Chương 89: Khó hầu quá
Trận đấu bắt đầu.
Ôn Uyển đưa cho Trì Oánh mấy gói đồ ăn vặt, hai đứa lần này ngồi ở hàng ghế đầu để xem.
Dù sao thì cũng thoải mái hơn lần trước làm tình nguyện viên đứng suốt.
Ôn Uyển vừa ăn vừa hỏi: “Hôm qua cậu bảo có việc, sao thế?”
Trì Oánh lúc này mới nhớ hôm qua mệt quá quên kể, liền nói: “Hôm qua đi học thêm bên ngoài, về gặp một con mèo nhỏ bị xe tông, tớ mang nó đến bệnh viện.”
“Bác sĩ bảo nó chắc được 4 tháng tuổi, nhưng nhìn bé xíu, khó cứu lắm.”
“Tối qua tớ ở bệnh viện với nó đến tận khuya.”
Ôn Uyển giật mình: “Cứu được không?”
Trì Oánh nắm tay cô, khẽ ừ: “Qua cơn nguy kịch rồi.”
“Thế thì tốt.”
Vừa dứt lời, trên khán đài vang lên một tràng reo hò.
Nhanh thế đã có bàn thắng rồi.
Nghe mọi người nói thì hình như là Tạ Tông Tầm ghi bàn.
Ôn Uyển ngước mắt lên, lại nhớ tới lời anh nói, giơ điện thoại lên chụp đại hai tấm, chụp xong vào album.
Nhìn một lúc.
Người này, cô chụp đại thôi mà vẫn đẹp thế.
Để giữ bằng chứng, Ôn Uyển còn quay một đoạn video, focus vào Tạ Tông Tầm.
Còn giả vờ hét một câu “Tạ Tông Tầm cố lên” ghi vào.
Xong rồi ăn đồ vặt, yên lặng xem trận đấu.
Ánh mắt vô thức cứ đổ dồn về phía anh.
Không kìm được nghĩ, sao làm biểu cảm gì cũng nghiêm túc thế nhỉ.
Nhìn lạnh lùng thế, nhưng cũng có chút ngoan, không ngờ lại hư như vậy.
Ôn Uyển hít một hơi thật sâu, không hiểu sao lại móc điện thoại ra, chụp một tấm ảnh anh đang nhảy ném rổ.
Lần trước chụp được eo anh, lần này anh còn nhét áo đấu vào quần nữa.
Anh cũng biết ngại sao.
Ôn Uyển vô thức khẽ cong môi, tiếp tục xem.
Cho tới khi Trì Oánh gọi: “Đó có phải người lần trước giúp bọn mình khôi phục dữ liệu không?”
“Hả?”
Ôn Uyển rời mắt khỏi Tạ Tông Tầm, nhìn hai lần, đáp: “Ừ, là anh ấy.”
“Là bạn của Bùi Trú Lan, chắc đi cùng nhau.”
Hiệp một kết thúc, nghỉ giữa giờ.
Tạ Tông Tầm đi thẳng về phía Ôn Uyển.
Ôn Uyển đứng dậy khỏi ghế, lôi từ trong túi ra một chai nước, đi tới, rất ngoan, nói với anh: “Em chụp ảnh rồi.”
Tạ Tông Tầm nhận lấy nước, khẽ ừ: “Nghe thấy em cổ vũ anh rồi.”
Ôn Uyển chớp mắt, hơi ngạc nhiên: “Cái này anh cũng nghe thấy á?”
Giọng cô nhỏ thế cơ mà, chỉ để làm màu thôi.
Tạ Tông Tầm liếc cô, lạnh nhạt mở miệng: “Cổ vũ người ta mà sợ người ta nghe thấy à? Cố tình diễn hả?”
Ôn Uyển sặc một tiếng, mím môi không nói.
Ai bảo cô không biết nói dối, hễ mở miệng là lộ.
Tạ Tông Tầm nhìn cô như vậy, lại thấy dễ thương chết đi được, cô gái này, lúc nào cũng bị nhìn thấu một cái là xong, ngốc thật.
Anh vặn chặt nắp chai đưa cho cô, khẽ hỏi: “Bây giờ anh hôn em, em có khóc không?”
Ôn Uyển sững lại, ngước mắt nhìn anh, đáy mắt phủ một tầng giận nhẹ, nói: “Không, em sẽ rất giận, rồi không thèm để ý đến anh nữa.”
Không thèm để ý đến anh nữa à.
Ừm, đúng là một hậu quả đáng sợ.
Tạ Tông Tầm khẽ cười, giọng chiều chuộng: “Được rồi, vậy để ông xã về nhà hôn.”
Ôn Uyển quen cái kiểu đùa cợt của anh rồi, khẽ đánh anh một cái.
Lại bị anh đoán trước động tác, rất tự nhiên kéo cổ tay cô vào lòng, nhưng nghĩ tới gì đó lại buông ra.
Anh giải thích: “Ra tí mồ hôi, bẩn lắm.”
“Lát nữa tắm sạch sẽ rồi ôm em.”
Ôn Uyển khẽ thở dài, giục anh đi: “Anh vào đấu tiếp đi, đừng để bị thương.”
Hiệp một đấu khá căng, hai bên khoa của họ đều mạnh, đối thủ là khoa khác.
Cả hai đều rất giỏi, cảm giác ai cũng như đang khoe kỹ thuật.
