Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Nhà Trọ Sinh Tồn: Muốn Sống? Hãy Kiếm Đủ Tiền Thuê Phòng! > Chương 24

Chương 24

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 24 có bản audio.

Chương 24: Nhà của Ba Chú Gấu Con «Mười Một»

 

Triệu Lượng không thể sống được nữa, ngay khi hắn đào suốt hơn mười phút mà vẫn chưa đào được củ nhân sâm, hắn đã biết mình không thể sống sót.

 

Khác với Đồng Thiến, cánh tay của Đồng Thiến chỉ bị gấu vỗ một nhát, tuy vẫn chảy máu liên tục nhưng vết thương nhỏ.

 

Cánh tay phải của hắn trực tiếp bị hoa ăn thịt người ăn sạch, chỉ còn lại một vết thương dữ tợn không ngừng, như vòi nước, hút cạn máu trong cơ thể hắn.

 

Triệu Lượng ngã trong vũng máu, mặt mày xám xịt, đôi môi khô nứt nẻ trắng bệch mấp máy, bàn tay duy nhất còn lại khó nhọc lôi từ túi quần căng phồng ra hai đạo cụ.

 

Trong một lần phó bản trước, Triệu Lượng phát hiện đạo cụ của người chơi đã chết không biến mất, hắn đã nhặt xác để có được kha khá đạo cụ.

 

Nhưng năng lực bản thân quá kém, những đạo cụ hữu dụng đều đã dùng sạch, chỉ còn lại hai thứ bình thường hắn chẳng coi ra gì.

 

Triệu Lượng nhìn xuống tay, một con búp bê vải trắng may thô sơ lem luốc, và một chiếc chìa khóa nhỏ xinh.

 

Con búp bê là của một nữ người chơi, Triệu Lượng cùng một tên người chơi khác đồng lõa hãm hại cô gái ấy, sau đó phát hiện ra trước khi chết cô ta đã lấy con búp bê ra, nhưng chưa kịp dùng thì đã tắt thở.

 

Cầm được nó trong tay, Triệu Lượng mới cảm thấy sợ hãi, đây là một con búp bê kéo dài sự sống, nhưng điều kiện sử dụng rất khắt khe, chỉ có thể dùng khi sắp chết, tác dụng là kéo dài sinh mệnh người dùng thêm 30 phút.

 

Nói trắng ra, dùng đạo cụ này thì nên chết vẫn chết, chỉ khác nhau về thời gian, Triệu Lượng đã mang theo bên mình nhưng chưa bao giờ dùng.

 

Chiếc chìa khóa còn lại hắn mới lấy được ở phó bản trước, là đạo cụ có thể giúp người chơi thoát thân khi bị mắc kẹt, nhưng vô hiệu với phó bản loại linh dị.

 

Đôi mắt vốn đã u tối của Triệu Lượng bỗng bùng lên căm hận mãnh liệt, hắn nắm chặt con búp bê vải trắng, con búp bê dần tan biến vào lòng bàn tay hắn.

 

Trên bầu trời đen kịt điểm vài ngôi sao, những bông hoa bên cạnh rực rỡ sắc màu, tỏa hương thơm nồng nàn. Trên mảnh đất bên cạnh, một người đàn ông cụt tay nằm đó, máu thấm thành vệt lớn quanh người, lại bị đất tham lam hút sạch.

 

Triệu Lượng lẩm bẩm không rõ chữ, “Tất cả đều phải chết! Tao không sống được mà ra ngoài thì cũng phải kéo chúng mày xuống địa ngục làm đệm lưng!”

 

·

 

Trình Miểu và Bạch Giang đều tập trung chú ý vào Gấu Con đang dần trở nên điên cuồng, không quan tâm nhiều đến Tề Giai Giai.

 

Không ngờ Triệu Lượng đột nhiên xuất hiện sau lưng Tề Giai Giai, mặt mày xanh xao trắng bệnh, biểu cảm vặn vẹo chẳng còn ra hình người, khác nào ác quỷ.

 

“Đã bị lão tử để mắt tới, thì mày hãy cùng lão tử xuống âm phủ làm bạn nhé ha ha ha ha!”

