Chương 21: Đối mặt giải thích
“Đồ tiện nhân, dám lén lút ở sau lưng anh họ, ra ngoài câu dẫn đàn ông!”
Thẩm Thi Dao định xông tới.
Sầm Sầm kéo cô ta lại.
Kéo cô ta đến bên cạnh trốn đi.
Thẩm Thi Dao khó hiểu: “Cô không thấy cô ta đã đứng cùng đàn ông rồi sao? Cản tôi làm gì?”
Sầm Sầm bực bội: “Cô gấp cái gì?”
Thẩm Thi Dao: “Bắt gian phải bắt đôi!”
Đây mà gọi là bắt gian à?
Sầm Sầm nhìn cô ta như nhìn kẻ ngốc, miệng càng không khách khí: “Cô đúng là ngu ngốc!”
Thẩm Thi Dao tức không chỗ trút.
Chỉ là bây giờ cô ta còn cần dùng đến Sầm Sầm, không muốn trở mặt, chỉ có thể lén lút trừng mắt với cô ta.
Hai người đợi đến khi Ôn Từ và người đàn ông kia rời đi.
Mới từ chỗ tối đi ra.
Thẩm Thi Dao đầy oán trách: “Giỏi rồi, người ta đi rồi, muốn bắt cũng không bắt được.”
Sầm Sầm: “Đồ ngu.”
Nguyễn Thù buổi chiều có ca phẫu thuật, về còn phải nghiên cứu bệnh án, nên tạm biệt Ôn Từ ở cổng bệnh viện.
Ôn Từ về lại nhà cũ.
Mấy hôm nay, Phó phu nhân không đến giục cô đi thỉnh an Đốc quân, cũng không phái người đến dò hỏi tung tích của cô.
Trong phủ yên tĩnh lạ thường.
Sau bữa tối, cô tắm rửa xong, đứng trước gương nhìn vết thương trên mặt.
Thuốc trị sẹo mà lão phu nhân gửi tới rất hiệu quả, vết sẹo đã bắt đầu mờ đi.
Cô lại nghĩ đến Phó Cảnh Hoài.
Câu nói hôm nay của Phó Cảnh Hoài thật sự làm cô kinh ngạc.
Không ngờ một người như Phó Cảnh Hoài lại có thể giúp người khác nuôi con.
Thật mong chuyện của cha và anh trai sớm có kết quả, để cô có thể đi làm thủ tục ly hôn với Phó Cảnh Hoài, nhường chỗ cho người mà anh ấy thích.
Khi Phùng Man Man nói câu “không thể để đứa trẻ sinh ra đã không có cha”, cô tự nhiên thấy chột dạ.
Đang nghĩ ngợi, chuông điện thoại reo lên.
Cô giật mình.
Giờ này rồi, ai gọi đến thế?
Dưới lầu, Triều Vân gọi với lên: “Thiếu phu nhân, điện thoại của người.”
Ôn Từ: “Đến ngay.”
Lê dép đi xuống lầu.
Nhận điện thoại từ tay Triều Vân, Ôn Từ nói: “Xin chào.”
Trong điện thoại, giọng một cậu bác sĩ trẻ có chút rụt rè: “Xin chào, là chị Ôn phải không ạ?”
Nguyễn Thù không cho cậu ta gọi là “sư tỷ”, cậu ta liền đổi thành “chị” luôn.
Ôn Từ nhíu mày: “Sao cậu biết số điện thoại này?”
Bác sĩ trẻ: “Em xin phó viện trưởng Nguyễn, phó viện trưởng Nguyễn hỏi ra từ chỗ viện trưởng ạ.”
Ôn Từ càng nhíu mày chặt hơn.
Bác sĩ trẻ vẫn tiếp tục: “Chị Ôn, em không có ý gì khác, chỉ muốn xin chị chỉ giáo mấy vấn đề về y học thôi. Em đã xin ý kiến phó viện trưởng Nguyễn, cô ấy đồng ý rồi em mới gọi cho chị.”
“Em biết là hơi đường đột, hay là em mời chị Ôn một bữa cơm, coi như cảm ơn ạ?”
Ôn Từ: “Không cần phiền phức, cậu muốn hỏi gì?”
Bác sĩ trẻ lập tức vui vẻ.
Cảm ơn rối rít, rồi hỏi mấy vấn đề rất cơ bản.
Ôn Từ trả lời từng câu.
Nửa tiếng sau, điện thoại mới cúp máy.
Vừa cúp máy, lại reo lên.
Ôn Từ nhấc máy.
“Còn gì nữa sao?”
“Em đang nói chuyện với ai thế?”
Lời của Ôn Từ và giọng của Phó Cảnh Hoài vang lên cùng lúc.
Ôn Từ sững người.
Đầu dây bên kia im lặng.
Ôn Từ đành giải thích trước: “Hôm nay em đến bệnh viện giao tài liệu, gặp một bác sĩ thực tập. Anh ta tìm ra số điện thoại của em ở đây, gọi đến hỏi mấy vấn đề về sơ cứu. Vừa cúp máy, anh gọi đến, em tưởng lại là anh ta.”
Phó Cảnh Hoài “ừm” một tiếng.
Nói: “Anh có chuyện muốn nói với em, mười phút nữa, em ra ngoài tìm anh.”
Ôn Từ thấy lạ.
Chuyện gì mà phải ra ngoài nói chứ?
Nhưng vẫn đồng ý.
Thay quần áo xong bước ra cửa, xe của Phó Cảnh Hoài vừa vặn đỗ trước cổng.
