Lời thì nói thế, nhưng cũng chưa đến mức bỏ bê ăn ngủ. Tình trạng này kéo dài vài hôm, cậu ta lại bình thường. Có khi Ni Tình từ xa đã thấy cậu ta cười nói vui vẻ, bị vây quanh.
Trong cuốn sách này, Ni Tình hầu như không có tuyến cốt truyện quan trọng. Thỉnh thoảng nổi lên gây chuyện một chút là xong, còn lại toàn là thời gian chịu đói và làm thêm. Không giống nguyên chủ chuyên chọn việc lương cao, ngược lại cô yêu cầu cực thấp. Dù có tích được bao nhiêu tiền cuối cùng cũng sẽ chết, chi bằng tìm việc bao ăn mà sống qua ngày. Ít nhất có thể từ một bữa một ngày thành hai bữa một ngày.
Nhưng suốt ngày không có tiết cũng không thể, nên số lần kiếm được tiền đếm trên đầu ngón tay.
- Ai muốn xuống căn-tin không? Mang giúp tớ phần cơm sá xíu với! – Con ma đói trong kí túc rên rỉ. Giá mà đồ ăn giao tận cửa phòng thì tốt biết mấy.
Ni Tình làm như không nghe thấy, sửa soạn quần áo chuẩn bị đi làm thêm. Hôm nay mọi người đều không có tiết, Tần Dao vốn định chơi game cũng do dự. Lần trước tuy sau đó không ai nói gì, nhưng cô vẫn cảm nhận được sự khách sáo lịch sự mơ hồ. Thậm chí Ni Tình, người ít tồn tại nhất trong phòng, cũng mặc kệ.
Không phải nói người càng trầm uất, hướng nội thì càng khao khát có bạn sao? Sao cô gái tên Ni Tình này lại có vẻ thực sự không muốn kết bạn nhỉ? Xem ra không có bạn là lỗi của chính cô ta.
Tần Dao lấy hết can đảm, thăm dò:
- Tớ định xuống dưới vứt rác, tiện thể đi ăn, các cậu còn cần mang gì nữa không?
Vương Tuyết: - Một suất mì xào, lát tớ gửi tiền cho cậu.
Uông Vũ Hàm: - Cơm sá xíu!
Sau màn này, quan hệ quả nhiên thân hơn một chút. Tần Dao nhìn Ni Tình, giọng dò hỏi:
- Ừm... bạn? Lâu vậy rồi vẫn chưa biết tên bạn, cần mang cơm không?
Ni Tình quay lưng lại, lắc đầu.
Uông Vũ Hàm và Vương Tuyết trao đổi ánh mắt, đợi Ni Tình đi rồi mới nói với vẻ suy tư:
- Người này sống rất cô độc, cả tớ và Vương Tuyết đều không hợp với cô ta!
- Hơn nữa cô ta rất ít ăn, một ngày chừng một bữa, còn chưa tới mười tệ. Nhà khó khăn, tên cô ta nằm trong danh sách hộ nghèo của trường rồi.
Hai người ríu rít, Tần Dao kinh ngạc:
- Một ngày một bữa? Đáng thương vậy sao?
***
Khi Ni Tình làm thêm xong đã là bốn giờ chiều. Tuy chưa đến bữa ăn, nhưng cô đã mệt mỏi đói lả. Tiện đường vào siêu thị mua một ổ bánh mì sắp hết hạn, rồi mang laptop vào thư viện trường.
Giờ này người vẫn đông, nhưng phần lớn không phải học thật. Ngủ thì nhiều, chơi điện thoại thì lắm. Vì trong thư viện không cho ăn nên cô đành cất bánh mì, định về phòng mới ăn.
Cô lấy laptop, cắm tai nghe, bắt đầu xem lại bài giảng. Cô không muốn thi trượt. Xem một lúc, tâm trí lại bay xa. Mấy hôm nay Ni Tình vì bị nam chính từ chối nên "nhạy cảm buồn bã" khá lâu, bây giờ cũng đến lúc rồi. Cô mở phần mềm chơi game kèm, lại bấm chọn [Một Tên Bắn Phọt].
Hẹn giờ chơi là chín giờ tối.
Không ngờ đối phương đang online, tiện tay nhắn riêng với cô:
- Tưởng ông chủ bỏ game rồi chứ?
Ni Tình suy nghĩ rồi trả lời:
- Không, gần đây học hơi bận, không có thời gian chơi.
Phía bên kia, Giang Du nhạy bén nhướng mắt, ánh sáng lóe lên:
- Cậu là học sinh à?
