Chương 13: Con soán ngôi một chút nhé~
Nhóc Yểu vừa bĩu môi đã vươn cổ gào khóc oa oa.
"Oa a oa a oa a a..."
Mấy cô nhân viên bán hàng giật mình, vội vàng ngồi xổm xuống, nhỏ nhẹ dỗ dành cục bột nhỏ.
Phó Đình Thâm giật giật mí mắt, rõ ràng là không ngờ đứa nhóc không cười thì thôi, vậy mà lại còn khóc!
Ông vừa ngồi xổm xuống định lau nước mắt cho đứa nhỏ, thì lại thấy trên má đứa con nhà mình chẳng có giọt nước mắt nào, chỉ đứng đó gào khan.
Ông: "..."
Người đàn ông đưa tay day day thái dương, cũng bị "tiếng khóc" của đứa nhóc làm cho sững sờ, cái kiểu quỷ khóc thần gào này...
Ông trầm giọng: "Không được gào!"
Nhóc Yểu hít hít mũi, ngừng lại, nghiêng đầu nhìn ông bố ngố nhà mình một cách kỳ lạ. Thấy nó sắp gào tiếp, Phó Đình Thâm nhanh tay bịt miệng đứa nhỏ lại.
"Muốn khóc thì khóc, gào cái gì?"
Nhóc Yểu khinh thường chép miệng, chống nạnh: "Hừ!"
"Bố có hiểu gì đâu~"
"Con gào kiểu sói sói thế này rõ ràng oai hơn mà!!"
"Aooo!!!"
Phó Đình Thâm: "..."
Đây là học tiếng sói tru à???
Phó đại tổng tài lại một lần nữa phát hiện ra khả năng học hỏi kinh người của đứa con nhà mình!!!
Mẹ nó, đứa nhóc học nhanh đến vậy!!!
Ông phải uốn nắn lại thế nào đây???
Không được, ít nhất! Phải cải tạo nó từ ngoại hình thành một cục bột mập đáng yêu mềm mại!!
Người đàn ông nghiêm mặt, lần đầu tiên nhỏ nhẹ thương lượng: "Yểu Yểu, chỉ cần sau này con không mặc mấy bộ quần áo kỳ kỳ quái quái đó nữa, bố sẽ thưởng cho con một điều ước."
Quần áo kỳ kỳ quái quái = mấy bộ đồ siêu nhân bó sát màu xanh đỏ xen kẽ.
Không phải Phó Đình Thâm không muốn, mà thật sự là đứa con nhà ông vốn đã hơi mập, lại còn có cả cái bụng mỡ nhỏ. Thử hỏi, lại khoác thêm bộ đồ bó sát dị hợm đó vào, chưa nói tới chuyện có đẹp hay không, Phó Đình Thâm thật sự sợ đứa nhỏ bị siết đến sinh bệnh.
Nhóc Yểu không thèm nghĩ ngợi, mở miệng kéo giọng sữa từ chối: "Hông được!"
"Con không muốn đâu~"
"Yểu Yểu Lốc Xoáy còn phải làm ma vương thống trị thế giới nữa~"
"Không mặc chiến bào thì chẳng oai chút nào!!"
Phó Đình Thâm lắc đầu, bế Yểu Yểu đến trước một tấm gương, chỉ vào cục bột nhỏ mềm mụp trong gương mà dụ dỗ: "Vậy thì con thật là lỗi mốt rồi, giờ người ta không còn chuộng loại đại ma vương con nói nữa đâu."
"Giờ người ta chuộng loại nhóc con đáng yêu thế này... đại ma vương, không tin thì con quay đầu nhìn mấy cô kia xem, có phải đều bị con dọa cho sợ rồi không?"
Đứa nhỏ chu môi, nửa tin nửa ngờ nằm bò trên vai ông bố nhà mình nhìn ra sau.
Nhìn ra sau, mấy cô nhân viên bán hàng đều đang túm tụm lại, lấy tay che miệng.
Con mèo ngố kiêu hãnh nghển cằm.
Hừ hừ~
Thì ra mình lợi hại đến thế?!
Mấy cô dì này đều bị dọa cho cong cả mắt lên rồi!!!
Con mèo ngố càng nghĩ càng kiêu hãnh, cái mũi hếch lên tận trời.
Mấy cô nhân viên bán hàng suýt nữa thì bị em bé này làm cho mê chết mất!
Họ làm nhân viên bán hàng cho thương hiệu xa xỉ bao nhiêu năm, cũng từng thấy không ít trẻ con, nhưng một bé gái vừa đáng yêu vừa cá tính như Yểu Yểu thì đúng là hiếm thấy.
Chỉ là không ngờ, Phó tổng lại còn có một cô con gái đáng yêu đến vậy!!!
Đáng yêu chết mất thôi!!!
Đứa nhỏ bỗng nhiên tỉnh ngộ, hai bàn tay mũm mĩm che miệng, đôi mắt mèo tròn xoe đầy kinh ngạc: "Ồ ồ ồ!"
Nó kéo giọng sữa thốt lên kinh ngạc: "Thì ra là vậy!"
"Con muốn thống trị thế giới thì phải nắm được trái tim các cô dì chứ!!"
Ừm!
Yểu Yểu lắc lắc đầu, lại nhìn bản thân trong gương, càng nhìn càng vui, cuối cùng còn tự lấy tay che khuôn mặt nhỏ của mình, ngượng ngùng rúc vào lòng bố: "Con..."
