Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Người Em Bảo Vệ Lại Là Kẻ Xấu Nhất > Chương 85

Chương 85

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 85: Đặc Biệt Thích

 

Tối tan học.

 

Ôn Uyển nhắn tin cho Tạ Tông Tầm rồi đi tìm anh.

 

Chắc Tạ Tông Tầm còn có việc, mấy thành viên khác trong nhóm anh ra trước.

 

Mấy người họ dò xét, nháy mắt ra hiệu cho nhau, rồi vẫn tò mò tiến về phía Ôn Uyển, chào cô.

 

“Chào em, bạn trai em còn đang thu dọn, chắc em phải đợi một lát.”

 

Bạn trai…

 

Ôn Uyển theo bản năng muốn phản bác.

 

Nhưng đã có người nhanh hơn, cướp lời trêu chọc, “Em à, em có biết không, từ khi yêu em, Tạ Tông Tầm – tảng băng trôi ấy – như biến thành người khác vậy.”

 

“Mấy hôm trước, lúc rảnh một chút, anh ấy cầm bút viết vẽ gì đó, vừa viết vừa cười. Tôi tưởng anh ấy tính toán thứ cao siêu gì mà sướng, liền lại xem. Em đoán thế nào?”

 

“Anh ấy, viết cả một trang tên em!”

 

Anh ta còn phóng đại hô lên, “Ôn! Uyển!”

 

“Thần đồng mà lại là thằng yêu sớm, hiếm thật.”

 

Đồng tử Ôn Uyển run lên, không thể nào bình tĩnh lại được.

 

Anh ấy viết cả một trang, tên cô.

 

Khoảnh khắc đó, một ý nghĩ dâng lên trong lòng cô, suýt bật ra khỏi cổ họng.

 

Cô run rẩy.

 

Giây tiếp theo, giọng Tạ Tông Tầm vang lên bên tai.

 

Anh tự nhiên nắm lấy tay cô, đứng bên cạnh, hỏi, “Đang nói gì thế?”

 

Ôn Uyển nhẹ nhàng hít một hơi, cố tỏ ra bình tĩnh, siết nhẹ tay anh, giọng dịu dàng, “…Không có gì, chúng ta về nhà thôi.”

 

Tạ Tông Tầm cảm nhận được lực trên tay, khẽ cười, “Ừ, về nhà.”

 

-

 

Lên xe rồi.

 

Tạ Tông Tầm liếc Ôn Uyển một cái, mãi không nổ máy, hỏi cô, “Em đang nghĩ gì? Có vẻ không tập trung.”

 

Ôn Uyển lắc đầu, “Không có gì, học hơi mệt.”

 

“…Mau về thôi.”

 

Tạ Tông Tầm khẽ ừ một tiếng. Về nhà, lúc Ôn Uyển đang chơi với chó, anh hỏi mấy người kia đã nói gì với cô. Họ thành thật kể lại.

 

Còn đầy ham muốn sinh tồn.

 

[Toàn khen anh thôi, không nói bậy! Cũng không tán tỉnh vợ anh!]

 

Tạ Tông Tầm tắt điện thoại, khẽ thở dài.

 

Ánh mắt anh dừng trên người Ôn Uyển, đầy phức tạp.

 

Đầu óc Ôn Uyển vốn đã rối bời, vào nhà bị Bong Bóng quấn lấy, liền chơi với nó một hồi, cũng chẳng tập trung được.

 

Lúc đứng dậy mới phát hiện phòng khách chất đầy hộp, túi.

 

Cô hỏi anh, “Đều là gì thế?”

 

Tạ Tông Tầm ngước mắt, bước đến trước mặt Ôn Uyển, nhẹ nhàng ôm eo cô, hôn lên má, “Mai… mẹ anh gửi cho em.”

 

“Chắc là trang sức gì đó, mấy thứ con gái các em thích.”

 

“Mai hãy xem.”

 

Nói xong kéo tay Ôn Uyển lên lầu.

