Chương 5: Đại Vương, toi mạng!!
Nhưng con mèo ngốc nhỏ lại nghĩ rằng anh trai đang chơi với mình.
Trẻ con chỉ có trí nhớ bảy giây như cá. Chỉ trong mười phút ngắn ngủi ấy thôi, hình tượng Phó Thanh Vũ trong lòng cô bé đã biến thành "anh trai dịu dàng" mất rồi~
Không nói đâu xa, chỉ cần anh trai cho cô bé bao nhiêu là đồ ăn ngon như thế, cục bột nhỏ ôm tư tưởng "có sữa là mẹ", vui mừng khôn xiết, liền nhào ngay vào lòng Phó Thanh Vũ, múa tay múa chân cọ tới cọ lui trong lòng anh.
Phó Thanh Vũ sống mười bảy năm cuộc đời, chưa từng ôm thứ gì mềm mại đến vậy, nhất thời đầu óc đơ hẳn ra.
Cái mặt già đời của cậu đỏ bừng, luống cuống tay chân gỡ nhóc con ra khỏi lòng mình, cứ như đang đối mặt với đại địch, cậu giơ con mèo ngốc nhỏ lên, dáng vẻ lắp ba lắp bắp khiến cô giúp việc đứng bên cạnh trợn tròn mắt kinh ngạc.
"Mày... mày... mày mày mày!!!"
"Ai cho mày nhào lên người tao hả???"
Cũng chỉ trong chớp mắt, cậu thiếu niên lạnh mặt, nghiến răng đặt nhóc con trở lại ghế sofa, rồi xoay người chạy trốn lên lầu.
Nhóc con ngẩn ra, ngơ ngác nhìn bóng lưng anh trai rời đi, có chút thất vọng cúi gằm đầu, giọng sữa nghe buồn xo:
"Anh ơi, sao anh chạy mất rồi?"
"Anh có phải không thích Yểu Yểu không?"
Đại Vương Thỏ kêu chít chít hai tiếng an ủi:
【Cơn Lốc Nhỏ, đừng buồn, có thể là do em chưa đủ hung dữ! Phản diện chắc thích kiểu người hung tợn, trông là thấy xấu ấy, sau này gặp lại hắn em cứ hung lên! Dọa cho hắn cúi đầu xưng thần!!】
Con mèo ngốc nhỏ bừng tỉnh đại ngộ, nắm chặt bàn tay nhỏ, gật đầu thật mạnh:
"Dạ!"
Thì ra là vậy, vậy sau này em phải hung dữ hơn mới được!!
Oaa!!!
【Cơn Lốc Nhỏ, đại vương ta có cách rồi!!】
【Em thấy cái cặp sách đó không? Đó là cặp của anh trai em, anh em giờ cũng sắp thi đại học rồi, lát nữa em cứ cầm cặp của anh ấy mang lên, đập ngay trước mặt anh ấy, vẻ mặt hung dữ chất vấn tại sao anh ấy không học!!!】
【Nhớ đấy Cơn Lốc Nhỏ, vẻ mặt phải dữ lên!! Người không dữ thì đứng không vững, tốt nhất là dọa cho hắn chết khiếp!! Để hắn phải kính sợ em!!】
Đại Vương Thỏ chít chít hai tiếng, đã bắt đầu mơ tưởng tới giấc mộng đẹp "một tay nắm hết quyền hành" của mình trong Phó gia rồi!
Hừ hừ, chỉ cần lần lượt đè từng tên phản diện dưới chân, mà con mèo ngốc nhỏ lại là Cơn Lốc Nhỏ của đại vương, hừ hừ~
Đến lúc đó, ngày tháng của nó muốn thoải mái thế nào thì thoải mái thế ấy!!!
Yểu Yểu nghe vậy, cũng ngoan ngoãn vô cùng, trượt xuống khỏi ghế sofa, kéo theo cái cặp sách mà anh trai đặt trên sofa, rồi bám theo đại vương thỏ cất bước đi về phía trước.
Thấy cô bé đang vất vả leo cầu thang, hai bước mới lên được một bậc, Tư Tư vội vàng bước tới bế Yểu Yểu vào lòng, cười tươi hỏi:
"Cô chủ nhỏ muốn đi tìm Ngũ thiếu gia ạ?"
Khắc ghi tư tưởng "người không dữ thì đứng không vững", cục bột nhỏ nghiêm mặt tròn mập mạp gật đầu:
"Em muốn đi!!!"
Tư Tư phụ họa gật đầu, suýt nữa thì bị đứa bé sữa này chọc cho cười chết, cô cúi người, tiện thể bế luôn con thỏ mập đang chạy theo phía sau lên, một tay một con lên tầng hai, đi tới trước cửa phòng Phó Thanh Vũ, theo yêu cầu của con mèo ngốc nhỏ, đặt nó xuống đất.
Yểu Yểu hồi tưởng lại vẻ mặt đáng sợ nhất mà mình từng thấy, cô bé hơi nâng đôi mắt mèo lên, cố sức nhíu đôi mày nhỏ, khóe miệng kéo xuống, bước tới một bước gõ cửa.
Phó Thanh Vũ trong phòng nghe tiếng gõ cửa, hít sâu hai lần, sau khi bình ổn tâm trạng, cậu hơi nâng giọng: "Vào đi."
Một nhịp thở sau, cửa phòng lại bị gõ, nhưng người vẫn chưa bước vào. Phó Thanh Vũ nhíu mày, quát lớn: "Cút vào!!"
Nhóc con ngoài cửa ngơ ngác, vẫn còn đắm chìm trong màn trình diễn hoàn hảo của mình, cô bé dùng giọng sữa hét lên: "Anh ra đây~"
Nói xong, nhóc con chớp chớp mắt, dường như cảm thấy sao lời mình nói lại khác lời anh trai nhiều đến thế nhỉ?
