Chương 79: Chó Dữ
Ôn Uyển tức đến nỗi ngực phập phồng, tay chẳng có thứ gì, đành ấm ức mắng một câu: “Anh cút đi.”
Quay người lại mới phát hiện quần áo mình không ổn, nhắm mắt, kéo dây áo lên, nhẫn nhịn đi tìm đồ.
Cuối cùng mặt không cảm xúc ném một thứ nhỏ xíu vào người Tạ Tông Tầm, vẻ mặt lạnh tanh, cũng không lên giường.
Tạ Tông Tầm cẩn thận nhặt lên, nhìn hai lần, ánh mắt chuyển sang cô, giọng dịu lại: “Lên đây.”
Ôn Uyển bĩu môi, khẽ hừ một tiếng, nhất quyết không nhúc nhích.
Tạ Tông Tầm khẽ cụp mắt, hơi bất lực: “Anh không động vào em.”
Lại bồi thêm một câu, nghiêm túc nói: “Anh hứa, không thì sau này anh chỉ một phút thôi.”
Ôn Uyển mím môi, suýt không nhịn được cười.
Lại nghĩ mình đang giận, sao có thể cười, bèn ngẩng cằm, vô cùng kiêu ngạo leo lên giường, nằm xa anh.
“Cái gì thế?”
Ôn Uyển liếc qua, đáp hờ hững: “Anh.”
“Anh?”
“Đây là chó à?”
Ôn Uyển cầm lấy cái móc len trên tay anh, bóp bóp, giọng buồn buồn: “Là anh đấy.”
Lần trước về nhà, ở bệnh viện.
Sau đó bà nội đỡ hơn, liền làm móc len giết thời gian, bà khéo tay, đồ làm ra cũng rất sống động, đẹp mắt.
Mấy năm nay bà vẫn làm một ít, kiếm chút tiền.
Ôn Uyển ngồi bên cạnh, bà hỏi: “Lục Lục, bà làm cho con và chú Tiểu Tạ một cặp nhé, được không?”
Không hiểu sao, cảm giác bà nội khá thích Tạ Tông Tầm.
Ôn Uyển nghĩ, giấu thì giấu vậy.
Dù sao cũng chỉ vài ngày, không cần để người già nghĩ ngợi lung tung, nên cô cố tỏ ra quan hệ với Tạ Tông Tầm rất bình thường.
Bình thường, kiểu người yêu.
Ôn Uyển dịu dàng hỏi: “Thế làm kiểu gì ạ?”
“Làm hai hình người nhỏ thôi.”
“Con có ảnh chú Tiểu Tạ không? Cho bà xem một tấm.”
Ôn Uyển ngạc nhiên: “Khó quá đi mất.”
Còn phải nhìn ảnh nữa.
“Bà làm được mà.”
Ôn Uyển đành chịu thua, tìm trong album tấm ảnh của Tạ Tông Tầm mà chú Tạ đã gửi hồi đó: “Tấm này ạ.”
Bà nội nhìn, tỏ vẻ hài lòng: “Đúng là đứa ngoan.”
Ôn Uyển kéo khóe môi, anh ấy có ngoan đâu.
Nhưng không thể nói.
“Làm cùng bà nhé? Con tự làm một cái của chú Tiểu Tạ.”
Ôn Uyển hiếm khi từ chối yêu cầu của người thân, vì mọi người đều xuất phát từ thiện ý nghĩ cho nhau.
Và cô cảm thấy được làm việc cùng gia đình rất hạnh phúc.
Nhưng lần này Ôn Uyển không muốn, liền làm nũng: “Bà ơi, tay con sao bằng bà được.”
Bà nội nhất quyết, còn dỗ: “Không sao đâu, chú Tiểu Tạ chắc chắn thích cái do Lục Lục làm hơn.”
Ôn Uyển từ chối không được, đành làm đại một cái.
Thô ráp, cực kỳ dữ tợn, một con chó dữ.
“Sao lại làm chó thế? Còn đáng sợ vậy nữa.”
Ôn Uyển còn đang chìm trong tác phẩm nghệ thuật của mình, bỗng bị hỏi, hoàn hồn, cười gượng, giải thích: “Thì, anh ấy nuôi một con chó, kiểu vậy đó.”
Lại thầm xin lỗi trong lòng.
Xin lỗi Bong Bóng nhé, vu khống cho mày thế này.
Tạ Tông Tầm bóp bóp, hơi bực.
“Còn xấu nữa.”
“Ôn Uyển, trong lòng em anh chỉ là hình tượng này thôi à?”
Ôn Uyển chớp mắt, nói: “Anh muốn thì lấy, không thì thôi.”
“Muốn chứ.”
Tạ Tông Tầm thuận miệng chê: “Nhưng mà, xấu quá, mua ở đâu mà dị hợm thế, chắc khó mua lắm nhỉ.”
Chắc gu thẩm mỹ của anh thực sự không chịu nổi thứ xấu xí này, hôm nay cứ chê mãi.
“Cái cửa hàng đó mà chưa phá sản, còn để em mua được.”
“Ôn Lục Lục, em cũng biết tìm đấy.”
Ôn Uyển bị anh nói đến mặt đỏ bừng, giật lại con chó dữ trên tay anh, nhìn chằm chằm vài giây: “Xấu đến vậy sao?”
Tạ Tông Tầm thành thật gật đầu.
Ôn Uyển cảm thấy mất mặt quá.
Như muốn chứng minh điều gì, cô lại xuống giường, lấy cặp hình người bà nội làm ra.
Đưa cái của Tạ Tông Tầm cho anh.
“Cái này cho anh vậy.”
“Không xấu nữa đâu, đây là bà nội em tự tay làm.”
Tạ Tông Tầm nhận lấy, chưa từng thấy thứ này, quả thực bị choáng ngợp, không chỉ tinh xảo mà còn rất giống thật.
“Đây là hôm công bố kết quả bảo lưu, trường chụp ảnh.”
Anh hỏi cô: “Có phải cái đó không? Nhìn khá giống, logo đồng phục cũng giống.”
“Hôm đó là lần duy nhất em mặc đồng phục.”
Ôn Uyển mím môi: “Em làm sao biết.”
“Em lấy ảnh anh ở đâu?”
“… Lên mạng tìm đấy.”
Tạ Tông Tầm cầm trong tay ngắm kỹ, khẽ nhếch môi: “Giúp anh cảm ơn bà nhé.”
Nói xong, mạch não anh chợt thông.
Thăm dò: “Cái đó, chẳng lẽ là em làm?”
Ôn Uyển cắn môi, không muốn nhận: “Không phải, em mua đấy.”
Tạ Tông Tầm cụp mắt, cười khẽ: “Ồ, cái đó anh cũng muốn.”
“Làm gì?”
Tạ Tông Tầm cố tình trêu: “Không làm gì, cái xấu không thích, nhưng cái xấu lạ hoắc này, đáng sưu tầm đấy.”
Ôn Uyển nổi khùng: “Tạ Tông Tầm!”
Tạ Tông Tầm đứng dậy, đè cô xuống giường, áp môi lên môi cô, đáy mắt tràn ngập ý cười, giọng cũng dịu dàng.
“Cảm ơn vợ.”
“Anh rất thích.”
Anh còn nói rõ: “Thích, con chó nhỏ ấy.”
“…”
-
Sáng hôm sau, Tạ Tông Tầm về trường học.
Cố Ngôn Triệt nhìn một lần, lại nhìn lần nữa, cười chết mất: “Cái đéo gì thế, dị hợm vãi.”
Định cầm qua xem, đã bị Tạ Tông Tầm chê bai né tránh.
Cố Ngôn Triệt không chịu nổi, cười không ngừng: “Mẹ kiếp, cái đéo gì thế này, xấu đến mù mắt thiếu gia rồi.”
Tạ Tông Tầm bình thản nghịch móc khóa trên balo, lạnh lùng đáp: “Thế tao móc mắt mày ra nhé.”
Cố Ngôn Triệt cười lạnh: “Mẹ mày.”
Ôn Uyển sáng không có tiết, ở nhà ôn tập tài liệu.
Trưa Tạ Tông Tầm về đón cô đi ăn, chiều hai người lại đi học.
Ôn Uyển học gần hết tiết đầu buổi chiều, Tạ Tông Tầm nhắn tin tới.
Chó Hư: [Đừng đi đâu, tiết sau học cùng anh.]
Công chúa Uyển Uyển: [Em không muốn nghe toán.]
Chó Hư: [Ồ, thế em nghĩ em đi được không?]
Công chúa Uyển Uyển: […]
Trong tòa nhà dạy học người ra vào tấp nập, Ôn Uyển nghe giọng anh, lại không biết sẽ làm trò gì quá đáng.
Ngập ngừng một lát, vẫn trả lời.
Công chúa Uyển Uyển: [Biết rồi.]
Ôn Uyển vừa hết tiết, Tạ Tông Tầm đã đường hoàng bước vào, ánh mắt không chệch đi đâu, chỉ dừng trên một mình cô.
Ôn Uyển khẽ thở dài, giả vờ không thấy, cúi đầu tự làm việc của mình.
Anh ngồi xuống, khẽ hỏi cô.
“Còn một lúc nữa mới vào tiết, ra ngoài hôn anh tí?”
Ôn Uyển trừng mắt nhìn anh, liền thấy vẻ mặt anh rất ngoan ngoãn, trông có vẻ dịu dàng hỏi ý kiến cô.
Anh như vậy, khiến việc từ chối của cô càng có thêm tự tin.
Ôn Uyển mím môi, khẽ nói: “Em không muốn.”
Khoảnh khắc lời nói thốt ra, trong lòng vẫn hơi hoảng, cô đếm thầm, một, hai…
“Ừm.”
Ôn Uyển nín thở.
Đồng ý rồi, anh đồng ý rồi.
-
Có nhiều bạn sắp khai giảng không? Vậy kỳ nghỉ tháng sau về chắc sẽ thấy bản hoàn chỉnh rồi! Mọi người khai giảng cũng nhớ chăm sóc bản thân nhé, học hành thuận lợi nha~
