Chương 76: Tôi rất vinh hạnh
Ôn Uyển gật đầu, rồi chợt nhớ ra điều gì, lại lục tung tủ tìm kiếm.
May mà tìm được nến sinh nhật.
Cô không khỏi thầm cảm thán, nhà Tạ Tông Tầm đúng là có đủ thứ.
Ôn Uyển cắm nến lên bánh, môi mấp máy, giọng dịu lại vài phần: “Cái bánh này ít đường đấy.”
“Em không thích ăn ít đường, nên lần này anh phải ăn hết.”
Cô nói rất chân thành: “Anh không thích ăn bánh, nhưng sinh nhật thì phải ăn bánh sinh nhật, nên em chỉ làm một cái nhỏ xíu thôi.”
Tạ Tông Tầm mím chặt môi, chóp mũi bỗng cay xè, đầu ngón tay run lên không kìm được.
Nghe người trước mặt lải nhải, lòng anh ấm áp lạ thường.
Anh hé môi, thử mấy lần mới miễn cưỡng phát ra âm thanh, giọng khàn đặc, nặng nghẹt mũi.
“…Ôn Uyển, ôm một cái.”
Anh cụp mắt, hàng mi đen dày che đi cảm xúc dưới đáy mắt, trông chẳng khác gì ngày thường.
Ôn Uyển nghiêng đầu, vẫn đi tới ôm nhẹ anh một cái, tay vừa vòng qua eo anh đã bị anh ghì chặt vào lòng, cô bất mãn hừ một tiếng.
“Đừng, mạnh vậy mà.”
“Tạ Tông Tầm, anh buông em ra…”
Tạ Tông Tầm như kẻ đá tai vách, chỉ ôm chặt cô, không nói gì nữa. Ôn Uyển hơi muốn khóc mà không được, dỗ anh: “Đừng ôm nữa, em phải thắp nến.”
“Ừ.”
Miệng đáp thế, tay vẫn siết chặt.
Ôn Uyển vùng vẫy: “Chút nữa, thổi nến trước đã, sắp mười hai giờ rồi… Tạ Tông Tầm!”
Cuối cùng Tạ Tông Tầm cũng buông tay, Ôn Uyển không nhìn anh, vội xem giờ.
Mười một giờ năm mươi sáu!
Cô luôn cảm thấy đón đúng khoảnh khắc 0 giờ rất có ý nghĩa.
Có thể trước đây bố mẹ cô cũng nghĩ thế, dù sao mọi người cũng toàn đón 0 giờ chúc mừng cô.
Bao nhiêu năm rồi, chưa từng thay đổi.
Ôn Uyển vội vàng thắp nến, kéo người ta đến trước bánh, lại hấp tấp tắt đèn.
Cảnh tượng rất bận rộn.
Chỉ có mỗi Ôn Uyển là bận.
À, còn có Bong Bóng chạy theo cô nữa.
May mà kịp.
Trong phòng khách, ánh nến le lói, ba bóng người cùng nhau.
Ôn Uyển khẽ lên tiếng, đầy dịu dàng: “Tạ Tông Tầm, anh ước đi, em hát chúc mừng sinh nhật cho anh.”
Tạ Tông Tầm hơi sững: “Ừm?”
Ôn Uyển tự tay chỉ dẫn: “Tay phải để thế này, rồi nhắm mắt ước.”
“Khi em bảo thổi nến thì anh mở mắt thổi.”
Tạ Tông Tầm khẽ ừ, làm theo lời cô.
Ôn Uyển hài lòng, tắt đèn điện thoại.
“Chúc mừng sinh nhật anh… Chúc mừng sinh nhật anh…”
Trong tiếng hát nhẹ nhàng của cô, khóe môi Tạ Tông Tầm chợt nếm được vị mặn đắng.
Anh lặng lẽ che giấu, rồi nghe theo khẩu lệnh của cô.
Thổi tắt nến.
“Sinh nhật vui vẻ! Tạ Tông Tầm!”
