Chương 33: Miệng Lạnh Tay Nóng
Ôn Từ lần đầu đến biệt phủ của Phó Cảnh Hoài, phát hiện ra anh không chỉ ở đây mà còn làm việc tại đây.
Biệt phủ có phòng khách riêng.
Cũng có phòng họp.
Thư phòng chia làm thư phòng trong và thư phòng ngoài.
Ôn Từ xách chiếc bánh ngọt nhỏ mua trên đường đi, vào thư phòng trong tìm Phó Cảnh Hoài.
Cửa đang mở.
Cô bước tới, vừa định gõ cửa thì nghe tiếng quát dữ dội: “Cút!”
Tách trà bay thẳng vào mặt.
“Rầm” một tiếng, vỡ ngay dưới chân cô.
Nước trà văng tung tóe.
Cô giật mình.
Hoảng hốt nhìn vào bên trong.
Phó Cảnh Hoài đang nổi cơn thịnh nộ.
Bắt gặp ánh mắt cô, anh cũng hơi ngạc nhiên: “Sao em lại đến đây?”
Ôn Từ: “Em… có chuyện muốn nói với anh, nếu anh bận, em để hôm khác.”
Đợi hôm nào anh vui vẻ đã.
“Khoan đã.”
Phó Cảnh Hoài gọi cô.
Quay sang hai người đang cúi đầu nghe huấn thị trong phòng: “Cho hai người hai ngày nữa, tra không ra nguyên nhân thì cuốn gói, lăn ra tiền tuyến vác súng.”
Hai người vội vàng gật đầu.
Phó Cảnh Hoài gằn giọng: “Cút!”
Hai người cúi chào rồi lui ra.
Đi ngang qua Ôn Từ, còn dừng lại, cúi chào cô.
Chắc là cảm ơn cô đã giải cứu họ.
Phó Cảnh Hoài bước tới, trên khuôn mặt đẹp trai vẫn còn chút giận dữ, nhưng giọng nói đã dịu lại: “Vào trong nói đi.”
Ánh mắt quét qua thứ cô đang cầm.
Lại hỏi: “Cầm gì thế?”
Ôn Từ lập tức dâng chiếc bánh ngọt nhỏ lên trước mặt anh, giọng có phần nịnh nọt: “Em đi ngang qua tiệm bánh Tây lần trước, mua cho anh một chiếc bánh ngọt nhỏ.”
Phó Cảnh Hoài nhướng mày: “Đi ngang qua?”
Ôn Từ: “…”
Ôn Từ nói lại: “Là cố ý đi mua.”
Đáy mắt Phó Cảnh Hoài tối sầm, xoay người đi vào trong.
“Có việc cầu xin tôi?”
Ôn Từ bước qua chiếc tách trà vỡ thành nhiều mảnh, đi theo sau: “Không phải cầu xin, mà là có chuyện muốn nói rõ với anh.”
Phó Cảnh Hoài ngồi xuống sofa, châm một điếu thuốc.
Đôi mắt đen láy đánh giá cô.
Cô trông có vẻ dè dặt, như thể làm sai chuyện gì đến xin lỗi, nhưng với sự cẩn thận của cô, anh không nghĩ ra cô có thể làm sai gì.
Anh trầm giọng: “Nói nghe xem.”
Ôn Từ đặt chiếc bánh ngọt nhỏ lên bàn trà.
Suy nghĩ một lúc rồi mới nói: “Là chuyện trước đây thôi, trước khi về nước, em có quen một người bạn trai. Chúng em quen nhau ở hội thảo học thuật, yêu nhau hơn nửa năm.”
Nói xong, Ôn Từ lo lắng nhìn Phó Cảnh Hoài.
Cô không phải thấy áy náy.
Mà là sợ anh.
Anh nổi giận rất đáng sợ.
Người nhà họ Ôn vốn tính tình ôn hòa, cha và anh trai cô đều là người trí thức, hiếm khi nổi giận ở nhà. Thỉnh thoảng có dạy dỗ ai cũng nhẹ nhàng, không bao giờ ném đồ đạc.
Còn Phó Cảnh Hoài thì không rút súng thì cũng ném đồ, cô rất sợ anh.
Động tác hút thuốc của Phó Cảnh Hoài khựng lại một chút.
Trong đáy mắt tối tăm cuộn lên sóng gió, rồi lập tức trở lại yên tĩnh.
Môi mỏng khẽ mở, hỏi: “Rồi sao nữa?”
Tự nhiên chạy đến, không lẽ chỉ để nói với anh rằng cô từng có bạn trai?
Nghe anh hỏi, Ôn Từ nói: “Rồi nhà em xảy ra chuyện, em liền về nước.”
Phó Cảnh Hoài nhạy bén nắm được trọng điểm.
“Chưa chia tay?”
Ôn Từ không ngờ anh lại hỏi vậy.
Trọng tâm cô định nói là cho Phó Cảnh Hoài biết Lê Dụ Khôn là người như thế nào.
Nhưng anh đã hỏi, cô vẫn thành thật trả lời: “Không nói trực tiếp, sau đó em gửi thư cho anh ta, nói chia tay, chắc anh ta đã nhận được.”
“Chắc?”
Khóe môi Phó Cảnh Hoài nhếch lên.
Dập điếu thuốc vào gạt tàn.
Tắt hẳn.
Giọng nói trầm thấp mang theo ba phần đùa cợt, bảy phần châm biếm: “Vậy thì phải cảm ơn Ôn tiểu thư, đặc biệt đến nói cho tôi biết, tôi đã chen chân vào tình cảm của người khác.”
Ôn Từ: “Em không có ý đó.”
Sắc mặt Phó Cảnh Hoài đã tối sầm lại.
Giọng càng lạnh lùng hơn: “Vậy ý cô là gì? Tôi không ai cần, phải nhặt bạn gái cũ của người khác về làm vợ?”
Ôn Từ muốn giải thích.
Nhưng nhìn vào đôi mắt đầy công kích của anh, mọi lời nói đều nghẹn lại trong cổ họng.
Tức đến mức mắt cay xè.
Bụng dưới lại âm ỉ đau.
Phó Cảnh Hoài liếc nhìn chiếc bánh ngọt trên bàn trà, lạnh lùng nói: “Cầm thứ ngọt ngấy này đi cho khuất mắt, tôi không ăn.”
Hạ Xuyên nghe tiếng chạy tới.
Vào cửa thấy mảnh sứ vỡ dưới đất, không nhịn được lên tiếng: “Cảnh Hoài, cậu nói xem, tháng này cậu đập bao nhiêu thứ rồi? Những thứ này không cần tiền mua chắc?”
Phó Cảnh Hoài trừng mắt: “Tôi thiếu tiền chắc?”
Hạ Xuyên: “Cậu có tiền, thì trả tiền tăng ca của tôi trước đi.”
Phó Cảnh Hoài: “…”
Ôn Từ: “…”
Bầu không khí căng thẳng bị anh ta phá vỡ, lập tức dịu lại.
Hạ Xuyên nhìn chiếc bánh trên bàn: “Bánh này khó mua lắm đấy, cậu không ăn thì để tôi, tôi thích ăn.”
Đưa tay định lấy.
Phó Cảnh Hoài vừa nói không thích, bảo Ôn Từ cầm đi, giờ lại đưa tay kéo chiếc bánh về phía mình: “Cút, muốn ăn thì để bạn gái cậu mua cho.”
Hạ Xuyên rụt tay lại.
Quay sang Ôn Từ nói: “Anh ấy tính tình vậy đấy, không phải nhằm vào cô đâu.”
Ôn Từ biết ơn nhìn anh ta.
Nắm chặt bàn tay đầy mồ hôi, nói với Phó Cảnh Hoài: “Lê Dụ Khôn gặp ở tiệc mừng thọ nhà họ Thi lần trước, trông rất giống anh ta, em sợ không phải trùng hợp, nên mới đến báo cho anh.”
Cô lại nói: “Hai người bận việc đi, em về trước.”
