Chương 77: Lần này cả hai đều hài lòng
Bốn mắt nhìn nhau, Phó Cảnh Hoài lạnh lùng cười.
Vứt điếu thuốc.
Quay người lên xe.
Ôn Từ theo tiếng đóng cửa xe của anh, tim đập thình thịch.
Cô trừng mắt nhìn Trình Nhật Thành, đang định qua giải thích thì cô y tá lúc nãy cầm sổ bệnh án đuổi theo: “Bác sĩ Ôn, ông Hans tìm cô, có ca phẫu thuật gấp.”
Trong lúc cô y tá nói.
Phó Cảnh Hoài đạp ga phóng đi.
Ôn Từ: “…”
Cô vo tờ giấy lớn lại, ném vào lòng Trình Nhật Thành.
Cảnh cáo: “Bác sĩ Trình, lần trước tôi đã nói tôi kết hôn rồi, anh còn tới quấy rối, tôi sẽ đi mách với viện trưởng Lưu của anh!”
Trình Nhật Thành vẻ mặt vô tội và khó hiểu.
Nhỏ giọng hỏi: “Cô không thích những thứ này sao?”
Ôn Từ: “Anh mau dọn đi.”
Kéo cô y tá: “Đi thôi.”
Cô y tá đi tới cửa rồi vẫn còn quay đầu lại nhìn.
Vẻ mặt đầy tò mò: “Bác sĩ Ôn, cô thật sự kết hôn rồi sao? Tôi thấy người đàn ông ngoài kia khá đẹp trai, có thể mua nhiều hoa như vậy, chắc cũng có tiền…”
Ôn Từ: “…”
Ôn Từ: “Giới thiệu cho cô nhé?”
Cô y tá cười gượng.
Ôn Từ lo lắng làm việc đến hết giờ, không dám chậm trễ một phút nào, vội vã đến biệt thự.
Cô đã trốn mấy ngày.
Bây giờ lại phải đi giải thích.
Đến biệt thự, cô thấy phó quan đang dỡ đồ từ trên xe xuống.
Phó quan cũng thấy Ôn Từ.
Anh ta dừng tay, dậm gót chào cô: “Phu nhân tốt.”
Thấy Ôn Từ nhìn lên xe.
Anh ta rất hiểu ý giải thích: “Thiếu soái nhị phân phó, lắp một tấm rèm giữa hàng ghế trước và sau. Vừa nãy lại nói không cần nữa, bảo tôi tháo ra.”
Ôn Từ “ồ” một tiếng.
Hỏi phó quan: “Thiếu soái nhị có ở nhà không?”
Phó quan: “Ở trong phòng ngủ.”
Sau khi Phó Cảnh Hoài xuất viện, phó quan không chặn cô nữa, cô đi thẳng đến cửa phòng ngủ.
Cô hít một hơi, vừa định gõ cửa.
Cửa mở.
Cô giật mình.
“Thiếu… thiếu soái nhị.”
Người đàn ông nghiêng đầu, liếc xéo cô: “Ăn một bữa cơm, mà lại ăn ra tình cảm rồi sao?”
Ôn Từ: “Anh nghe em giải thích.”
Lời chưa dứt, cô đã bị người đàn ông kéo mạnh vào phòng.
Cửa bị đá sập.
Người đàn ông nhếch môi mỏng.
Nụ cười chế giễu.
“Mấy ngày nay, tôi vẫn luôn nghĩ, là tôi không đạt yêu cầu về kích thước của cô, hay là thời gian khiến cô thất vọng. Cô bỏ chạy ngay tại chỗ không nói, còn trốn tôi, điện thoại cũng không nghe.”
“Tôi nghĩ mấy ngày.”
“Cảm thấy đều không phải.”
Anh vừa nói, vừa cởi từng cúc áo.
Ôn Từ nhìn mà kinh hãi.
Cho đến khi anh cởi nút cuối cùng, kéo áo ra, ném sang một bên.
Lồng ngực rắn chắc lộ ra hoàn toàn.
Trên ngực vẫn còn dán băng gạc, nhưng không hề ảnh hưởng đến sức hút thị giác từ thân hình của người đàn ông.
Cơ bắp cuồn cuộn, đường nét rõ ràng.
Ôn Từ muốn lùi lại.
Bị người đàn ông nắm cổ tay, kéo trở lại.
Khoảnh khắc sau, tay cô rơi vào cơ bụng săn chắc của anh: “Ở bệnh viện không phải muốn nhìn sao? Giờ cho cô nhìn thật lại không dám à?”
Ôn Từ: “Tôi muốn xem… a…”
Hai chân đột nhiên rời khỏi mặt đất, bị anh bế ngang lên.
Ném mạnh xuống giường.
Cô vừa giãy giụa định ngồi dậy, Phó Cảnh Hoài đã ngồi lên trên, nắm cổ tay cô giơ lên qua đầu.
Tay còn lại, bắt đầu tháo khóa thắt lưng.
“Tôi sau đó đã nghĩ thông suốt.”
“Ngày xuất viện, cô hỏi tôi muốn ngủ với ai, tôi không nói là cô, cô liền giận dỗi với tôi, không thèm để ý.”
“Ôn Từ, cô giỏi lắm.”
“Hôm nay tôi sẽ nói cho cô biết, tôi muốn ngủ với ai.”
Anh tháo khóa thắt lưng xong, kéo áo cô.
Ôn Từ mặc váy âu.
Áo khoác bị anh kéo tung, cúc áo bắn ra xa mấy mét.
Ôn Từ hoàn toàn hoảng loạn.
Tay bị kẹp chặt, không thể động đậy, liên tục cầu xin: “Thiếu soái nhị, anh đợi đã, đừng nóng vội.”
Phó Cảnh Hoài không đợi.
Anh cứ thích nóng vội.
Tay đặt lên cổ áo sơ mi trong váy của cô: “Đừng có lại định lấy thân phận bác sĩ ra dọa tôi, hôm nay tôi có chết, cũng phải chết trên người cô.”
Thấy quần áo sắp không giữ được.
Ôn Từ đành chấp nhận giải pháp khác: “Làm như lần trước được không? Em… em làm.”
Phó Cảnh Hoài dừng động tác.
Cúi mắt nhìn cô.
Ôn Từ đôi mắt hoảng hốt như nai con, mang theo chút van lơn.
Anh đột nhiên thấy khô cổ.
Khát.
Nghĩ đến mấy ngày nay cô cố tình tránh anh, anh lại thấy hơi bực, ngón tay cái miết môi cô: “Nếu cô không làm tôi hài lòng, tôi sẽ tự làm.”
Ôn Từ gật đầu lia lịa.
Phó Cảnh Hoài cuối cùng cũng buông tay cô.
Anh lật người, chống tay nằm nghiêng, ra hiệu Ôn Từ lại đây.
Ôn Từ ngồi thẳng dậy.
Mãi không động đậy.
Thấy cô do dự, anh không nhịn được cười khẩy: “Không ngủ với cô, cô không vui, muốn ngủ với cô thì cô lại không cho.”
Ôn Từ nói: “Em muốn giải thích trước.”
Phó Cảnh Hoài thẳng thắn: “Cô dùng không phải cái miệng.”
Ôn Từ: “…”
Mặt cô đỏ bừng đến tận cổ.
Phó Cảnh Hoài cũng nhận ra, ánh mắt không tự nhiên lảng đi, không tiếp tục ngắt lời cô nữa.
Ôn Từ nói: “Hôm nay anh thấy bác sĩ Trình ở bệnh viện, trước đó em đã nói với anh ta rằng em kết hôn rồi.”
Phó Cảnh Hoài: “Còn đến không chỉ một lần.”
Đầu óc anh không chứa nổi những chuyện này.
Anh chủ động lại gần, cắn vành tai cô nói: “Muốn làm đối thủ của tôi, cũng phải có tư cách.”
Ôn Từ bị anh hôn đến nghẹt thở.
Lần này, Ôn Từ vất vả rất lâu.
Hai tay đều mỏi nhừ không chịu nổi.
Người đàn ông mấy lần muốn làm thật.
Cuối cùng, anh dán sát vào tai cô, giọng khàn đặc: “Ôn Từ, tôi thật sự muốn chết trong tay cô.”
Ôn Từ mặt đỏ không chịu nổi.
Người đàn ông lại cười cô: “Đã lần thứ hai rồi, vẫn còn thế này.”
Nhưng lần này tâm trạng anh tốt hơn, vì sau khi xong việc, khi anh lại gần hôn cô, cô không né tránh.
Tâm trạng Ôn Từ cũng không tệ.
Cục đá chặn trong lòng cô mấy ngày nay, cuối cùng cũng bị anh tự tay đập vỡ.
Thu dọn xong.
Bên ngoài trời đã tối đen.
Phó Cảnh Hoài đưa Ôn Từ ra ngoài ăn tối.
Lên xe, anh nói với phó quan: “Tấm rèm ở giữa, lắp lại đi.”
Phó quan: “… Vâng, thiếu soái nhị.”
Chết tiệt, sao lại nhanh vậy.
Hai người đến nhà hàng Tây.
Trong nhà hàng, họ gặp Thí Duy Từ.
Anh ta đang hẹn hò với một cô gái ăn mặc thời trang, khí chất cũng rất nổi bật.
Thấy Ôn Từ, Thí Duy Từ lộ vẻ ngại ngùng.
Ôn Từ coi như không quen anh ta.
Không chào hỏi, đi thẳng qua trước mặt anh ta.
Hai người gọi bít tết.
Món lên, Phó Cảnh Hoài vừa cắt bít tết vừa nói: “Tôi đã nói với cô từ lâu, đám người nhà họ Thí đều là bọn chuộng hư danh, chẳng có thứ tốt lành gì, Thí Duy Từ cũng không ngoại lệ.”
Ôn Từ ban đầu chỉ tin bảy phần.
Giờ nhìn Thí Duy Từ và cô gái vui vẻ trò chuyện, cô tin hoàn toàn.
Ôn Từ im lặng không nói.
Phó Cảnh Hoài lại nói: “Nếu cô muốn bênh vực bạn mình, đợi khi họ đính hôn, tôi sẽ thay các cô tặng anh ta một món quà lớn.”
Ôn Từ: “Món quà lớn gì?”
Phó Cảnh Hoài bán bí mật: “Đến lúc đó cô sẽ biết.”