 

Triệu Lượng mặt mày dữ tợn, giơ tay đẩy mạnh về phía Tề Giai Giai, may mà Tề Giai Giai phản ứng cực nhanh, lại có đạo cụ bên mình, nên không bị máu bắn tại chỗ.

 

Lăn người đứng dậy, Tề Giai Giai chẳng thèm để ý vẻ kỳ lạ của Triệu Lượng, cũng chẳng bận tâm hắn ra khỏi tủ cách nào, cô chạy đà tới sau lưng Triệu Lượng, không chút do dự nhảy lên dùng hết sức lực đạp mạnh vào Triệu Lượng.

 

Triệu Lượng thiếu mất một tay, vốn đã mất thăng bằng, vừa đẩy xong chưa kịp đứng vững đã bị Tề Giai Giai một cước đạp vào lưng, không thể giữ được thân hình, theo đà “rầm” một tiếng lao ra ngoài, vừa hay ngã trước lưng con gấu nâu đang xù lông vì bị gỡ chỉ.

 

“Gào!” Nhận ra sau lưng có người đưa tới, Gấu Con chợt quay đầu, nhìn thấy Triệu Lượng còn đang ngơ ngác, hai mắt đỏ ngàu cong lên.

 

“Đừng! Đừng lại gần! Cứu mạng! Cứu mạng! A!!!” Tuy Triệu Lượng đã chết từ lâu, nhưng nỗi đau thể xác và sự sợ hãi vẫn còn đó, hắn kêu thảm thiết, giãy giụa.

 

Gấu Con chộp một cái, thân thể Triệu Lượng đã nằm gọn trong tay nó, mùi máu tanh nồng nặc lập tức lan tỏa.

 

Cảnh tượng thật bạo lực, không gian nhất thời đẫm máu.

 

Trình Miểu quay đầu đi không nhìn, còn Bạch Giang thì nhìn về phía Tề Giai Giai đang đứng dậy phủi bụi.

 

Cô bé này, nhìn thì yếu ớt, nhưng đầu óc tốt, phản ứng nhanh, lại ra tay ác, là một hạt giống tốt.

 

Bên tai Bạch Giang vọng lại lời người dẫn dắt hắn nói: “Phó bản có thể lập đội, nếu phát hiện người mới không tệ, nhớ mời vào hội của chúng ta.”

 

Bạch Giang sắp xếp lại giọng nói, bước đến bên Tề Giai Giai, vừa nở một nụ cười thì thấy Tề Giai Giai ngước lên nhìn mình.

 

Khuôn mặt nhỏ nhắn tinh tế rõ ràng đang mang nụ cười, nhưng ánh mắt tàn nhẫn và bệnh hoạn vẫn chưa tan đi, khiến cả con người cô trở nên đứt đoạn và kỳ dị.

 

Bạch Giang giật mình, rụt tay vừa định đặt lên vai Tề Giai Giai lại, cứng đờ đổi câu vốn định nói: “Không ngã đau chứ?”

 

Tề Giai Giai lặng lẽ nhìn Bạch Giang một hồi, đến khi Bạch Giang nổi da gà khắp người, cô mới “khanh khách” cười nghiêng đầu: “Không sao, cảm ơn anh trai.”

 

Vừa giết xong một kẻ chướng mắt, Tề Giai Giai tâm trạng rất tốt, tốt đến mức không ngại nói với Bạch Giang vài câu dễ nghe.

 

Lúc này Tề Giai Giai giống như một con búp bê vừa được mở hộp trang trí tinh xảo, lộ ra bộ mặt thật của mình.

 

Mặc kệ vẻ mặt như thấy ma của Bạch Giang, Tề Giai Giai mắt cong cong quay người nhìn Trình Miểu đang đi tới. Trình Miểu cúi đầu liếc biểu cảm của Tề Giai Giai, giơ tay nhẹ nhàng vỗ đầu cô: “Cô cái vẻ mặt gì thế? Thu lại.”

 

Bạch Giang lùi một bước chiến thuật, sợ Tề Giai Giai lại biến thành bộ dạng hung tàn vừa nãy.

 

Không ngờ Tề Giai Giai lặng lẽ đứng một lúc, hình như vui hơn lúc trước, cười híp cả mắt, giơ tay kéo vạt áo Trình Miểu: “Dạ!”

 

Người đàn bà này thật thú vị, phó bản cũng trở nên thú vị hơn không ít.