“Gâu gâu gâu ~”
Ôn Uyển bật đèn, tiếng cười vui vẻ qua đi, không gian chìm vào tĩnh lặng.
Hai người nhìn nhau, chỉ còn tiếng thở của đối phương.
Một giây, hai giây, tiếng thở dần nặng nề, rồi quấn quýt thân mật.
“Ngoan nào, đáp lại anh đi.”
“…Anh nhẹ thôi.”
“Ừ.”
Một lát sau, cô đẩy anh, anh mặc kệ.
“Anh muốn hôn lâu một chút, Uyển Uyển…”
Hồi lâu, Ôn Uyển ấp úng lên tiếng, có chút xấu hổ: “…Bong Bóng còn ở đây.”
“Em dạy hư chó tốt rồi.”
Tạ Tông Tầm khẽ cười, ôm cô vào lòng, xoa đầu cô, giọng mang vài phần cưng chiều: “Chẳng phải em nói anh là chó hư, nó là chó tốt sao?”
“Dạy hư nó thì đã sao?”
Ôn Uyển cảm giác mình tự đào hố chôn mình.
Tạ Tông Tầm khẽ nhếch môi, cúi xuống xoa đầu Bong Bóng, giọng ôn hòa: “Bong Bóng, tự đi chơi đi.”
“Bố…” Tạ Tông Tầm đứng thẳng dậy, môi mỏng mấp máy, giọng rất khẽ: “sắp phải tiếp tục hôn mẹ rồi.”
Ôn Uyển đồng tử rung nhẹ, chưa kịp mở miệng đã bị anh chặn môi.
Nụ hôn lần này không hề quyến luyến, vẫn là phong cách mạnh mẽ thường ngày của anh. Ôn Uyển bị đè trên sofa, khó khăn lắm mới tìm được khe hở, rên rỉ: “Đừng ở đây, đừng làm ở đây.”
Chó con còn ở đây.
Tạ Tông Tầm ngước mắt, nâng mặt cô, tiếp tục hôn sâu, miệng dỗ dành: “Không làm, anh chỉ hôn thôi.”
Anh lẩm bẩm một câu, giọng đầy xúc động: “…Vợ ơi.”
Rồi lại áp lên môi cô, ngang nhiên cướp đoạt từng hơi thở của cô.
Ôn Uyển lần đầu bị hôn đến mức muốn khóc, giọng biến dạng, tủi thân vô cùng: “Đau.”
Tạ Tông Tầm vuốt tóc cô, nhẹ nhàng hôn chụt hai cái an ủi: “Xin lỗi, vừa nãy anh chỉ nghĩ đến việc hôn em thôi.”
Anh lại hỏi: “Sợ à?”
Ôn Uyển cau mày đẹp, lắc đầu: “Không, nhưng môi chắc chắn sưng rồi.”
Cô khẽ mím thử, đã thấy đau không chịu nổi.
Ôn Uyển ngước mặt lên, hỏi anh: “Chảy máu không?”
Tạ Tông Tầm nhẹ nhéo má hồng của cô: “Không, có cắn em đâu.”
“Nhưng sưng khá to.”
Ôn Uyển căn bản không dám sờ, cũng không dám liếm, khẽ nói: “Hôm nay anh sinh nhật, anh là nhất.”
“Em không chấp anh nữa.”
“Lại đây ăn bánh.”
Tạ Tông Tầm nhàn nhạt đáp một tiếng, lại ngồi xuống sofa.
Ôn Uyển quỳ trên thảm, đang định cắt bánh thì bị anh gọi lại: “Khoan đã.”
Trong ánh mắt nghi hoặc của Ôn Uyển, Tạ Tông Tầm đứng dậy vào bếp, lấy túi bắt kem mà cô vừa dùng để vẽ hình.
“Anh làm gì thế?”
Ôn Uyển nghiêng người nhìn anh chuẩn bị động tác, có vẻ muốn chỉnh sửa lại, cô sốt ruột, nũng nịu nói: “Anh còn chê à, anh có biết đây là lần đầu em làm bánh không…”
“Chụt—”
Ôn Uyển im bặt.
