Chương 47: Anh, thích Giang Mộc Nhan?
Giọng nói trong trẻo ấy theo gió vọng tới, mang theo vài phần giận dỗi đáng yêu, lập tức xua tan đi nỗi u uất còn sót lại trong lòng Phó Mặc Huyền.
Anh khựng lại một chút, bước chân vượt qua ngưỡng cửa, ánh mắt vô thức hướng về phía ký túc xá của Giang Mộc Nhan.
Chỉ thấy cô gái nhỏ đang thu dọn mấy cây mây phơi khô, nhưng con Giang Tiểu Bạch dưới chân không chịu yên, ngoạm một đầu dây mây kéo qua giật lại, khiến Giang Mộc Nhan không ngừng quở trách.
Cuối cùng bất lực, Giang Mộc Nhan đặt dây mây ngay ngắn, hai tay luồn dưới chân trước nhấc bổng Giang Tiểu Bạch lên ôm vào lòng, giả vờ giận dữ:
"Hôm qua tôi còn để dành thịt cho cưng đấy, đồ nhóc con sao mà không nghe lời thế!"
Giang Tiểu Bạch tưởng Giang Mộc Nhan đang đùa với nó, cái đuôi nhỏ vẫn không ngừng vẫy, miệng há ra như đang cười sung sướng.
Giang Mộc Nhan bị dáng vẻ ngốc nghếch này của nó chọc cười, khóe mắt và đuôi lông mày đều nhiễm ý cười, không nhịn được lại cúi đầu giỡn với nó thêm một hồi.
Nào ngờ, cảnh tượng ấm áp này đã bị Phó Mặc Huyền dựa vào khung cửa lặng lẽ nhìn thấy hết.
"Tam ca, anh nhìn gì thế? Trông anh vui thế kia, khóe miệng sắp kéo tới mang tai rồi!"
Giang Tạ Xuyên vừa bò dậy từ trên giường đất, liếc mắt đã thấy khóe miệng Phó Mặc Huyền thoáng ý cười, trong mắt chứa đầy hơi ấm khó tan, không khỏi tò mò lại gần.
Phó Mặc Huyền giật mình vì câu hỏi đột ngột này, ý cười nơi khóe miệng lập tức cứng đờ, rồi nhanh chóng thu lại vẻ mặt, quay người đi vào bếp, cố tỏ ra bình tĩnh đáp:
"Không có gì, vừa ngủ dậy thôi. Anh đi nấu cơm đây."
Giang Tạ Xuyên xoa đôi mắt còn lờ đờ, vừa lúc nghe thấy tiếng cười giòn tan của Giang Mộc Nhan đùa giỡn với Giang Tiểu Bạch từ xa vọng lại.
Mắt cậu sáng lên, áo cũng không kịp mặc, ở trần chạy tới khung cửa, nhón chân lén nhìn về phía Giang Mộc Nhan.
Chà, không ngờ Giang Mộc Nhan cũng thích Giang Tiểu Bạch giống mình thế!
Cậu ngắm một lúc cảnh Giang Mộc Nhan và Tiểu Bạch chơi đùa, rồi mới quay vào nhà mặc áo.
Một hơi chạy tuột vào bếp, khoe khoang với Phó Mặc Huyền:
"Tam ca! Anh xem, em và chị Giang thanh niên trí thức còn cùng sở thích cơ, đều thích Tiểu Bạch! Em đã bảo hai đứa có duyên mà!"
Phó Mặc Huyền đang đổ nước vào nồi, nghe vậy động tác khựng lại, cụp mắt, giả vờ như vô tình hỏi:
"Em... thích Giang Mộc Nhan à?"
Giang Tạ Xuyên ngẩn ra, rồi la lên:
"Tam ca anh nói linh tinh gì thế!" Cậu gãi đầu, giọng nghiêm túc hơn một chút,
"Em chỉ thấy chị Giang thanh niên trí thức cho em cảm giác rất thân thiết, như người nhà vậy. Tuy hôm qua em cũng nghĩ thông rồi, chắc tại chị ấy giống bà ngoại em, nên mới có cảm giác này. Nhưng em vẫn thấy, chị ấy chính là hình mẫu người em gái trong mơ của em. Đâu như cái con Giang Sở Dao vong ân bội nghĩa kia! Hồi bé ông bà ngoại thương nó biết bao nhiêu, thế mà nó lại làm ra cái chuyện súc sinh không bằng!"
Nhắc đến Giang Sở Dao, giọng Giang Tạ Xuyên đầy căm hận nghiến răng nghiến lợi, vẻ mặt vốn rạng rỡ lập tức chùng xuống.
Phó Mặc Huyền vẫn tiếp tục đổ nước, nghe cậu nói, tảng đá lơ lửng trong lòng không hiểu sao lại nhẹ nhõm hẳn. Nhưng chốc sau, nghĩ đến cái chân bị thương của mình, anh lại không kìm được khẽ nhếch môi tự giễu.
Cổ họng dâng lên vị đắng, anh gắng gượng đè nén cơn đau nhói trong lòng, ép bản thân thu lại những suy nghĩ hỗn độn, tập trung nấu nướng.
