnh, khẽ nhếch môi.
Một lúc sau, anh vào nhà tắm rửa qua loa.
Đầu mũi động đậy, thơm quá, lại lên giường nằm.
Giường của Ôn Uyển.
Ôn Uyển chống khuỷu tay đẩy người phía sau, chưa tỉnh ngủ, lẩm bẩm, “Tạ Tông Tầm, chật quá.”
“… Em sắp rơi xuống rồi.”
Tạ Tông Tầm khẽ ừ, đáp nhẹ, “Ôm rồi, không rơi được đâu.”
Lát sau, Ôn Uyển bị ép đến chịu không nổi, tức tối ngồi bật dậy.
Mấy hôm nay cô toàn ngủ một mình một giường, thoải mái lắm, nhất thời chưa quen.
“Anh xuống đi.”
Tạ Tông Tầm giả chết.
“Tạ Tông Tầm, em không ngủ với anh.”
Ôn Uyển chọc vào cánh tay không truyền dịch của anh.
Người này cứng đờ không nhúc nhích.
“Tạ Tông Tầm.”
Tạ Tông Tầm hé mắt, khẽ thở dài, sờ eo Ôn Uyển kéo cô nằm xuống, giọng rất yếu.
“Bên đó bẩn, anh không muốn ngủ.”
Ôn Uyển ghét bỏ đẩy anh, nói, “Anh vừa nằm đó, anh cũng bẩn.”
Tạ Tông Tầm bình tĩnh đáp, “Anh tắm rồi, không bẩn.”
“Ngủ đi, anh không động vào em.”
“Em đánh đau lắm, hỏng rồi.”
Ôn Uyển im lặng, lại tức giận nói, “Anh đánh em cũng đau lắm.”
Tạ Tông Tầm cụp mi, dụi đầu vào má cô, khẽ nói, “… Xin lỗi.”
Người anh vẫn còn hơi nóng, lại dán rất gần.
Ôn Uyển thấy nóng quá, vừa định giãy ra thì nghe giọng trầm ấm từ tính của anh vang bên tai.
“Anh sai rồi, bảo bối.”
“Vậy để em đánh lại một lần nữa, trả gấp đôi.”
“… Được không?”
-
Lời tác giả cứ bị nuốt, hết cách, tạm để đây.
Hình như có bạn đọc để ý chuyện tấm ảnh, nam chính là vậy, cô làm gì thì anh làm nấy.
Bao gồm nhiều chỗ sau này, anh làm gì khiến cô giận, cũng đều xử lý như vậy.
Là để Uyển Uyển trả lại.
Người này suy nghĩ đơn giản thô bạo.
Cốt truyện của anh không chỉ vì bố mẹ bận rộn nên mới thành tính cách này, thực ra có nguyên nhân quan trọng khác, nhưng tôi muốn từ từ viết ra, cũng không muốn spoil.
Sẽ có tranh giành nam phụ, tuyệt đối đảm bảo nữ chính trong sạch, sẽ không có bất kỳ tiếp xúc thân mật nào với nam phụ ngoài nam chính (nam chính cũng sẽ không có với nữ phụ), tôi sẽ không đổi nam chính đâu, kết HE.