Khẽ liếm môi, lại đau.
Đồ khốn Tạ Tông Tầm.
Tạ Tông Tầm mày mắt dịu dàng, giọng rất trầm: “Không chê, anh rất vinh hạnh.”
Rồi vài nét đơn giản, anh phác họa một cô bé hoạt hình trên bánh.
Ôn Uyển nhìn theo nét vẽ của anh, không nhịn được kinh ngạc: “Là em, anh vẽ giống thật.”
“Anh học vẽ à?”
Tạ Tông Tầm khẽ ừ: “Hồi nhỏ có vẽ một ít.”
Như thể nghĩ đến điều gì, lông mày anh động đậy, rồi lại cụp mắt, tập trung hoàn thành mấy nét cuối.
“Muốn chụp ảnh.”
Ôn Uyển tán thành gật đầu: “Ừm ừm! Sinh nhật phải chụp ảnh, em chụp cho anh.”
Tạ Tông Tầm nhìn chằm chằm mặt cô, sắc mặt bình thản, đáy mắt lại cuộn trào, anh nói: “Anh muốn chụp cùng em.”
Ôn Uyển ồ một tiếng, lại nói: “Vậy Bong Bóng cũng phải chụp cùng!”
Anh khẽ cười: “Được.”
Bong Bóng rất phối hợp há mồm cười, Tạ Tông Tầm cũng phối hợp cười một cái.
Ôn Uyển cười vui nhất.
Tạ Tông Tầm nhìn nụ cười của cô gái trong ảnh, lòng xao động.
Anh thích cô cười như vậy.
Anh nghĩ, muốn để sau này cô đều có thể cười rạng rỡ như thế.
Ôn Uyển thò đầu qua xem ảnh, trách anh: “Mặt em dính bột mà anh không biết nhắc em.”
Tạ Tông Tầm lúc này mới dùng ngón tay lau nhẹ, giọng mang theo ý cười nhàn nhạt: “Dễ thương, như mèo con ấy.”
Ôn Uyển hừ một tiếng, lại hỏi: “Bánh anh có ăn không?”
Tạ Tông Tầm gật đầu: “Ăn.”
Anh nhìn đồng hồ đeo tay, giọng trầm tĩnh: “Nhưng bây giờ anh phải về trường rồi.”
“Sáng mai về ăn, được không?”
Ôn Uyển không ngờ anh còn phải về trường, sững một thoáng, rồi gật đầu: “Vậy anh về trước đi, em đi ngủ đây.”
Tạ Tông Tầm đứng dậy, cụp mắt nhìn cô, cuối cùng vẫn không nhịn được cúi xuống.
Ánh mắt dừng trên đôi môi đỏ sưng tấy của cô, cuối cùng hôn lên má cô.
Mắt anh đầy lưu luyến, giọng thấp: “Vất vả rồi, Uyển Uyển.”
“Đi ngủ đi, sáng mai gặp.”
Ôn Uyển đứng dậy lên lầu, lười nhác đáp: “Sáng mai gặp.”
-
Trên xe, Tạ Tông Tầm nhìn tấm ảnh trong điện thoại.
Khóe mày khẽ nhướng, khóe miệng không ngừng cong lên.
Cuối cùng, anh nổ máy xe, không kìm được nghĩ.
Xin lỗi nhé Bong Bóng.
Vốn dĩ nói, kiếp này chỉ yêu mỗi mày thôi.
Nhưng nghĩ lại, không sao cả.
Vì mày hình như cũng giống bố.
Siêu yêu mẹ.
Đêm khuya, trong phòng thí nghiệm.
Mọi người nghỉ tay một lát, không nhịn được trêu chọc: “Nhìn kia kìa.”
“Thấy rồi, cười suốt.”
“Làm việc khổ thế này mà vẫn cười được, não thiên tài không hiểu nổi.”
“Bị vợ hôn rồi đấy, nhìn môi đỏ chưa kìa.”
“Chậc, hôn dữ thế.”
“Tao mà là con gái, nhìn mặt này cũng hôn tới bến.”
“Ơ…”
