Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Thiên Kim Thật Xuyên Thư: Ôm Không Gian Bỏ Trốn Thành Người Thắng > Chương 20

Chương 20

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 20 có bản audio.

Chương 20: Đồng ý

 

Tô Ninh nói xong liền rời khỏi phòng của Tô phụ Tô mẫu. Cô biết chuyện này chắc chắn không dễ giải quyết như vậy, thể nào cũng phải để hai người họ suy nghĩ. Dù sao cô cũng không gấp.

 

Để chắc ăn, Tô Ninh lại ghé qua Văn phòng thanh niên trí thức một chuyến. Vì lần trước có tặng quà, nhân viên ở đó nhớ cô rất rõ.

 

Quan trọng nhất là, cô gái này cũng còn trẻ, vì gia đình có quan hệ nên mới được sắp xếp vào làm ở Văn phòng thanh niên trí thức.

 

Hai người tuổi tác xấp xỉ nhau nên nói chuyện rất hợp. Từ sau lần đăng ký trước, Tô Ninh thỉnh thoảng lại ghé qua, chủ yếu là để kết bạn với cô gái này. Đương nhiên, mỗi lần đến cô đều không bao giờ đi tay không.

 

“Tiểu Mẫn.”

 

“A, Tiểu Ninh, hôm nay cậu đến đây làm gì thế?”

 

“Cậu bận không?”

 

“Lúc này thì không bận. Cậu cũng biết đấy, công việc xuống nông thôn bây giờ khó làm lắm, nhiều người không chịu đi. Những người tự nguyện đăng ký như cậu thật sự rất ít.”

 

“Haiz, nếu không phải ở nhà không sống nổi, tớ cũng không nghĩ đến chuyện xuống nông thôn đâu.”

 

“Sao vậy? Nhà cậu xảy ra chuyện gì à?”

 

“Thật ra nói ra cũng là chuyện xấu trong nhà. Người ta nói chuyện xấu không nên truyền ra ngoài, nhưng tớ thật lòng coi cậu là bạn. Mấy ngày nay tớ thấy phiền quá nên mới đến tâm sự với cậu.”

 

Quý Tiểu Mẫn vốn là người thích nghe chuyện phiếm, nghe Tô Ninh nói vậy lại càng hứng thú.

 

Tô Ninh cũng không thêm mắm dặm muối, chỉ kể lại đầu đuôi chuyện mình bị thất lạc từ nhỏ, rồi được cha mẹ ruột tìm về nhận lại, bây giờ lại muốn cô thay con gái nuôi xuống nông thôn.

 

“Thật ra cậu biết không? Tớ cũng không có nhiều tình cảm với cha mẹ ruột của mình. Chỉ là tớ thấy họ làm vậy quá đau lòng. Tớ còn không biết rốt cuộc tớ là con ruột hay cái cô em gái kia mới là con ruột nữa.”

 

Quý Tiểu Mẫn nghe xong, vô cùng thương cảm cho Tô Ninh. Cô không ngờ Tô Ninh lại gặp phải cha mẹ ruột như vậy.

 

“Thế sao cậu lại tự nguyện đăng ký xuống nông thôn?”

 

“Cái nhà đó căn bản không có chỗ cho tớ. Tớ ở lại đó làm gì chứ.”

 

“Ôi, cậu ngốc thật đấy. Như vậy chẳng phải là để họ đạt được ý đồ sao?”

 

“Đạt được thì đạt được. Tớ chỉ nghĩ họ sinh ra tớ một lần, coi như tớ báo đáp họ. Sau này coi như chưa từng nhận nhau. Tớ nghe nói bây giờ có thể đăng báo đoạn tuyệt quan hệ, không biết có làm được không?”

 

“Được chứ, chắc chắn được. Nhưng cha mẹ kiểu này không cần cũng được.”

 

“Cậu nói đúng. Họ đối xử với tớ chẳng ra gì, vậy thì tớ không cần họ nữa. Tiểu Mẫn, thật ra hôm nay tớ đến còn có chuyện muốn nhờ cậu giúp.”

 

“Chuyện gì cậu nói đi.”

 

“Chuyện tớ lén đăng ký xuống nông thôn, cha mẹ ruột của tớ không biết. Hôm qua tớ đã nói với họ, nếu bắt tớ xuống nông thôn thì chúng tôi đoạn tuyệt quan hệ. Nhưng họ có vẻ không muốn lắm. Nên tớ nghĩ, cậu làm ở Văn phòng thanh niên trí thức, có thể nhân danh nhân viên đến nhà tớ thúc giục một chút. Như vậy họ sốt ruột, có khi sẽ đồng ý điều kiện của tớ.”

 

“Haiz, tớ còn tưởng chuyện gì to tát! Chuyện này dễ thôi. Ở chỗ bọn tớ vốn có nhiệm vụ, một số gia đình đủ điều kiện xuống nông thôn thì phải cưỡng chế đi. Nhưng có nhà cứ chần chừ, tìm đủ lý do. Cậu yên tâm, mai tớ sẽ dẫn người đến nhà cậu thúc giục. Chuyện nhỏ thôi.”

 

“Vậy thì cảm ơn cậu nhiều lắm. Tớ đến đây lâu vậy mà chỉ kết được một người bạn tốt như cậu. Sau này tớ xuống nông thôn, chúng ta vẫn phải giữ liên lạc nhé. Tớ nói cho cậu biết, ở chỗ tớ có nhiều đồ ăn ngon lắm, đến lúc đó tớ sẽ gửi cho cậu.”

 

“Thật sao? Vậy thì tốt quá!”

 

Hai người lại trò chuyện một lúc lâu, Tô Ninh mới chào tạm biệt ra về.

