Trình Duệ còn căng thẳng hơn cả Lăng Ý.
“Thả lỏng nào! Mục tiêu của chúng ta chỉ là lọt vào vòng một thôi, chỉ cần em thể hiện được chiêu ‘Quét ngang thiên quân’ là đủ để các câu lạc bộ lớn chú ý rồi! Lần này là bối cảnh ngẫu nhiên, em có nhiều kinh nghiệm quét khu ô nhiễm, đến lúc đó có thể đi vòng vòng, quét quái dị chủng, trọng điểm là thể hiện bản thân……”
Trình Duệ lải nhải một tràng, nói cho Lăng Ý nghe thì ít, tự an ủi mình thì nhiều.
Trận đấu tập lần này là chế độ đơn, mười sáu đội mạnh mỗi đội cử ra hai tuyển thủ, tổng cộng ba mươi hai người.
Thể thức thi đấu cũng đơn giản thô bạo, đầu tiên là 32 vào 16, sau đó là 16 vào 8, tiếp theo là 8 vào 4, cuối cùng là 4 vào 2……
Trình Duệ kỳ vọng vào Lăng Ý rất thấp.
Đừng nói là vào đến vòng chung kết, anh chưa từng nghĩ Lăng Ý có thể thắng dù chỉ một trận.
Lăng Ý thiên phú rất cao, tố chất cá nhân mạnh, ở trại huấn luyện trẻ có thể đánh bại tất cả thực tập sinh.
Nhưng dù sao cô ấy cũng là một tân binh hoàn toàn mới.
Cấp SS có thể dựa vào thiên phú để đè bẹp tuyển thủ cấp B thậm chí cấp A, nhưng muốn nghiền ép tuyển thủ cấp S là điều không thể.
Tuyển thủ chính thức của mười sáu đội mạnh không giống thực tập sinh trẻ, họ có sự lĩnh ngộ rất cao đối với thiên phú của bản thân, độ thuần thục kỹ năng cũng đã kéo lên tối đa, cộng thêm vũ khí thần bí được đội ngũ chuyên nghiệp thiết kế riêng cho họ, năng lực chiến đấu cực kỳ mạnh, tuyệt đối không phải một tân binh có thể so sánh.
Vì vậy, lời dặn dò của Trình Duệ với Lăng Ý cũng chỉ rơi vào việc làm sao để thể hiện bản thân nhiều nhất có thể.
Không chỉ Trình Duệ nghĩ vậy, các thực tập sinh khác trong trại cũng nghĩ như vậy.
Lăng thần mạnh thì mạnh thật, nhưng rốt cuộc vẫn là thực tập sinh trẻ.
Có lẽ ba năm nữa, Lăng Ý có hy vọng tranh chức vô địch, nhưng còn bây giờ thì……
Ừm, không nghe Tiêu Họa xúi bậy, cô ta là con nhà giàu không thiếu tiền, bọn họ thì nghèo lắm.
Trận đấu tập còn náo nhiệt hơn tưởng tượng.
Kỳ nghỉ khiến khán giả sốt ruột, bây giờ cuối cùng cũng có thể xem một trận “đấu nóng”, tất cả đều hứng thú bỏ tiền mua vé, giành lấy góc nhìn thứ nhất.
Thời đại toàn tức, sân đấu không giới hạn.
Chỉ cần người chơi chịu mua vé, sân của nhà tổ chức có thể chứa được bảy tỷ người.
Đông người thì cũng loạn.
Kênh công cộng có giới hạn phát ngôn nghiêm ngặt.
Tất nhiên, nạp tiền là phá được.
Một chữ một trăm điểm tín dụng, chỉ cần đại gia có tiền, đăng tiểu thuyết dài kỳ trên kênh công cộng cũng chẳng ai quản.
Hồng Thiều và Tiểu Béo cũng đến xem.
Tiểu Béo hỏi: “Tiêu Họa, cậu thật sự đặt cược Lăng thần à?” Cậu ta đã không dám gọi là chị Lăng nữa.
Tiêu Họa ngẩng cao đầu ưỡn ngực: “Tất nhiên!”
Hồng Thiều liếc cô: “Đặt bao nhiêu?”
Tiêu Họa: “Mười vạn điểm tín dụng!”
Xung quanh đều là thực tập sinh trẻ khu tám, họ nói chuyện như vậy không chiếm kênh công cộng, giống như trong hiện thực, chỉ có vài người trong phạm vi nghe được.
“Chà, chị Tiêu ngầu quá.”
“Không phải, chị có tiền cũng không nên phung phí như vậy chứ!”