"Con đáng yêu thế này cơ à... hì hì~"
"Yểu Yểu đúng là một quả trứng đáng yêu~"
Phó Đình Thâm: "..."
Cái này... còn tự cưa đổ chính mình nữa à???
Nhìn dáng vẻ đáng yêu của cô nhóc khi rúc trong lòng mình, người đàn ông không nhịn được bật cười. Ông cưng chiều liếc nhìn bé Yểu nhà mình, dặn dò: "Gói hết lại, mang về Phó gia trang viên."
Nhân viên bán hàng nghe vậy mới sực tỉnh, mặt mày hớn hở đáp: "Vâng vâng, ngài Phó, ngài cứ yên tâm, chúng tôi nhất định sẽ đóng gói hết cho tiểu thư!"
Hai nhân viên bán hàng đang đo kích cỡ cho Đại Vương Thỏ ở bên cạnh nhìn nhau, cũng bùng lên ý chí chiến đấu cuồn cuộn!!!
Làm xong đơn này, tháng này phát tài rồi!!!!
Lại nửa tiếng nữa trôi qua, Phó đại tổng tài của chúng ta, tay trái bế em bé, trên vai còn cõng một con thỏ mập, tay phải xách năm sáu túi đồ chơi và đồ ăn vặt.
Người đàn ông vest chỉnh tề mặt lạnh tanh, bắt đầu hối hận vì sao mình không mang theo mấy vệ sĩ!
Hai bố con chơi đã đời, chính xác mà nói thì là bé Phó Yểu Yểu chơi đã đời, suốt dọc đường cái miệng nhỏ của cô bé chưa từng ngừng lại.
Cục bột nhỏ đã thay sang một chiếc váy hoa nhí, lên xe vẫn phấn khích không thôi, cầm cây gậy phép mới có được vung vẩy: "Mèo con đập tan chó hư~"
"Mèo con biến thân!"
"Tưng tưng tưng tưng~~"
Đứa nhỏ cởi giày đứng trên ghế sau, giơ cây gậy phép lên, hừ hừ một mình phối nhạc một hồi, rồi bốn chân chổng lên trời, tự nhiên tìm một chỗ thoải mái trong lòng ông bố hư mà ngủ thiếp đi.
Ông bố tập sự Phó Đình Thâm thấy vậy, đặt cây gậy phép trong tay cục bột nhỏ sang một bên, bế ngang cô bé vào lòng với động tác vô cùng vụng về.
Thấy đứa nhỏ trong lòng vẫn cứ rúc mãi vào vest của mình, ông khẽ cười: "Đúng là không biết chịu thiệt."
Phó đại tổng tài nhận mệnh cởi áo vest ra, lại bảo tài xế chỉnh nhiệt độ cao hơn một chút, nhẹ nhàng vỗ về đứa nhỏ cho nó ngủ.
Những ngày này, có lẽ cũng vì đã xác định được quan hệ cha con giữa mình và đứa nhỏ, nên Phó Đình Thâm đặc biệt để tâm đến việc giáo dục nó.
Quan hệ với Phó Thanh Vũ tuy cũng đang dần ấm lên, nhưng con mèo ngố đâu phải đứa ngốc. Tuy người anh Năm của mình ngày thường nhìn có vẻ cười đùa vui vẻ, nhưng cô bé luôn cảm thấy đó chỉ là vẻ ngoài giả tạo. Yểu Yểu chỉ có thể cảm nhận được trái tim khao khát của anh, nhưng lại không biết anh đang khao khát điều gì...
Cho đến ngày hôm đó...
Phó Đình Thâm vì chuyện công ty mà không về nhà, Đại Vương Thỏ cũng nằm gọn trong ổ ngủ ngon lành.
Chỉ còn cục bột nhỏ thích thức khuya vẫn đang cùng Tư Tư xem Cừu Vui Vẻ và Sói Xám.
Con mèo ngố vừa tu nước vào miệng, vừa chỉ vào chú Sói Xám lại một lần nữa bị đánh bay trên tivi, chu môi hỏi bằng giọng mềm mại: "Chị Tư Tư, sao bố con với anh con vẫn chưa bay về ạ?"
Tư Tư giả vờ trầm tư suy nghĩ một lát, rồi mới thong thả nói: "Có thể là ông chủ và cậu chủ kẹt xe trên đường bay về?"
Đứa nhỏ kinh hoàng trợn tròn mắt: "Trên trời cũng có xe ạ?"
Tư Tư gật đầu, mặt không đỏ tim không đập nói bừa như dỗ trẻ con: "Tất nhiên rồi tiểu thư!"
"Chỉ có điều trên trời cái đó không gọi là xe, mà gọi là máy bay."
"Tôi nghĩ ông chủ và cậu chủ nhất định là trên đường bay về bị máy bay chặn đường rồi."
Tư Tư cúi đầu nhìn đồng hồ trên cổ tay, đã gần chín giờ.
Cô cúi người xoa đầu Yểu Yểu: "Tiểu thư, muộn rồi, chúng ta đi ngủ thôi."
Nói rồi định bế cục bột nhỏ lên, đúng lúc này.
Tiếng bước chân truyền đến, cục bột nhỏ mắt sáng rực, buông tay Tư Tư ra rồi chạy vụt lên, trong miệng còn phấn khích lẩm bẩm: "Hì hì~"
"Để đại vương xem là bố hay là anh nào~"
Nói xong, đứa nhỏ ngượng ngùng che miệng, đôi mắt to đảo qua đảo lại hai bên: "Đại vương không có nhà, con soán ngôi một chút vậy~"