Nhóc con dường như nghĩ ra gì đó, đôi mắt "soẹt" một cái sáng lên, cô bé ưỡn thẳng lưng, lắc lắc đầu, hạ thấp giọng sữa lặp lại một lần: "Cút ra đây~"
Tư Tư giật mình hoảng sợ, đang định ngồi xuống bịt miệng cục bột nhỏ, thì cánh cửa trước mặt "bốp" một tiếng mở ra.
Cậu thiếu niên mặt lạnh tanh, đầy vẻ khó chịu, nhìn nhóc con mặt mũi vô tội, cậu lạnh lùng mở miệng:
"Nhóc con, đừng tưởng tao không dám đánh mày, tốt nhất mày nên biết điều, không thì..."
Chưa nói hết câu, chỉ thấy Yểu Yểu hai tay nâng lên, bưng cặp sách, tự cho là mình "hung dữ", học theo lời đại vương thỏ dạy:
"Làm bài tập đi!!"
"Anh sắp thi đại học rồi, sao lại không học hả? Anh nói xem~"
"Anh thi... thi không đỗ đại học thì chết đói đi! Em sẽ không nuôi anh đâu!!!"
Nói xong, Đại Vương Thỏ quay đầu lại, trao cho nhóc con một ánh mắt tán thưởng.
Hừ hừ!
Nó biết loài người sợ nhất chính là mình thi không đỗ đại học!
Như vậy còn không dọa hắn chết khiếp sao??!
Một người một thỏ nhìn nhau một cái, vô cùng ăn ý mà ngẩng cao đầu.
Dáng vẻ kiêu ngạo đó đúng là đáng yêu chết đi được.
Phó Thanh Vũ: "………"
Cái cặp sách của cậu vốn rỗng tuếch, lấy đâu ra bài tập gì chứ?
Lời vốn định nói của cậu thiếu niên khựng lại nơi khóe miệng, cậu nhìn nhóc con trước mặt đang ngẩng đầu bưng cặp sách của mình, ngẩn người một lát, rồi lập tức cầm lấy cặp sách, buông một câu: "Không cần em lo!"
Sau đó: "Bốp" một tiếng, đóng cửa lại.
Ừm!
Chính là... ừm??
Đại Vương Thỏ lắc lắc cái đầu thỏ, hồi tưởng lại câu "Không cần em lo!" mà cậu thiếu niên để lại... một giây...
hai giây...
ba giây......
Nó đột ngột giật giật mí mắt, sốt ruột gào lên oai oái, vội vàng lao tới cào cửa.
"Chít chít chít!!!"
"Chít chít chít chít chít!!!"
Không phải vậy!!! Đó là mỉa mai, mỉa mai, là mỉa mai mà!!!
Mày bị sao vậy? Bị sao vậy hả?? Não mày quay ngược à???!!!
Phó Thanh Vũ trong phòng nghe tiếng cào cửa, còn tưởng là nhóc con sợ cậu không học nên nhắc cậu học, cậu bực bội hét lên một câu: "Biết rồi!!!"
Đại Vương Thỏ: "………"
A a a a!!!!
Mày biết cái gì chứ??!!!
Mày phải tức giận mới đúng! Mày phải sợ hãi mới đúng chứ!!!
Đại Vương Thỏ tức đến run cả người, chân thỏ đá một cái, lảo đảo rồi ngất xỉu.
Đại Vương: toi mạng!!
Khoảng hơn năm giờ, đến bữa cơm tối, Yểu Yểu và Phó Đình Thâm đã ngồi trước bàn ăn rồi. Đợi một lát, thấy Phó Thanh Vũ vậy mà vẫn chưa xuống ăn cơm, mà con mèo ngốc nhỏ ngồi trên ghế trẻ em thì đã thèm đến không chịu nổi, người đàn ông sắc mặt lạnh đi: "Đi gọi nó xuống!"
Quản gia vâng dạ, đi lên lầu. Lại qua một lát thì ông ta xuống, Phó Thanh Vũ bước nhanh tới bên bàn ăn, tùy tiện kéo một cái ghế ngồi xuống, cầm đũa lên định ăn cơm.
Phó Đình Thâm ngẩng đầu liếc cậu một cái, giọng điệu không nhanh không chậm: "Giờ ăn tối từ 5 giờ 20 đến 6 giờ, con ở trên đó làm gì? Sau này mà trễ giờ thì khỏi ăn cơm."
Gia quy của Phó gia rất nghiêm, tuy Phó Đình Thâm không mấy khi quản mấy đứa con trai này, nhưng những quy củ cần có thì vẫn phải có.
Hơn nữa, năm đứa con của Phó gia hiện giờ, ngoài Phó Thanh Vũ và người anh em ruột là Phó Thanh Hoài, ba người còn lại đều đã bước vào lĩnh vực công việc riêng của mình rồi.
Phó Thanh Hoài thì vì lý do sức khỏe của bản thân, chỉ có thể tĩnh dưỡng tại trang viên Thiên Nga Hồ ở ngoại ô.
Phó Thanh Vũ nghe vậy gãi gãi đầu. Hiện giờ cậu đã thay đồ mặc ở nhà, trông khác với lúc mặc đồng phục học sinh, có thêm một phần thân thiện: "Vâng, con đang học bài mà."
Phó Đình Thâm vốn không hề ngẩng đầu, động tác khựng lại, nhìn đứa con trai ngốc nhà mình bằng vẻ mặt có chút nửa tin nửa ngờ.
Ý tứ rõ rành rành, như thể đang nói: Con mà cũng biết học à?
Ừm, không nói đâu xa, con trai ông là thứ gì, ông còn lạ gì.