Ôn Uyển chợt nhớ tới cảnh vừa thấy, nói anh: “Sao anh lại thọc cùi chỏ vào đồng đội thế?”
“…… Như cố ý ấy.”
Tạ Tông Tầm cụp mắt, cười lạnh một tiếng: “Sao? Chạm vào hắn một cái mà em đã đau lòng rồi à?”
Ôn Uyển ngơ ngác: “Chạm vào ai?”
Cô không nhớ rõ, chỉ nhớ lúc đó anh cau mày, mặt đầy vẻ khó chịu.
Giọng Tạ Tông Tầm trầm xuống: “… Không ai cả.”
Thời gian nghỉ gần hết, Tạ Tông Tầm lại trở về sân.
-
Hiệp hai cũng na ná hiệp một.
Ôn Uyển xem mệt rồi, quay sang thấy Trì Oánh mặt đầy nghiêm túc, tò mò: “Không phải cậu không hứng thú với bóng rổ à?”
Trì Oánh gật đầu, nói một cách nghiêm túc: “Cố Ngôn Triệt bảo tớ đếm xem anh ấy vào được mấy quả.”
“Đếm đúng thì anh ấy sẽ giúp tớ nuôi hộ Ăn Ăn, sau này tớ có nhà rồi trả lại.”
Ôn Uyển khẽ cong môi, hơi buồn cười trước cái tên: “Ăn Ăn là con mèo nhỏ đó hả?”
Trì Oánh mặt đầy nghiêm túc nhìn chằm chằm sân, đáp: “Ừ.”
Lại tiếp tục giải thích: “Anh ấy đặt tên đấy, tớ thấy cũng thú vị nên đồng ý.”
Sau khi trận đấu kết thúc, Bùi Trú Lan và Kỳ Nhiên đi tìm Ôn Uyển.
Phía bên kia, Tạ Tông Tầm cũng bước tới, mặt ngoài bình tĩnh, nhưng vô thức chậm bước lại.
Chỉ một đoạn đường ngắn.
Trong đầu đã lướt qua vô vàn ý nghĩ.
Nhưng cuối cùng,
Anh chỉ lặng lẽ đứng bên cạnh nhìn cô, chờ cô tự xử lý xong.
Anh tự nhủ với mình hết lần này đến lần khác,
Cô ấy không phải thú cưng của anh, anh không thể muốn làm gì thì làm.
Nếu mà tiến lên, anh không biết mình sẽ làm gì.
Thôi thì đừng tới nữa, cho cô ấy chút không gian.
Cũng cho mình, giữ lại chút thể diện.
Nhìn vài phút,
Không biết họ đang nói gì mà cô cười rất vui, nụ cười ấy nhìn cũng rất chân thành.
Tạ Tông Tầm cụp mắt xuống, không nhìn nữa.
Ngón tay vô thức gõ nhịp lên quả bóng rổ trong lòng.
Suy nghĩ dần trôi xa.
Nhưng vô hình lại bị sợi dây của cô trói chặt.
Tất cả, đều là ký ức về cô.
Thời gian trôi rất chậm, anh gần như đã hồi tưởng lại trong đầu tất cả những mảnh ghép về cô ngày hôm đó.
Không hiểu nổi, lúc ấy sao lại đối xử với cô như vậy.
… Anh đã, phản bội lại chính mình lúc đó.
Chẳng bao lâu, một cái ba lô ném vào lòng anh, đầu mũi thoảng qua hương thơm quen thuộc.
Tạ Tông Tầm ngước mắt, liền thấy Ôn Uyển nghiêng đầu quan sát anh, trên mặt có vài phần dò xét.
Cô khẽ mở miệng: “Chúng ta về đi, em thấy mình cần một giấc ngủ trưa.”
Nói xong Ôn Uyển đi trước, không ngoảnh đầu lại.
Tạ Tông Tầm hồi thần, bước nhanh đuổi theo, đi bên cạnh cô, im lặng không nói gì.
Ôn Uyển lên xe là bắt đầu ngủ, cho tới khi Tạ Tông Tầm bế cô xuống xe mới tỉnh.
Cô dụi mắt, vẫn còn buồn ngủ, vô thức hỏi: “Về nhà rồi ạ?”
Anh khẽ đáp: “Ừ.”
Tạ Tông Tầm bế cô vào nhà, Ôn Uyển dần tỉnh hẳn, giọng ấm ức: “Xạo quá.”
Tạ Tông Tầm cúi mắt: “Xạo chỗ nào?”
Cô nhỏ giọng bất mãn: “Anh bảo tắm xong mới ôm em.”
Tạ Tông Tầm nhướng mày, tăng tốc bước lên lầu, miệng thì trêu: “Vợ ơi, em đúng là khó hầu quá nhỉ.”
Vào phòng rồi anh vẫn không buông tay, bế cô tới mép giường, một tay kéo ngăn kéo, giọng trầm xuống: “Nào, tự chọn đi.”
Ôn Uyển hừ một tiếng, nói anh: “Anh chưa tắm.”
Tạ Tông Tầm ừ một tiếng, khóe môi cong lên, giọng không chút gợn sóng: “Tắm chung luôn.”
“Thuận tiện làm luôn, rồi…”
Anh tắt ý cười, giọng trở nên nghiêm túc, âm thanh trĩu xuống, lạnh tanh.
“Anh còn có chút chuyện, cần hỏi người vợ đáng yêu của anh.”