 

Sau khi tắm xong, hai người nằm trên giường, tắt đèn.

 

Tạ Tông Tầm nhẹ nhàng ôm eo Ôn Uyển, yên lặng nằm ngủ bên vai cô.

 

Rất ngoan.

 

Tối nay cũng không động vào cô.

 

Thậm chí còn không hôn.

 

Ngực Ôn Uyển phập phồng nhẹ, mắt chớp chớp, tâm trí vẫn rối bời.

 

Một lúc lâu sau.

 

Cô nghiêng người, tay mò mẫm, cho đến khi chạm vào khuôn mặt anh, tìm đúng hướng rồi thử áp môi lên.

 

May mắn, cô tìm được môi anh.

 

Ôn Uyển mổ nhẹ hai cái, không rời hẳn, nhưng anh không phản ứng gì.

 

Cô lại liếm nhẹ hai cái, từ từ ngậm lấy môi anh, từng chút một dò xét. Tạ Tông Tầm cũng không từ chối, mặc cô muốn làm gì thì làm.

 

Ôn Uyển hôn một lúc, người bên cạnh vẫn không nói không động. Cô chớp mắt, gương mặt ẩn trong bóng tối chẳng có biểu cảm gì, nhưng giọng lại ngọt ngào yêu kiều, khẽ gọi anh.

 

“…Chồng ơi, mình làm đi.”

 

Ngực Tạ Tông Tầm phập phồng, đáy mắt đen không còn tĩnh lặng. Anh giơ tay, xoa nhẹ eo cô, đáp lời.

 

Giọng khản đặc, “Chủ động thế? Thích anh à?”

 

Ôn Uyển không nói gì, đáy mắt thoáng hoảng loạn. Nhận ra mình đang trong bóng tối, anh không nhìn thấy, nên cô không che giấu, vẫn cất giọng nũng nịu.

 

“Anh không thích em sao?”

 

“…Chồng ơi, anh có phải… rất thích em không?”

 

Cơ thể mềm mại của cô áp sát anh, tay nhẹ nhàng vòng qua cổ anh, chủ động và táo bạo, miệng còn nói những lời câu dẫn anh.

 

Tạ Tông Tầm suýt buột miệng thốt ra.

 

Thích, thích chết mất.

 

Không phải em thì không được, Ôn Uyển.

 

Cả đời này chỉ có thể là em.

 

Anh hoàn toàn gục ngã trước em rồi.

 

Chỉ cần em chịu ở bên anh, sau này, làm gì anh cũng cam lòng.

 

Anh hít sâu một hơi, giọng nghe có vẻ không gợn sóng, “Ừ, rất thích.”

 

Ôn Uyển nín thở, đồng tử sáng lên. Nhưng gần như ngay lập tức, anh chặn môi cô, ngậm môi hôn một lát, rồi thản nhiên nói.

 

“…Cơ thể của em.”

 

Ôn Uyển sững sờ, toàn thân cứng đờ. Anh không cho cô cơ hội thở, “Gọi thêm tiếng chồng đi?”

 

“Gọi thêm một tiếng, bớt…”

 

Giọng anh tản mạn, nghe vẫn như mọi khi.

 

Nhưng trên gương mặt anh, sự tự tin đã biến mất.

 

Chỉ còn lại, hoảng sợ.

 

Bóng tối, che giấu cảm xúc của hai người.

 

Cả đêm, anh chẳng nói lời nào, mạnh mẽ đến lạ.

 

Ôn Uyển cũng không nói thêm. Trong phòng chỉ còn tiếng thở khẽ.

 

Từng nhịp, từng nhịp, của cô, của anh.

 

Đây là lần đầu tiên, Ôn Uyển ngất đi.

 

Kết thúc.

 

Tạ Tông Tầm bật đèn, lau nước mắt trên má cô.

 

Bế cô đi tắm sơ qua, bôi thuốc cho cô rồi nhét cô vào chăn.

 

Cô ngủ rất say.