 

Cô tin Quý Tiểu Mẫn nhất định có thể giúp cô giải quyết chuyện này.

 

Quả nhiên, ngày hôm sau, Quý Tiểu Mẫn dẫn theo hai nhân viên khác của Văn phòng thanh niên trí thức đến nhà.

 

“Nhà các người rốt cuộc là sao? Đến giờ vẫn không biết chính sách của nhà nước à? Nhà các người như vậy thì phải có một đứa con xuống nông thôn. Các người trì hoãn bao lâu rồi? Nếu còn không đi đăng ký, đừng trách chúng tôi báo lên đơn vị của các người.”

 

“Vâng vâng vâng, được được, đồng chí, chúng tôi nhất định sẽ nhanh chóng làm.”

 

“Cho các người ba ngày cuối cùng. Nếu vẫn không đến đăng ký, đến lúc đó đừng trách chúng tôi cưỡng chế.”

 

Trong hai nhân viên mà Quý Tiểu Mẫn dẫn đến, một người chuyên phụ trách việc đến tận nhà, nên lúc nói chuyện rất có khí thế.

 

Hơn nữa, nhân viên này cũng có lai lịch không nhỏ, nên căn bản không sợ đắc tội với ai.

 

Tô Văn Đào dù bây giờ đã là phó chủ nhiệm Ủy ban cách mạng, nhưng trong chuyện con cái lên núi xuống nông thôn, ông ta tuyệt đối không dám làm gì mờ ám. Nếu bị người ta nắm được nhược điểm, lấy chuyện này công kích, đến lúc đó chắc chắn sẽ gây ảnh hưởng lớn.

 

Nhân viên Văn phòng thanh niên trí thức ra tối hậu thư rồi rời đi. Lúc đi, Quý Tiểu Mẫn còn lén nháy mắt với Tô Ninh.

 

Sau khi mọi người đi khỏi, cả nhà trở về phòng, bầu không khí trở nên vô cùng nặng nề.

 

Tô Ninh không nói gì. Cô đã nắm thế chủ động, bây giờ chỉ xem cha mẹ yêu quý của cô chọn thế nào.

 

Nhưng cô tin, cha mẹ ruột của cô nhất định sẽ đưa ra lựa chọn đúng đắn.

 

Quả nhiên không ngoài dự đoán, hai người rất nhanh đã đưa ra quyết định.

 

Kết quả này tuy nằm trong dự liệu của Tô Ninh, nhưng cô vẫn cảm thấy bi thương thay cho nguyên chủ.

 

May mà cô không phải con ruột, nếu không cũng sẽ bị chọc tức chết như nguyên chủ.

 

Nói đến việc này giải quyết nhanh như vậy, còn phải cảm ơn đứa con gái ngoan của họ – Tô Noãn.

 

Vốn dĩ hai vợ chồng đang đắn đo không biết đưa đứa nào xuống nông thôn, dù sao Tô Noãn bây giờ không còn chỗ dựa là nhà họ Kiều, đối với họ cũng không còn lợi ích gì.

 

Nhưng Tô Noãn là ai? Sống ở nhà họ Tô bao nhiêu năm, cô ta đã sớm nhìn rõ bản chất của Tô phụ Tô mẫu.

 

Đúng, họ rất thương cô ta, nhưng suy cho cùng cũng vì cô ta có ích cho nhà họ Tô.

 

Nếu một ngày cô ta không còn chỗ dùng, không thể mang lại lợi ích gì thêm, thì với Tô phụ Tô mẫu, cô ta cũng chỉ là đứa con có thể bỏ rơi bất cứ lúc nào.

 

Cô ta tuyệt đối sẽ không xuống nông thôn. Trước đây vì Kiều Hoài An, cô ta tin cha mẹ mình nhất định sẽ đứng về phía mình. Nhưng không ngờ nhà họ Kiều lại xảy ra chuyện.

 

Điều này khiến chuyện xuống nông thôn có biến động. Nên khi xác định mình và Kiều Hoài An không còn khả năng, Tô Noãn quả quyết chuyển mục tiêu.

 

Rất nhanh, cô ta chọn được một người đàn ông có điều kiện tốt nhất với mình lúc này, đó là bạn học cấp hai của cô ta.

 

Cha của người đó là phó chủ nhiệm hợp tác xã mua bán, mẹ làm ở xưởng dệt.

 

Đây là người tốt nhất mà cô ta tìm được trong mấy ngày gần đây.

 

Quan trọng nhất là, người đàn ông này rất thích cô ta. Dù lúc đó cô ta đã có vị hôn phu, anh ta vẫn luôn quan tâm hỏi han, còn tặng cô ta không ít đồ tốt.

 

Sau khi xác lập quan hệ với người đàn ông này, Tô Noãn lập tức nói với Tô phụ Tô mẫu. Điều này lại khiến cán cân của hai người nghiêng về phía cô ta.

 

“Điều kiện con nói bọn ta đồng ý. Nhưng ta muốn nói, dù sao chúng ta cũng có quan hệ máu mủ. Sau khi con đến đó, nếu gặp khó khăn gì, vẫn có thể tìm bọn ta giúp đỡ.”

 

Người đến tìm Tô Ninh chỉ có Tô Văn Đào. Sắc mặt ông ta vô cùng khó coi, nhưng miệng vẫn nói những lời không thật lòng.

 

Nhưng Tô Ninh không tin một chữ nào. Bây giờ vì lợi ích lớn hơn mà bỏ rơi con gái ruột, chẳng lẽ sau này không vì lợi ích lớn hơn mà làm ra chuyện càng vô liêm sỉ hơn sao.

 

Với loại người này, cô chỉ cần tránh xa là được.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi