Chương 97: Mỹ nhân ngốc nghếch.
Chạy về phòng thí nghiệm tạm thời, vì vội quá nên Đường Nhu cảm thấy vai bị ai đó va phải, cả người loạng choạng lùi lại nửa bước.
“Xin lỗi…”
Cô nói rồi quay đầu, nhưng phía sau không một bóng người.
Cả hành lang chỉ có mỗi Đường Nhu, căn bản không có ai va vào cô.
Là ảo giác sao?
Cô xoa vai, tiếp tục chạy về văn phòng tạm thời.
Vì sóng thần và mất điện, Đường Nhu đã nhiều ngày không gặp Số 17. Cô đẩy cửa ra, thấy chàng trai tái nhợt nằm gục ở góc tường, trái tim lập tức treo ngược lên cao.
“An Phỉ Nặc…”
Cô bước nhanh tới đỡ vai chàng trai, tay chạm vào làn da lạnh ngắt.
Đối phương ngước mắt lên, mím môi, không nhìn cô.
Vẻ mặt buồn bã và tủi thân.
“Có chỗ nào khó chịu không? Sao lại nằm dưới đất?” Đường Nhu kéo tay chàng trai kiểm tra từ trên xuống dưới, không để ý đến hàng mi đang run rẩy không ngừng của đối phương.
Ban đầu Đường Nhu thực sự nghĩ cậu ấy không khỏe. Số 17 khép hờ mí mắt, chẳng có tinh thần, trông đúng là yếu ớt.
Nhưng những xúc tu của đối phương đã phản bội ý chí của chủ nhân, vui vẻ cuộn tròn lại, hớn hở quấn lấy eo và cổ tay Đường Nhu.
“…”
Đường Nhu nhìn mấy cái xúc tu, lộ ra vẻ nghi ngờ.
Rõ ràng Số 17 hơi giận vì phản ứng không kiềm chế được của mình, kéo mấy cái xúc tu không nghe lời một cái, lại ngước mắt nhìn nhanh Đường Nhu, rồi quay mặt đi chỗ khác.
Đầy vẻ chột dạ muốn che giấu.
… Đây là giống ngốc nghếch gì thế?
“Vẫn còn giận à?”
Đường Nhu kéo nhẹ xúc tu của cậu, chàng trai lập tức rụt về, đầu xúc tu lưu luyến mút nhẹ đầu ngón tay cô.
“…” Sao lại thấy hơi dễ thương nhỉ?
Đường Nhu chuyển sang nắm cổ tay cậu, “An Phỉ Nặc, em không thèm để ý đến chị nữa sao?”
Đối phương cứng đờ, vẫn không nói, như đang giận dỗi.
Nhưng ý chí có vẻ không kiên định lắm, cổ tay bị cô nắm trong tay, mềm oặt như không xương, tùy cô lắc qua lắc lại, hàng mi xanh đậm dài rậm khẽ run, trông như rất muốn quay đầu lại.
“Xin lỗi, đã làm em không vui.” Đường Nhu nắm cổ tay cậu kéo nhẹ một cái, đối phương liền ngoan ngoãn quay người lại, có thể thấy chưa từng có ý giãy dụa.
“An Phỉ Nặc, con người cá đó đã cứu mạng chị, không chỉ một lần, nếu không có anh ấy thì có lẽ chị đã chết rồi, vậy nên khi anh ấy gặp nguy hiểm, chị có nên cứu anh ấy không?”
Đường Nhu đưa tay gạt mấy sợi tóc ướt trước trán chàng trai, để lộ đôi mắt xanh đậm đẹp như bảo thạch.
Chàng trai run lên, cụp mi xuống nửa che mắt, tránh đối diện với cô. Cô không ép, miết nhẹ những sợi tóc ẩm, vén ra sau tai cậu, giọng càng dịu dàng hơn.
“Nếu không có anh ấy, có lẽ em sẽ không bao giờ gặp lại chị nữa. Thử đặt mình vào hoàn cảnh của chị, nếu chị không quen em, nhưng em đã cứu mạng chị, thì khi em gặp nguy hiểm, em có hy vọng chị đến cứu em không?”
Đường Nhu kiên nhẫn giảng giải cho cậu.
“Vậy nên, tha thứ cho chị nhé.”
Thực ra từ lâu Số 17 đã không còn chú ý cô nói gì nữa; giác quan bị phóng đại vô hạn, sự tập trung chỉ đổ dồn vào đầu ngón tay mềm mại đang lướt qua trán cậu, lời nói như một khúc nhạc, chỉ có thể thưởng thức, nhưng chẳng hiểu mấy.
Thế nên Số 17 chỉ bắt được mấy chữ “xin lỗi” và “tha thứ cho chị”.
Cậu đã không nhịn được từ lâu rồi, ánh mắt dao động vô cùng, chút cố chấp kiên cường đó đã bay lên chín tầng mây.
Đối diện với những lời dịu dàng và cái vuốt ve nhẹ nhàng, cậu càng tan rã không còn mảnh giáp. Cậu mím môi, đầu ngón tay lén lút cọ nhẹ trên mu bàn tay cô.
Nhớ chị quá, sao có thể giận chứ?
Không không không, đáng ra phải giận mới đúng.
Chị ấy đã đi theo người khác rồi.
Thực thể thí nghiệm bạch tuộc hiếm khi giằng co một lúc, nhưng nỗi nhớ Đường Nhu không nghi ngờ gì đã chiến thắng. Cậu đầu hàng trước lòng mình, giơ tay nâng cằm cô, tay kia vuốt má cô hết lần này đến lần khác, vừa đau lòng vừa hỏi:
“Đau… không?”
Đường Nhu nhận ra cậu nói đến vết xước nhỏ lần trước.
Cậu định tấn công con người cá, Đường Nhu chắn trước mặt, bị xúc tu không kịp tránh quét qua má, ửng đỏ một mảng nhỏ.
Đường Nhu gật đầu.
“Đau.”
Chàng trai lập tức lộ ra vẻ đau khổ hối hận.
Cậu nâng niu khuôn mặt cô như nâng một khối pha lê dễ vỡ, nhẹ nhàng thổi hơi.
Đôi mày mắt như được Thượng đế chạm khắc tràn đầy tự trách và đau buồn, như thể cậu vừa phạm phải tội lỗi không thể tha thứ. Đôi mắt chan chứa cảm xúc ấy như sắp rơi lệ ngay giây tiếp theo.
Đường Nhu để cậu thổi một lúc lâu, nghe cậu khẽ hỏi:
“Còn đau… không?”
Cô chợt nhớ lại hồi Số 17 mới bước vào thời kỳ trưởng thành, làm thí nghiệm phân tách, khả năng hồi phục chưa mạnh như bây giờ, nhiều vết thương lành rất chậm. Lúc đó Đường Nhu vừa bôi thuốc vừa thổi hơi.
Giống như cậu đang làm bây giờ vậy.
Nhìn dáng vẻ vụng về lấy lòng của cậu, Đường Nhu không nhịn được cười.
“Hết đau rồi, cảm ơn em.”
Nhưng sắc mặt Số 17 không vì thế mà giãn ra. Cậu càng nghĩ càng hối hận, nắm lấy tay cô.
“Đánh… em…”
Vừa nói vừa cầm tay Đường Nhu bắt cô tự tát vào mặt mình.
Cậu trông còn đau đớn hơn cô.
Đường Nhu vội ngăn Số 17 lại, “Hết đau rồi, thực sự hết đau rồi, vết thương này chị cũng có lỗi.” Cô muốn chuyển sự chú ý của đối phương, kẻo thằng ngốc này lại rơi vào suy nghĩ cùng cực.
Đúng lúc nhìn thấy một xúc tu của cậu đang nắm chặt thứ gì đó.
Một lọn tóc.
Đường Nhu nghĩ một lát, lục túi tìm một cái túi nhỏ có dây buộc, đưa tay về phía cậu.
“Đưa tóc cho chị.”
Chàng trai mở to mắt, khó tin nhìn cô, trong mắt đầy vẻ tổn thương.
Cậu giấu ra sau, giữ lọn tóc như giữ báu vật.
Trước khi Đường Nhu kịp mở miệng, cậu đã nói trước: “Em… xin lỗi.”
… Sao tự nhiên lại nhận lỗi thế? Đây là chiêu xin lỗi chiến thuật à?
“Phạt… em, đừng… lấy… nó.”
Ánh mắt cầu xin của chàng trai thực sự rất đáng thương, lòng Đường Nhu mềm nhũn, nhưng khả năng hiểu của cậu đúng là có vấn đề.
“Đưa chị trước.”
Cô ngoắc ngoắc ngón tay, lặp lại một lần nữa.
Số 17 chưa bao giờ trái ý cô, buồn bã đặt lọn tóc vào tay cô.
Đường Nhu bỏ vào túi, buộc kín, kéo dây đeo lên cổ cậu.
“Thế là đeo được rồi, không cần phải nắm chặt như vậy.”
Diễn biến dường như ngoài dự đoán của cậu. Chú bạch tuộc cúi đầu, đưa tay sờ cái túi nhỏ, mãi chưa kịp phản ứng.
“Chị…” Kéo dài âm cuối, cậu nắm tay cô, ngượng ngùng và bỡ ngỡ thì thầm: “Chị… tốt quá…”
Sao chị ấy có thể tốt đến thế?
Mỗi câu chị ấy nói đều như thần chú, rõ ràng dịu dàng như vậy, nhưng lại có sức mạnh khiến cậu phải khuất phục.
Đường Nhu còn một báo cáo phải nộp, xác nhận Số 17 không sao rồi ngồi vào bàn mở máy tính.
Chú bạch tuộc nhỏ như bị chứng cuồng da thịt, hoàn toàn phớt lờ bể nước, nhất quyết phải dính lấy cô, như muốn dồn hết mấy ngày không gặp vào giây phút này để bù lại.
Đường Nhu nghĩ cậu đã chịu ấm ức, nhẫn nại từng lần gỡ xúc tu ra, đẩy cậu sang một bên, vất vả viết báo cáo.
Đây là tài liệu cần cung cấp cho Hot Dan. Cứ nghĩ đến việc phải nói với mấy thực thể thí nghiệm rằng mình sắp đi công tác dài ngày là cô lại đau đầu.
Đúng lúc đồng hồ đeo tay rung lên, có người gọi điện. Đường Nhu đẩy Số 17 ra, ra ngoài nghe máy.
Chàng trai mím môi nhìn bóng lưng cô, rồi bị thu hút bởi màn hình máy tính. Cậu muốn biết thứ gì có sức hút đến mức khiến người nuôi quên cả dỗ mình.
Kết quả là không hiểu chữ của con người.
Cậu lại sờ đệm ngồi của Đường Nhu, làm ướt tay rồi chườm lên để lại một vết ướt.
Chàng trai hơi chột dạ, thử lau cho cô, nhưng càng lau càng ướt, đành bỏ cuộc.
Một lát sau, lại không nhịn được chạm vào máy tính của cô.
Kết quả vừa đụng vào, “xẹt” một tiếng, màn hình máy tính tối đen.
Chàng trai rung động như động đất, hoảng loạn hai giây, rồi chủ động quay về bể nước.
Giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.