“Mười vạn á, tôi vất vả quét khu ô nhiễm một tháng cũng chỉ kiếm được tám nghìn.”
“Tiêu Họa cậu cần gì chứ, có tiền chi bằng trực tiếp đưa cho Lăng thần……”
Tiêu Họa nghe vậy, nói: “Tôi sao có thể dùng thứ như tiền để làm nhục chị Lăng được.”
Cô lại nói: “Hơn nữa, tôi là muốn thắng, chứ không phải ném tiền qua cửa sổ!”
Mọi người nhìn Tiêu Họa, ánh mắt viết đầy bốn chữ——
Người ngốc tiền nhiều.
Hồng Thiều nhìn bảng tỷ lệ cược.
“Người Qua Đường 01” trong số rất nhiều tuyển thủ chuyên nghiệp không mấy nổi bật.
Trận đấu tập lần này các đội lớn đều không cử tuyển thủ hạt giống, người đến hoặc là ngôi sao mới sắp ra sân trong mùa giải mới, hoặc là những tay già dơ kinh nghiệm diễn xuất siêu đẳng.
Trước mùa giải chính thức, mỗi đội lớn đều có suy nghĩ riêng về trận đấu tập này.
Có đội muốn cho ngôi sao mới làm quen sân đấu trước, có đội sắp xếp tay già để dò la, tìm hiểu trước thiên phú, kỹ năng và cấu hình vũ khí thần bí của đối phương.
Dù vậy, đội hình này cũng khá hoành tráng.
Lăng Ý muốn thắng?
Thắng cái quái gì.
Nghĩ vậy, Hồng Thiều đặt cược 1000 điểm tín dụng cho “Người Qua Đường 01”.
Tiểu Béo chớp chớp mắt, nhìn Hồng Thiều: “Ý gì vậy?”
Hồng Thiều cười khẩy: “Tôi, người ngốc tiền nhiều.”
Tiểu Béo: “???”
Cậu ta xoay xoay mắt, hiểu ra.
Tiêu Họa là đồ ngốc, còn Hồng Thiều là người thông minh.
Tại sao cậu ta lại đặt cược 1000 trong khi biết rõ Lăng Ý sẽ thua?
Thị uy!
Cậu ta đang thị uy với Lăng Ý!
Bất kể trận đấu tập này thế nào, tiền đồ của Lăng Ý là vô lượng.
Đầu tư lúc này mới là một vốn bốn lời.
Thua thì đã sao?
Chỉ một nghìn điểm tín dụng đổi lấy mối quan hệ của một câu lạc bộ hùng mạnh.
Đáng giá!
Tiểu Béo cũng vội vàng đặt cược 500 điểm tín dụng.
Cậu ta nghèo.
Bỏ ra một nghìn điểm tín dụng thật sự quá đau lòng.
Trên kênh công cộng, mọi người đều đang bàn tán về danh sách trận đấu tập lần này.
Thần Tuyết và Thánh Ca chắc chắn là được chú ý nhất.
Mà tuyển thủ họ cử ra lần này đều là tân binh, đánh giá thiên phú hiện tại là cấp S.
Thiên phú cấp SS thật sự hiếm thấy.
Mùa trước tổng cộng chỉ có sáu người, mà sáu người này đều là nhân vật cốt lõi của đội, không thể nào tham gia một trận đấu tập công khai như thế này.
Vì vậy, trong ba mươi hai tuyển thủ, ba mươi người đều có thiên phú cấp S.
Bình luận viên nói đến đây, kênh công cộng sôi nổi hẳn lên: “Sao lại là ba mươi người?”
“Không phải chứ, không phải chứ, nhà nào mà bỏ bê thế này, đưa cả thiên phú cấp A lên?”
“Dù là đấu tập, cũng không đến mức hời hợt như vậy chứ?”
“Quay xe thành anti rồi nhé, tiền vé không phải vấn đề, đừng lãng phí thời gian của tôi!”
Đang ồn ào, thì nghe bình luận viên nói: “Hai tuyển thủ còn lại có thiên phú cấp SS.”
Kênh công cộng lập tức hiện ra một màn hình toàn dấu hỏi.
Hồng Thiều nhìn mà đau cả mắt, chua chát nói: “Người giàu thật nhiều.”
Một dấu hỏi một trăm đồng.
Cả một màn hình dấu hỏi này đều là tiền!
Tiểu Béo ngạc nhiên nói: “A, là thần Kim!”
Tiêu Họa cũng nhìn thấy một tuyển thủ cấp SS khác, nhất thời trăm mối cảm xúc: “Bạch nguyệt quang lêu lổng của tôi đây mà.”