Gắng gượng chịu đựng khó chịu bước ra khỏi thư phòng, cơn đau bụng đột nhiên dữ dội hơn.
Sắc mặt cô lập tức tái nhợt.
Ôm tường ngồi xổm xuống.
Tay áp chặt vào bụng dưới, muốn giảm bớt phần nào.
Vốn dĩ uống trà gừng đường đỏ, cơn đau đã đỡ hơn, có lẽ vừa nãy đứng lâu quá, cơ thể lại căng thẳng, nên mới đau lại.
Mồ hôi lạnh từng tầng từng tầng thấm ra trên trán.
Phó Cảnh Hoài và Hạ Xuyên nhận ra có gì đó không ổn, vội đi theo ra.
Nhìn thấy Ôn Từ co ro trong góc, cả hai đều giật mình.
Phó Cảnh Hoài hỏi: “Sao thế?”
Hạ Xuyên đoán được chuyện gì, nhưng không tiện nói thẳng.
“Không sao.”
Ôn Từ cố chịu đau đứng dậy, nhưng vừa dùng sức, bụng dưới lại đau như xé, buộc cô phải ngồi xổm xuống.
Mồ hôi lạnh túa ra.
Phó Cảnh Hoài chửi một câu.
Cúi người bế cô lên: “Bị bệnh thì không biết đến bệnh viện à?”
Sải bước dài đi ra ngoài.
Bảo Hạ Xuyên đi lái xe.
Ôn Từ được anh bế, tay vô thức nắm chặt lấy cánh tay anh: “Không phải bệnh, em… đến kỳ, đau bụng.”
Phó Cảnh Hoài khựng lại.
Đáy mắt tối sầm cuộn lên, rồi quay người đi vào.
Bảo Hạ Xuyên: “Đi pha chút nước đường đỏ.”
Phó Cảnh Hoài bế Ôn Từ vào phòng ngủ, đặt cô lên giường, kéo chăn đắp lên người cô.
“Cô không phải bác sĩ à? Sao không chữa trị?”
Ôn Từ lạnh khắp người, cuộn tròn trong chăn, nghe vậy ngẩng đầu cứng cỏi đáp: “Em học khoa tim mạch, đau bụng kinh thuộc khoa phụ sản, không giống nhau.”
Phó Cảnh Hoài thấy cô đau đến mức mặt tái mét mà vẫn còn cãi lại, tức không chỗ nào trút.
Lại kéo chăn ra, kéo cô ngồi dậy.
Đưa tay cởi áo cô.
Ôn Từ sợ hãi.
Gắt gao nắm chặt cổ tay anh, giọng run rẩy: “Phó thiếu soái, em… không, không được…”
Phó Cảnh Hoài cười lạnh nhìn cô.
“Ôn Từ, cô nghĩ tôi có sở thích đặc biệt à? Lại muốn cô vào lúc này?”
Ôn Từ sững người.
Phó Cảnh Hoài kéo tay cô ra, cũng không đụng vào quần áo cô nữa, xoa xoa lòng bàn tay, rồi áp lên bụng dưới cô qua lớp áo.
Cái sườn xám giữa hè chỉ có một lớp vải.
Lòng bàn tay đàn ông nóng hổi, hơi nóng truyền qua lớp vải vào cơ thể, bụng dưới cô dần ấm lên.
Tim Ôn Từ đập loạn xạ.
Biết mình hiểu lầm anh, cô mấp máy môi, xin lỗi: “Xin lỗi.”
Người đàn ông không nói gì.
Cô lại nói: “Chắc em đứng lâu quá, nằm một lúc là khỏi, anh đi làm việc đi.”
Người đàn ông vẫn lạnh mặt.
Rút tay về, lại xoa xoa, rồi đặt lên lần nữa.
Giọng lạnh nhạt, mang ý trách móc: “Khó chịu mà không biết ngồi xuống nói chuyện à? Cô là khúc gỗ à, cái này cũng cần người khác nhắc?”
Ôn Từ: “…”
Người đàn ông lại nói: “Hôm nay đừng về nữa, cứ ở lại đây.”
Tim Ôn Từ lại thắt lại.
