Chương 93: Dây leo dịu dàng.
Văn phòng trước đó bị phá hủy dữ dội trong đợt báo động đặc biệt, vẫn đang sửa chữa, con bạch tuộc ở trong phòng thí nghiệm tạm thời, chưa biết cô đã trở về.
Đường Nhu đành phải kéo cánh tay thiếu niên đang quấn lấy mình ra, khó khăn quẹt thẻ mở cửa.
Không ngờ khi quay đầu lại, đã đối diện với đôi mắt hoảng loạn của cậu.
“Chị, sao lại đẩy em? Chị... ghét em à?”
Đường Nhu vội vàng ngăn cậu suy diễn lung tung, “Chị đang mở cửa, vào trong nói.”
“Em sẽ nghe lời, em không muốn xa chị, có thể đừng đẩy em ra được không?”
Vừa bước vào cửa, cậu vội vàng ôm lại cô, như một con thú nhỏ tội nghiệp bị chủ bỏ rơi.
Đường Nhu hơi nghi ngờ trạng thái của cậu, Thỏ Biển trước đây cũng thích làm nũng, nhưng tuyệt đối không như bây giờ, nhạy cảm yếu đuối.
Chẳng mấy chốc, cô lại phát hiện da của thiếu niên rất khô, đôi môi đỏ thắm cũng nứt nẻ nhẹ.
“Em ra ngoài bao lâu rồi?” Đường Nhu cau mày, kéo cậu về phía bồn nước trống, xả nước pha độ mặn, “Trương Ninh đâu?”
Hỏi xong, hồi lâu không nhận được hồi đáp, cô quay đầu lại, đối diện với bóng dáng thiếu niên co ro thành một cục.
Cậu trông sợ hãi vô cùng, chiếc cổ thon dài cúi thấp, như một con thiên nga sắp chết, giấu mình vào giữa hai chân.
Đường Nhu dừng động tác, sửng sốt bước đến trước mặt cậu ngồi xuống, đưa hai tay nâng mặt thiếu niên lên, gạt những sợi tóc nâu nhạt ẩm ướt trên trán, lau đi vệt nước đọng ở đuôi mắt.
“Em làm sao vậy? Có chuyện gì đã xảy ra à?”
“Em không muốn về, đừng đẩy em ra.”
Cả người cậu run rẩy, giọng khàn khàn và khẩn thiết, “Chị ơi, em xin lỗi, em vô dụng quá, em sẽ cố gắng thăng cấp, chị đừng bỏ em.”
“Sao em lại nghĩ vậy?” Đường Nhu vuốt mái tóc mềm mại của cậu, đau lòng không thôi, “Em rất ưu tú, sao chị lại bỏ em được?”
“Chị chính là… bỏ em rồi…”
Cậu không kìm được cao giọng, rồi lại lo cô tức giận, vội vàng dò xét sắc mặt cô.
Thấy cô vẫn bình thường, mới nhỏ nhẹ thốt ra nỗi nhớ của mình, “Em nhớ chị quá, mỗi ngày đều nhớ chị.”
Thiếu niên trước tiên cẩn thận móc ngón tay cô, thấy đối phương không từ chối, lại vươn hai cánh tay, như dây leo liều mạng ôm chặt cô, “Nhưng chị không nhớ em, chị bỏ em rồi.”
Giọng cậu đầy tủi thân.
Đường Nhu đóng van bồn nước, bỏ muối biển vào trong, “Sao có thể, rõ ràng là em không muốn gặp chị.”
“Em sao?” Cậu rất chấn động, vành mắt ướt đẫm, “Sao có thể! Em nhớ chị lắm, nhớ lắm.”
Đường Nhu có cảm giác đắng cay như người già cô độc, không khỏi cũng hơi chua xót, “Phải đấy, không phải em có người nuôi mới rồi quên chị sao? Chị đến tìm em nhiều lần vậy mà em không chịu gặp.”
Nói rồi, không nhịn được đưa tay véo má trắng nõn xinh đẹp của cậu, “Nghe nói còn đổ cả dinh dưỡng chị pha cho em hả? Hử?”
“Đổ ạ?” Đôi mắt đẹp của cậu mở to, tràn đầy khó tin.
“Phải đấy, người nuôi mới của em nói hết với chị rồi.”
Đường Nhu không phát hiện sự khác thường của cậu, liếc đồng hồ đo độ mặn, mở nắp bồn, “Vào đi.”
Thiếu niên ngây người, bộ dạng như mất hồn.
“Chị… đã đến tìm em…?”
“Nếu không thì sao?” Đường Nhu kéo thiếu niên đang thần thờ đến bên bồn nước, “Mau vào ngâm đi, da khô hết rồi.”
Thiếu niên quay đầu nhìn cô, trong mắt có niềm vui mừng như tìm lại được thứ đã mất, cũng có hối hận, nhưng nhiều hơn là một loại hận ý méo mó u ám, hoàn toàn không xứng với vẻ ngoan ngoãn của cậu.
Đường Nhu sững sờ, khi nhìn lại thì thứ cảm xúc phức tạp ấy đã biến mất trên mặt cậu, thay vào đó là một tình yêu dịu dàng mênh mang.
“Chị ơi, chị muốn em, đúng không?”
Mắt cậu sáng lấp lánh, nhìn chằm chằm cô.
Đường Nhu cảm thấy Thỏ Biển chỗ nào cũng lạ, nhưng vẫn kiên nhẫn trả lời, “Tất nhiên, chỉ cần em muốn, lúc nào cũng có thể đến tìm chị.”
Đó là một sự nuông chiều to lớn biết nhường nào.
Người nuôi nhất định cũng rất yêu cậu!
“Chị ơi, em cũng…”
Trong mắt thiếu niên, tình yêu đặc quánh đến mức có thể nhấn chìm người biến dạng trong chốc lát, cậu lao đến ôm chầm lấy cô.
“Em cũng, yêu chị…”
Hai cánh tay như dây leo quấn lấy cổ cô, gấp gáp nhướn người lên, cách lớp vải đồng phục thô ráp, dán sát không một khe hở vào cơ thể cô.
Muốn kéo ánh sáng của mình vào vũng lầy.
Muốn được cô tan chảy.
Muốn… giấu cô đi.
Cũng giấu trong một ngôi nhà nhỏ dưới lòng đất như thế, chỉ được khóc với cậu, cười với cậu.
Muốn giấu cô vào một nơi chỉ mình cậu biết, không ai được chia sẻ cô cả.
… Cậu hối hận rồi.
Sao cậu có thể dễ dàng để người đó chết như vậy.
Cậu nên để hắn sống.
Chết là ban ân, sống mới là trừng phạt.
…
Con sứa khổng lồ trong suốt dán tất cả các dải băng lên thành kính trong suốt, cuộn mình thành một bông hoa lớn.
Đường Nhu ấn thiếu niên xinh đẹp mấy lần muốn bò ra khỏi bồn nước vào lại, đậy nắp bồn lại, mới rảnh bước đến trước vách kính chào con sứa.
Những dải băng mềm mại áp sát vào kính, như đang chạm vào ngón tay cô từ xa.
Đường Nhu đi đến đâu, nó trôi theo đến đó, những dải lụa mềm mại luôn miêu tả đường nét của cô trên kính, mỗi lần đều chất chứa nỗi nhớ sâu sắc.
Nó đã lâu lắm rồi không gặp người nuôi của mình, nhưng không thể chạm vào cô, cũng không có hệ thống phát âm để bày tỏ tình yêu, chỉ có thể im lặng dùng giác quan “nhìn” cô.
Tương tác với con sứa lâu ngày gặp lại một lúc, Đường Nhu bước đến máy tính, kết nối camera của văn phòng tạm thời, muốn xem Số 17 đang làm gì.
Khi rời đi vài ngày trước, Số 17 vẫn còn giận.
Màn hình sáng lên, Đường Nhu nhìn một cái, kinh ngạc.
Số 17 vẫn giữ nguyên tư thế lúc cô rời đi, ngồi trong bồn nước chỉ còn một nửa diện tích, quay lưng về phía camera, như đang ngẩn người.
Như một đứa trẻ tự kỷ đang suy nghĩ.
Đường Nhu thở dài, ngón tay chấm vào cái bóng tự kỷ trên màn hình.
“Còn giận à?”
Không biết có phải ảo giác không, cái bóng trong màn hình bỗng động đậy, nghiêng mặt lại.
Ủa?
Đường Nhu lại chọt vào khuôn mặt đó, kinh hãi phát hiện, hình như… nghiêng thêm rồi, mơ hồ thấy hàng lông mi dài và sống mũi cao bên má.
Không phải chứ, nó chắc không nhìn thấy được mà?
Đường Nhu vẫy tay trước màn hình, chàng trai bất động, cụp mắt, như đang suy nghĩ.
Cô mãi mới nhận ra, hành động này của mình hình như hơi hạ IQ.
Cách camera giám sát và dây mạng, dù thần thánh thế nào cũng không thấy mình được. Đường Nhu khóe miệng giật giật, tự cười mình nghi thần nghi quỷ.
Cách đó không xa, thiếu niên xinh đẹp không thể nhịn được nữa, kéo nắp bồn ra trèo lên, vẩy lung tung nước trên người, lao tới, từ phía sau ôm chặt Đường Nhu.
“Chị…”
Cậu áp sát tai người nuôi trẻ gọi cô, giọng ẩm ướt nhầy nhụa, như con rắn độc lạnh lẽo muốn chui vào vành tai.
“Em ngâm đủ thời gian chưa? Phải ngâm trong đó hai tiếng cơ.”
Đường Nhu chịu không nổi kéo cậu ra, thằng bé này sao lại trở nên dính người thế này?
“Đủ rồi, sắp đủ rồi.”
Hơi thở của thiếu niên có chút không ổn định, như con lật đật vừa đẩy ra liền dán trở lại, hôn lung tung lên tóc cô.
“Em đã ướt lắm rồi, không tin chị xem.”
Vừa nói, cậu vừa giơ cánh tay trắng bệch không tì vết ra, cho Đường Nhu xem.
Thiếu niên từ phía sau ôm eo cô, không biết từ lúc nào đã cao hơn cô nhiều.
Đường Nhu cuối cùng cũng quay người lại, nhưng không thấy chàng trai vừa rồi còn bình thường trên màn hình bỗng nhiên lung lay sắp đổ, lộ ra bộ dạng bị thương, mắt nhắm nghiền, yếu ớt ngã xuống.
Thỏ Biển liếc nhìn, ôm người nuôi đã quay lưng về phía màn hình, giơ tay đóng máy tính lại.