-----
Bên này, Giang Mộc Nhan chơi đùa với Giang Tiểu Bạch một lúc, mới thả nó xuống, rồi lấy từ Giới Tử Nang ra hai miếng thịt hôm qua cô cố tình để dành cho nó, bỏ vào bát nhỏ riêng của nó.
Thu dọn xong, cô cũng bắt đầu chuẩn bị bữa sáng cho mình. Bữa sáng vẫn đơn giản, một bát cháo kê, hai cái bánh trứng vàng ươm, kèm một đĩa nhỏ rau xanh xào.
Rau xanh hôm qua Trương Thái Trân cho, cô cất trong Giới Tử Nang để giữ tươi, lúc này lấy ra, lá vẫn xanh mướt non tơ, chẳng héo tí nào, xào lên đương nhiên rất ngon.
Hai cái bánh trứng, Giang Mộc Nhan cố ý chia cho Giang Tiểu Bạch một cái. Tiểu tử thộp lấy bánh, ăn ngấu nghiến, no nê rồi vẫy đuôi lạch bạch chạy đi chơi.
Giang Mộc Nhan thong thả ăn sáng xong, rửa bát đũa, rồi vác cuốc ra đồng. Việc hôm nay vẫn là nhổ cỏ.
Biết làm sao được, giữa hè, cỏ dại trên đồng mọc như điên, nhổ hết lứa này lại mọc lứa khác. Cũng may mùa này không có việc nặng, việc của đội chẳng qua là làm cỏ, bón phân thôi.
Vừa ra tới đầu bờ chưa được bao lâu, hai anh em Kiều Vệ Đình đã xách cuốc tới. Giang Mộc Nhan biết mình có từ chối thế nào cũng vô ích, đành mặc kệ họ.
Nhưng trong lòng thầm tính, đợi chữa khỏi bệnh cho ông cụ Kiều, nhất định không thể để hai anh em này sang giúp nữa, cũng chỉ trong vài ngày tới thôi.
Còn Tống Mân Hối, nhìn hai anh em đang giúp Giang Mộc Nhan làm việc, trong mắt lộ rõ vẻ ghen tị.
Hôm qua cô ta làm cả ngày, cũng chỉ được bốn công điểm. Trán nổi rôm sảy không nói, lòng bàn tay còn bị phồng rộp mấy cái, đau đến nỗi suýt không cầm nổi cuốc.
Hồi ở nhà, dù không được sủng ái lắm, nhưng cũng có chịu khổ thế này bao giờ.
Hôm qua về ký túc xá thanh niên trí thức, cô ta còn nghe người ta nhắc, bảo mấy thanh niên trí thức nhà điều kiện tốt, chẳng thèm để ý mấy công điểm này, dù sao tháng nào gia đình cũng gửi tiền trợ cấp.
Hôm nay đi làm, cô ta còn nghe nói Lâm Duyệt Hi và Canh Nguyệt Dung trong ký túc xá xin nghỉ rồi.
Mấy thanh niên trí thức đó bảo, nhà Lâm Duyệt Hi giàu lắm, chẳng cần dựa vào mấy công điểm này mà sống.
Tuy mỗi ngày vẫn phải đi làm, nhưng người ta chỉ cần làm hai ba công điểm cho xong chuyện, dù sao cũng chẳng nhờ công điểm mà nuôi sống bản thân.
Không như cô ta, lúc này Tống Mân Hối hiểu rõ, cha mẹ cô ta không ép cô ta gửi tiền về nhà đã là may lắm, sao có thể gửi tiền cho cô ta được?
Nghĩ tới đây, cô ta không khỏi mặt mày ủ rũ. Cứ với tốc độ kiếm công điểm này, e rằng nuôi nổi thân mình còn khó, những ngày tháng sau này biết làm sao?
-------------
Lúc này, Lâm Duyệt Hi, người đang bị Tống Mân Hối ghen tị, vừa gác máy điện thoại của bưu điện, đang đứng ở cửa chờ Canh Nguyệt Dung. Cô lặng lẽ đứng đó, không ngừng nghĩ về những lời dặn dò của cha mẹ trong cuộc điện thoại vừa rồi.
Vừa nãy mẹ bảo, bằng mọi giá phải nghĩ cách xác nhận xem vết thương ở chân của Phó Mặc Huyền rốt cuộc là thật hay giả, có nghiêm trọng không.
Cha mẹ nói thế là ý gì? Chẳng lẽ vết thương ở chân Phó Mặc Huyền có ẩn tình gì?
Vậy nếu chân Phó Mặc Huyền không bị thương, chẳng phải cô vẫn còn cơ hội sao?
Nghĩ tới đây, mắt Lâm Duyệt Hi bỗng sáng lên vài phần, nhưng chốc sau lại cau mày. Phó Mặc Huyền xưa nay lạnh nhạt với cô, mấy hôm nay còn tránh như tránh tà, nhất thời cô thực sự chưa nghĩ ra cách nào thích hợp để thăm dò.
Nhưng không làm thì không được, cha mẹ nói, nếu cô muốn về Bắc Kinh, thì phải làm xong việc này trước đã.