[Trứng Thần]: Ừ.
[Một Tên Bắn Phọt]: Trùng hợp ghê, tớ cũng vậy.
Ni Tình hơi lưỡng lự, tính xem có thể cắt giảm chút giá chơi kèm không. Dù sao tiền cô cũng có ngày hết. Im hơi lặng tiếng lâu vậy là vì đang kiếm tiền đi chơi kèm. Ai bảo nguyên chủ có cảm tình với nam chính, lại còn là mọt game nữa.
[Trứng Thần]: Cậu có thể giảm giá một chút không? Cắt xén tí được không? 100 thế nào?
Thường nói, mặc cả là phải chém một nửa.
Bên kia im lặng hồi lâu, Ni Tình lại thấp thỏm: chẳng lẽ mình chém quá tay?
Đang nghĩ vậy, bên kia lại trả lời:
- Hạ xuống 30 đi.
Chà, thằng nhỏ này cũng biết điều, giảm đúng bằng giá thằng chơi kèm lần trước.
Ni Tình hơi ngạc nhiên, nhưng cũng không nghĩ sâu. Đang định tắt điện thoại học tiếp thì bỗng nghe tiếng reo hò kìm nén ngoài cửa.
Cô như có cảm giác ngước lên, chàng thiếu niên vừa nãy còn đang nhắn tin trên điện thoại không biết từ lúc nào đã xuất hiện ở thư viện. Tiếng phấn khích ấy là từ các chị các em trong thư viện.
Anh ta mặc áo trắng quần đen, tóc hơi rối, một cọng tóc ngố hơi vểnh lên, sau lưng đeo balo trượt ván, chắc vừa từ sân chơi ván trượt về.
Giang Du không biểu cảm cúi đầu, ngón tay thon dài lướt trên điện thoại, có vẻ đang nhắn tin.
Bên [Trứng Thần] lâu không trả lời, anh rũ mắt, hơi uể oải. Một lúc sau mới nhớ phải tìm chỗ, bèn ngước lên.
Nhìn thư viện chật kín người, anh cau mày.
Đông người quá...
Ánh mắt vô tình liếc đến một chỗ rồi sải bước đi tới.
Ni Tình thấy Giang Du càng ngày càng đến gần, rồi lướt qua cô, ngồi xuống hàng ghế phía sau. Có vẻ cậu ta vẫn không nhận ra cô.
Thế cũng tốt, cô cũng không phải nơm nớp lo sợ. Cô dồn hết tâm trí vào học. Không biết trời đã tối lúc nào, đã là tám rưỡi tối, cô đói đến mức không còn cảm giác.
Cô cầm bánh mì lên, định thu dọn đồ rồi về.
Bỗng có một cục giấy vụn ném lên bàn, cô khựng lại, nhìn về phía thủ phạm.
Là một nam sinh đeo kính ở bàn bên cạnh, trông khá thư sinh.
Người đó ra hiệu cho cô xem tờ giấy.
Ni Tình nghi hoặc mở tờ giấy đã vò nhàu ra, chữ viết nguệch ngoạc xấu xí, cô phải nhìn mãi mới đọc được:
"Chào bạn, mình học khoa Kỹ thuật xây dựng, tên La Tiêu, năm hai rồi. Mình để ý bạn lâu rồi, có thể cho mình xin WeChat không?"
Gương mặt thiếu nữ bị tóc che khuất, chỉ từ dáng vẻ có thể thấy hơi căng thẳng, chắc lần đầu được xin thông tin liên lạc.
Cô có chút rụt rè, lấy bút ra, do dự viết vài chữ rồi ném lại.
La Tiêu thấy có hy vọng, liền mở ra xem. Chữ của cô gái không hợp với vẻ ngoài rụt rè u ám, trông khá sắc sảo phóng khoáng:
"Không, cảm ơn."
Anh ta không cam lòng, lại viết vài câu, ném lại cho cô.
Cô gái không định xem, toan cầm cục giấy ném lại cho hắn, thì phía sau vọng ra giọng lười biếng:
"Này, hai người ném qua ném lại vui lắm hả?"
Ni Tình quay lại, nhìn thiếu niên với vẻ mặt khó đoán, hơi bối rối:
"Anh đang nói chuyện với chúng tôi?"
Giang Du ngước mắt, vẻ mặt tản mạn:
"Chứ sao? Ngoài hai người ném giấy ở đây ra còn ai nữa? Không biết là ảnh hưởng đến các bạn khác học à."
Có lẽ anh đã nhìn rõ mặt Ni Tình, chớp mắt:
"Ồ, là em à, học muội."