 

Tạ Tông Tầm ngồi bên giường, nhìn chằm chằm vào gương mặt cô, đáy mắt tràn đầy đau khổ.

 

Cuối cùng, anh nhẹ nhàng ra khỏi phòng, đi ra ban công.

 

Trong đêm lạnh lẽo tĩnh mịch, anh ngồi một mình suốt cả đêm.

 

Gạt tàn đầy đầu lọc.

 

Thực ra anh không thích hút thuốc lắm, nhất là từ khi ở bên cô, anh càng không thích, gần như không hút.

 

Thích hôn cô.

 

Không thích, hút thuốc.

 

Thích cô, không chỉ là thể xác.

 

-

 

Sáu giờ sáng hôm sau, Tạ Tông Tầm gọi Ôn Uyển dậy.

 

Đầu cô nặng trĩu, tinh thần mơ màng.

 

Chuyện tối qua đến lúc này còn chưa kịp tiêu hóa.

 

Những gì để lại cho Tạ Tông Tầm, chỉ là phản ứng bản năng nhất.

 

“…Tạ Tông Tầm, em không dậy.”

 

Tạ Tông Tầm véo má cô, nhẹ giọng, “Đi dắt chó đi dạo, em chẳng phải trước đây hay năn nỉ anh sao.”

 

“…Nhưng em không muốn dậy.”

 

Tạ Tông Tầm dỗ cô, “Vậy em năn nỉ anh đi.”

 

Ôn Uyển hết cách rồi. Hình như tối qua cô có xem giờ, hơn hai giờ, sau đó bao lâu cô cũng chẳng nhớ.

 

Bây giờ cô thực sự rất đau đầu, đặc biệt muốn ngủ.

 

Cô ấm ức nói, “…Em năn nỉ anh rồi, cho em ngủ thêm, một lát thôi.”

 

Tạ Tông Tầm không buông tha, hỏi cô, “Năn nỉ ai?”

 

“…”

 

Đầu óc Ôn Uyển hỗn độn, giọng mềm nhũn, “Năn nỉ anh… chồng ơi.”

 

“Em không muốn dậy.”

 

Tạ Tông Tầm mím môi, ánh mắt dịu lại, khẽ ừ một tiếng.

 

Vén chăn nằm vào.

 

“Ngủ trong lòng anh.”

 

Ôn Uyển ngoan ngoãn chui vào lòng anh, tay đặt lên eo anh, khẽ rên, “Không được quấy em nữa.”

 

Hôm nay Ôn Uyển học kín lịch.

 

Suốt một ngày, cô cảm thấy mình sắp hỏng mất, tất cả giờ nghỉ đều ngủ.

 

Ngủ không dậy nổi.

 

Trì Oánh có hơi lo cho cô, hỏi khéo xem cô có khó chịu không.

 

Ôn Uyển tạm thời tỉnh táo một chút, đáp, “…Không sao, tối qua ngủ không ngon.”

 

Rồi lại ngã xuống.

 

Hóa ra là tối qua ngủ không ngon, Trì Oánh thở phào.

 

Mấy ngày nay, Tạ Tông Tầm và Ôn Uyển nói chuyện với nhau chỉ đếm trên đầu ngón tay. Tối vẫn cứ làm.

 

Chỉ là Ôn Uyển cảm thấy, anh lạnh quá, cũng chẳng nói gì.

 

Hình như cô lại làm anh không vui rồi.

 

Là câu nói hôm trước sao?

 

Anh từng nói, quan hệ của họ không phải yêu đương, vậy mà cô còn hỏi anh như thế.

 

Quả nhiên, anh không thích cô.

 

Tối thứ sáu, Tạ Tông Tầm rất muộn vẫn chưa về.

 

Trước khi ngủ, Ôn Uyển nhận được một tin nhắn.

 

Bùi Trú Lan: [Ngày mai có giải bóng rổ liên trường, bọn tớ hợp tác với khoa Toán – Tin, cậu đến xem không?]

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn