Chương 14: Cãi nhau
Lúc này đang là giờ tan ca, hàng xóm qua lại trước cửa khá đông.
Thấy Tô Ninh đầu quấn băng gạc, trên băng còn rỉ ra chút máu, ngồi co ro trước cửa trông đáng thương vô cùng.
Vài hàng xóm tò mò bước tới hỏi thăm.
“Con bé nhà họ Tô, cháu làm sao thế? Bị thương à? Sao lại ngồi đây? Không vào nhà à?” Người hỏi là Vương Tiểu Thúy, ở ngay bên cạnh nhà họ Tô.
Bà này không có tật gì khác, chỉ mỗi tật thích hóng chuyện. Thấy Tô Ninh như vậy, máu hóng chuyện trong người bà lập tức sôi lên.
“Bà Vương, cháu không sao, chỉ là cái đầu không cẩn thận bị va một chút. Cháu vừa ra viện, trong nhà không có ai, trong tay cũng không có chìa khóa, nên không vào được.”
“Ôi chao, còn phải nằm viện cơ à? Thế không có ai tới đón cháu sao?”
“Mẹ cháu đang ở bệnh viện chăm Tô Noãn, cháu nghĩ sức khỏe mình cũng đỡ hơn rồi nên tự về trước, không ngờ trong nhà lại không có ai.”
“Nhà cháu xảy ra chuyện, cháu biết chưa?”
“Cháu biết rồi, sáng nay đồng chí công an đã tới bệnh viện tìm cháu.”
“Thế chắc ba cháu có việc gì đó nên ra ngoài rồi. Đồ đạc đáng tiền trong nhà cháu mất hết rồi.”
“Vâng, cũng không biết tên trộm nào giỏi thế, lại lấy hết đồ trong nhà cháu đi.”
“Đúng là chuyện lạ!”
Đang lúc hai người nói chuyện thì thêm mấy hàng xóm nữa vây lại, có người còn bưng bát cơm đang ăn dở.
Thời này ai cũng vậy, thường bưng bát cơm đi khắp nơi, vừa ăn vừa hóng chuyện.
“Con bé nhà họ Tô, cái đầu cháu bị làm sao thế?”
“Đúng đấy, hôm trước vừa bị ngã xuống nước, sao giờ đầu lại bị thương nữa? Cháu đúng là lắm tai nạn.”
Càng lúc càng đông người, Tô Ninh biết cơ hội của mình đã tới.
Cô chưa từng nghĩ sẽ giúp nhà họ Tô che giấu chuyện này, ngược lại còn định kể lể thật to, nếu không thì uổng công máu hôm qua cô đổ.
Tất nhiên, cô không nói thẳng đầu mình là do Tô Nghị gây ra, chỉ nói là anh hai mình không cẩn thận.
Lời thì nói vậy, nhưng vẻ mặt thì hoàn toàn không phải vậy.
Người ngoài nhìn vào sẽ nghĩ đứa trẻ này bị thương là do Tô Nghị gây ra, chỉ vì là người trong nhà nên đành phải che đậy.
Cũng có người tò mò về chuyện ngã xuống nước trước đó, Tô Ninh thầm giơ ngón tay cái khen ngợi người hàng xóm này trong lòng.
Cô cũng không nói mình bị Tô Noãn đẩy xuống nước, chỉ nói là Tô Noãn rủ mình ra ngoài, còn những chuyện khác thì hỏi thế nào cũng không nói nữa.
Lòng tò mò của con người là vậy, càng không nói thì càng tò mò, rồi từ chút thông tin vừa hé lộ kia, họ bắt đầu tha hồ suy diễn ra đủ thứ phiên bản.
Khi Tô Văn Đào trở về, ông ta thấy trước cửa nhà mình lại vây một đám người, rồi liếc mắt thấy Tô Ninh ngồi trên bậc cửa, trong lòng thầm kêu không ổn.
Người khác không biết Tô Ninh bị thương thế nào, chứ ông ta thì biết rõ, đều là do thằng con trai út của ông ta gây họa, làm Tô Ninh bị thương.
Tô Văn Đào vội bước tới: “Tiểu Ninh, sao lại ngồi trước cửa thế, lại quên mang chìa khóa à?”
Nghe câu này, Tô Ninh cười lạnh trong lòng, cô đương nhiên hiểu ý của Tô phụ.
“Ba, nhà mình cho con chìa khóa bao giờ ạ? Hay là con quên rồi?” Tô Ninh không hề khách sáo chút nào.
“Ơ… đứa trẻ này, vậy mau vào đi, về giường nằm nghỉ cho khỏe.” Tô phụ giả vờ quan tâm.
Tô Ninh cũng không nói gì thêm, lúc này chưa phải lúc trở mặt thật sự.
Dưới ánh mắt dò xét của mọi người, Tô Ninh theo Tô phụ vào sân, không nói gì với ông ta, đi thẳng lên gác xép của mình.
Thấy cửa nhà họ Tô đóng lại, đám hàng xóm vừa xem náo nhiệt lại bắt đầu bàn tán xôn xao.
“Các bà nói xem, chuyện con bé nhà họ Tô ngã xuống nước có phải có uẩn khúc gì không?” Một hàng xóm nhỏ giọng lẩm bẩm.
“Chắc chắn rồi, đầu bị đập thành thế kia, chắc chắn mất nhiều máu lắm.”
“Rất có thể đấy, bà nhìn thái độ của Tô Văn Đào xem, rõ ràng là chẳng quan tâm gì cả.” Một hàng xóm khác hùa theo.
“Con bé Tô Noãn còn đang ở bệnh viện, tôi thấy Phó Tiểu Quyên ngày nào cũng tới chăm. Con gái ruột ra viện mà sao lại để nó tự về một mình thế?”
“Con bé đó cũng số tốt thật, rõ ràng không phải con ruột nhà họ Tô mà lại sống sung sướng lâu như vậy.”
“Đúng thế, tôi thấy hai vợ chồng nhà họ Tô rõ ràng chẳng coi trọng đứa con ở quê này. Đứa trẻ này cũng khổ, đáng lẽ nó cũng phải là trẻ thành phố.”
“Đúng là vậy!”
Mọi người càng nói càng hăng, giọng cũng rất to. Tô Văn Đào trong nhà nghe thấy, mặt mày âm trầm.
Ông ta biết chắc chắn vừa rồi Tô Ninh đã cố ý nói gì đó trước mặt người ngoài, nếu không thì họ đã không nói như vậy.
Xem ra phải nhanh chóng để con bé này xuống nông thôn, không thể để nó ở nhà thêm nữa.
Rồi lại nghĩ tới những món đồ quý bị trộm mất hôm nay, Tô Văn Đào càng thêm kiên quyết với ý định để Tô Noãn và Kiều Hoài An kết hôn càng sớm càng tốt.
Tô Ninh mặc kệ Tô phụ nghĩ gì, cô chống cửa gác xép bằng một cây gậy gỗ để tránh có người vào, rồi bước vào không gian.
Nhiệm vụ tối nay vô cùng gian nan, cô không chỉ định dọn sạch nhà họ Kiều, mà ngay cả nhà của người tình Kiều Hưng Quốc cũng không định bỏ qua. Quan trọng nhất là cô phải tìm được thứ gì đó chứng minh tội ác của Kiều Hưng Quốc.
Nếu có thể một lần dẹp được mối họa này thì tốt biết bao.
Tô Ninh nằm trên giường, dần dần chìm vào giấc ngủ. Không biết đã ngủ bao lâu, dưới nhà truyền lên tiếng ồn ào.
Nghe kỹ thì ra là hai vợ chồng nhà họ Tô đang cãi nhau. Ha ha, đúng là hiếm có.
Phải biết rằng hai vợ chồng này nổi tiếng trong khu là cặp vợ chồng hạnh phúc.
Tô Ninh vểnh tai nghe, rất nhanh đã hiểu ra chuyện gì.
Thì ra vẫn là chuyện nhà bị trộm. Nhiều đồ đạc bị mất như vậy, Tô mẫu đau lòng vô cùng.
Ở bệnh viện, vừa chăm Tô Noãn vừa nghĩ tới chuyện nhà bị trộm.
Nghĩ mãi nghĩ mãi, lại nghĩ tới việc chồng mình cả đêm không về. Không thể không nói, giác quan thứ sáu của phụ nữ rất chuẩn.
Thêm nữa, bây giờ trong nhà đột nhiên hết tiền, tiền cả nhà cộng lại chưa tới một trăm tệ, khiến Tô mẫu vốn đã quen sống sung túc vô cùng khó chịu.
Hai vợ chồng nói qua nói lại, không biết câu nào không đúng, thế là bắt đầu cãi nhau.
Đây là chuyện rất ít khi xảy ra sau khi họ kết hôn.
Tô Văn Đào cũng đang bực bội vì chuyện này, trong lòng chửi tên trộm mấy trăm lần, trộm nhà ai không trộm lại trộm nhà ông ta.
Quan trọng nhất là thứ ông ta giấu kỹ như vậy cũng bị trộm mất, khiến ông ta không thể không nghi ngờ trong nhà có nội gián.
Hai cô con gái chắc chắn loại trừ, dù sao cả hai đều đang nằm viện, điểm này ông ta dám khẳng định.
Còn hai cậu con trai, ông ta thấy cũng không thể nào. Dù sao đồ chôn trong nhà đã mấy năm rồi, mấy năm trước không xảy ra chuyện gì, chứng tỏ hai đứa con trai căn bản không biết.
Còn vợ ông ta, Tô Văn Đào có chút nghi ngờ, nhưng sau khi phân tích kỹ lại thấy không thể nào.
Cả ngày hôm đó, ông ta cứ nghĩ đi nghĩ lại chuyện này, đầu sắp nứt ra. Cho nên khi Phó Tiểu Quyên hỏi ông ta tối qua ở đâu, ông ta nhất thời không phản ứng kịp, rồi hai người cãi nhau.