Phó Cảnh Hoài hạ cửa kính xe xuống: “Lên xe.”
Giọng người đàn ông mang theo chút lạnh lùng.
Ôn Từ không khỏi nghĩ, có phải anh ta định cho người trong lòng một danh phận, lại không muốn người đó phải chịu ấm ức, nên tìm cô nói rõ, ly hôn.
Cô lặng lẽ lên xe.
Xe chạy khỏi nhà cũ họ Phó, một đường đến bờ sông mới dừng lại.
Phó Cảnh Hoài xuống xe.
Ôn Từ đành phải xuống theo.
Đã cuối tháng tư rồi, gió thổi qua, trong không khí mang theo hơi ấm.
Trên sông thuyền qua lại tấp nập.
Ánh đèn hai bên bờ chiếu xuống mặt nước, bị sóng do thân thuyền tạo ra đẩy ra rất xa, rất xa.
Phó Cảnh Hoài châm một điếu thuốc.
Chậm rãi mở lời: “Đứa bé không phải của anh.”
Ôn Từ không ngờ anh ta đặc biệt gọi cô ra ngoài, chỉ để nói chuyện này.
Đáp: “Ở bệnh viện, em đã nghe thấy lời anh nói rồi.”
Lại bổ sung: “Em không để trong lòng.”
“Vậy thì tốt, anh nói cho em biết, là không muốn em hiểu lầm. Dù sao đi nữa, bây giờ em là phu nhân của anh, anh đã nói rồi, thể diện và sự tôn trọng nên có, anh sẽ cho em.”
“Người đàn ông đó là một tên diễn viên, biết Man Man có thai, sợ hãi bỏ chạy.”
“Man Man sức khỏe không tốt, chúng tôi sợ nếu cô ấy bỏ thai, sau này sẽ không thể có con nữa.”
Phó Cảnh Hoài nói một hơi rất nhiều chuyện.
Ôn Từ nghe, nói không kinh ngạc là giả.
Nói đến cuối cùng, Phó Cảnh Hoài hít một hơi thuốc, nhìn Ôn Từ với ánh mắt dò xét: “Anh còn muốn hỏi em, sao em lại quen Man Man? Và tại sao lại cho rằng anh là cha đứa bé của cô ấy?”
Hóa ra là hiểu lầm...
Ôn Từ chột dạ nói: “Hôm đó ở khách sạn Thân Thành, em thấy cô ấy khoác tay anh, anh còn cười với cô ấy, em liền tưởng...”
Ôn Từ thật sự rất chột dạ.
Đây là lần thứ hai cô nhận nhầm người trong lòng của Phó Cảnh Hoài.
Phó Cảnh Hoài nghe ra ý trong lời cô, khóe môi mỏng nhếch lên... tức giận đến mức bật cười.
Ném điếu thuốc xuống chân.
Giẫm tắt.
Nhìn Ôn Từ với ánh mắt trêu chọc: “Lần trước gán cho anh một người trong lòng, lần này lại gán cho anh một đứa con. Ôn Từ, trong mắt em, anh thiếu phụ nữ đến mức ai cũng được à?”
Ôn Từ biết mình đã hiểu lầm.
Mặt nóng bừng.
“Em không có ý đó.”
“Vậy em giải thích cho anh nghe, em có ý gì?”
Ôn Từ không giải thích được.
Người đàn ông kiên trì nhìn cô, như đang chờ một câu trả lời.
Ôn Từ ngượng ngùng, mặt càng đỏ hơn.
Phó Cảnh Hoài lần đầu tiên nhìn Ôn Từ gần đến vậy, phát hiện người phụ nữ này tuy trông lạnh lùng, nhưng đôi môi lại căng mọng, như một quả anh đào sắp chín.
Ngón tay buông thõng bên hông khẽ cong lại.
Ép xuống ý nghĩ khiến người ta bực bội kia.
Quay người bỏ đi.
Đi được vài bước, thấy Ôn Từ vẫn đứng ngẩn ra, lại quay đầu hỏi: “Em đứng đó, định tự đi bộ về à?”
Ôn Từ: “...”
Nhanh chân đuổi theo anh ta.
Không xa có một quảng trường nhỏ, rất nhiều trẻ con tụ tập chơi đùa ở đó.
Đột nhiên “bùm” một tiếng vang lớn.
Ôn Từ theo phản xạ rút súng, lại thấy trên bầu trời xa xa, nở ra một đóa pháo hoa rực rỡ.
Tiếng cười của bọn trẻ vang lên.
Ôn Từ thở phào nhẹ nhõm, vai cũng thả lỏng theo.
Phó Cảnh Hoài thấy phản ứng của cô, lại nhớ đến mấy hôm trước cô bị ám sát ở bến tàu, khi anh đến gần, cô đã bắn ra một phát súng không chút do dự.
Không giống như được huấn luyện.
Mà giống như phản ứng sau khi trải qua chuyện gì đó hơn.
Cả đường không nói gì.
Xe chạy về đến ngoài Lãm Tinh Cư, dừng lại.
Người đàn ông không có ý định rời đi.
Thậm chí còn hạ kính cửa sổ xuống.
Rõ ràng là có chuyện muốn nói, nhưng lại không chủ động mở lời.
Ôn Từ: “...”
Ôn Từ nói: “Xuống xe uống tách trà nhé?”
Phó Cảnh Hoài tiếp lời: “Ba ngày nữa đi cùng anh đến một buổi tiệc, lễ phục anh sẽ cho người gửi thẳng đến Lãm Tinh Cư.”