 

Bạch Giang đứng bên run lẩy bẩy.

 

Không dây vào được, không dây vào được, một ẻm bệnh hoạn, một ẻm không sợ bệnh hoạn chắc cũng không bình thường, hu hu hu lính mới đợt này đáng sợ quá!

 

Bạch Giang trấn tĩnh lại, ánh mắt phức tạp nhìn về phía Gấu Con đã trở nên hiền lành: “Giết người là nó im rồi.”

 

Trình Miểu kéo tay Tề Giai Giai đang giữ vạt áo mình ra, Tề Giai Giai lại kéo lại, qua lại mấy lần Trình Miểu đành bỏ cuộc, phó mặc cho Tề Giai Giai níu lấy.

 

Trình Miểu vừa mất tập trung vừa nói với Bạch Giang: “Đã im rồi thì không cần để ý, đợi Gấu Mẹ làm xong đồ chơi là có thể thông quan.”

 

Bạch Giang gật đầu, vào bếp dìu Đồng Thiến ra.

 

Lúc đi ngang qua vũng máu kia, khuôn mặt xinh đẹp của Đồng Thiến trắng bệch, cũng không dám nhìn.

 

Trong mắt có niềm hả hê trả thù, cũng có một tia sầu bi bất lực trước số phận khó nhận ra.

 

Trình Miểu kéo theo một cái đuôi bước đến bên Gấu Mẹ, Gấu Mẹ chẳng để ý hai vị khách không mời này.

 

Thực ra vừa nãy Gấu Con nháo loạn trời long đất lở cũng chưa từng gây chú ý cho Gấu Mẹ, bà vẫn tiếp tục công việc may vá, chỉ là không biết từ lúc nào, bên cạnh rổ đã có sẵn một chiếc quần yếm nhỏ xíu.

 

Nói là nhỏ xíu, nhưng cũng chỉ so với Gấu Mẹ mà thôi, chiếc quần yếm này ít nhất Trình Miểu và Đồng Thiến mặc vào cũng không thành vấn đề.

 

Trình Miểu ôm chiếc quần yếm với vẻ mặt nghiêm túc: “Có vẻ chúng ta cần có người đóng vai đồ chơi mặc cái này.”

 

Bạch Giang mặt tối sầm: “Đây đâu phải chìa khóa thông quan, rõ ràng là một cái bẫy.”

 

Trình Miểu trầm ngâm một lát, khẽ nói: “Lối thông quan chắc chắn chỉ xuất hiện sau khi Gấu Con nhận được đồ chơi và hài lòng. Người làm đồ chơi đúng là rủi ro rất lớn.”

 

Trình Miểu mơ hồ cảm thấy, phó bản này dường như đang âm thầm tạo ra những tình huống dễ gây xung đột giữa những người chơi.

 

Phó bản không cấm bạo lực, cách tốt nhất để chọn ra đồ chơi là dùng vũ lực ép kẻ yếu, nhưng làm vậy lại đi ngược lại với sự công bằng mà trò chơi đề cao.

 

Trình Miểu nghĩ mãi không ra, nhưng trời đã hửng sáng, không cho phép họ chần chừ thêm nữa.

 

Điều Trình Miểu nghĩ ra, Đồng Thiến có lẽ cũng nghĩ tới. Cô ta mặt trắng bệch quan sát mấy người, thấy không ai có ý ép mình làm đồ chơi, sắc mặt hơi lúng túng, đang định nói gì đó thì Bạch Giang đã lên tiếng trước.

 

“Để tôi làm. Tôi võ nghệ cũng tạm, lại có đạo cụ, có thể tự bảo vệ mình.”

 

Bạch Giang tự thấy bây giờ chỉ có mình là đàn ông, Trình Miểu vừa rồi chủ động làm mồi nhử, Đồng Thiến còn lại vừa mới thoát khỏi tay thần chết, Tề Giai Giai chỉ là một đứa trẻ mười mấy tuổi, hắn tự hỏi lòng còn không nỡ để họ làm đồ chơi.

 

Nói xong Bạch Giang liền mặc chiếc quần yếm vào, trước xỏ chân, rồi kéo lên…

 

“Ai đó… giúp tôi với… kẹt rồi…”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn