Chương 54: Em đợi bao lâu rồi?
Sở Cẩn Hàn khựng lại, quay đầu nhìn ông Hà, “Ý ông là sao?”
Ông Hà đỏ mặt, cười xòa, “Không có gì, không có gì, dù sao cậu cũng tự chú ý là được.”
Mọi người chơi đến trưa, đánh bóng suốt một buổi sáng, hai ông khách Tây đã phục Sở Cẩn Hàn sát đất.
Ba người họ nói chuyện rôm rả cả buổi sáng, những người khác không chen vào được, đành ngồi chơi xơi nước.
Giữa trưa, ông Hà chi mạnh tay mời Triệu tổng và hai người nước ngoài một bữa.
Chiều, hai khách hàng Đức chủ động yêu cầu tham quan nhà máy của ông Hà, làm ông Hà mừng hớn hở.
Qua câu chuyện, dễ thấy Sở Cẩn Hàn đã chinh phục được hai người, việc hợp tác gần như chắc như đinh đóng cột.
Ông Hà bảo Sở Cẩn Hàn đi cùng hai người, còn mình về trước, cho người dọn dẹp vệ sinh gấp.
Không còn cách nào, hai người đến gấp quá, nếu báo trước thì cũng không phải cuống cuồng về dọn dẹp thế này.
——
Tống Vân Phi ăn uống no say ở nhà bà Trần, ngồi trên ghế sofa nói chuyện với hai người.
Bà cụ không còn lạnh lùng với cô nữa, nhưng cũng chẳng nói gì nhiều.
Tống Vân Phi và Oản Oản kết bạn, cô thấy cô Oản Oản này khác hẳn ông Ngô kia.
Cô ấy có lương tâm, đi làm ở Hoài Thành cũng là để tiện về thăm dì thường xuyên.
Thấy bà cụ còn có người quan tâm, Tống Vân Phi cũng yên tâm phần nào.
Nếu một người già tốt bụng thế này mà cuối đời cô độc thì đáng thương quá.
Tống Vân Phi còn biết Oản Oản học đại học ở Hải Thị, cùng trường với cô, chỉ khác ngành, tính ra cô còn là đàn chị của Oản Oản.
Nhưng Oản Oản không định làm ở Hải Thị, lần này về là chuẩn bị đi làm ở Hoài Thành.
Trùng hợp hơn, cô ấy lại vào Hoa Nhạc, công ty niêm yết lớn nhất tỉnh.
“Chị à, không ngờ chúng ta có duyên thế, ở cái xó xỉnh này mà gặp được người cùng trường.”
Oản Oản cũng rất vui, cô nắm tay Tống Vân Phi nói, “Sau này chúng ta có thể thường xuyên liên lạc.”
Tống Vân Phi cười, “Ừ, chị cũng mới đến đây chưa lâu, chưa quen ai.”
Oản Oản hào hứng: “Em cũng thế, vậy từ giờ chị là bạn em nhé.”
“Ừ!”
Tống Vân Phi cũng vui, ở cái thế giới xa lạ này, cô quen được người bạn đầu tiên.
Oản Oản lại hơi lo, “Chị à, sau này em đi làm, chuyện của dì nhờ chị để tâm, nếu cái anh Ngô Cần đó đến gây chuyện, nhất định phải báo em ngay nhé.”
Tống Vân Phi gật đầu, “Ừ, yên tâm, chị sẽ để mắt giúp em.”
Oản Oản thở phào, lại một lần nữa thật lòng cảm kích cô.
Tống Vân Phi ở đến chiều, trời sắp tối mới rời khỏi nhà bà cụ.
Mua đồ ăn về nhà, dẫn Quyển Quyển ra ngoài đi vệ sinh, dạo một vòng rồi về.
Vừa vào nhà, Tống Vân Phi nhận được tin nhắn của Sở Cẩn Hàn, anh nói tối nay phải ăn với khách Tây, sẽ về muộn.
Còn dặn cô khóa cửa cẩn thận, không mở cửa cho người lạ.
Tống Vân Phi đọc tin nhắn, thầm nghĩ, sao cứ như coi cô là con nít không bằng.
Ăn một mình, Tống Vân Phi lười nấu cơm, vào bếp đun nước nấu mì gói.
Ngồi ở bàn nhỏ, Tống Vân Phi nhớ lại lời Ngô Vĩ, ăn được hai miếng là không nuốt nổi.
Ngoài trời bất chợt một tia chớp lóe lên, làm cô giật mình đánh rơi cái nĩa nhựa trong tay xuống tô mì.
Cô đứng phắt dậy, cầm áo mưa và chìa khóa cửa ra ngoài.
Tống Vân Phi đón xe buýt, thẳng đến chỗ làm của Sở Cẩn Hàn.
Sở dĩ đến đây, ngoài việc nhớ lần trước Sở Cẩn Hàn về ướt như chuột lột, quan trọng hơn là cô không dám ở nhà một mình.
Lưu Mao Tài có thể tra ra Sở Cẩn Hàn, chắc cũng tra được anh ở đâu, nếu người của Lưu Mao Tài tìm đến tận nhà, cô vẫn hơi sợ.
Tống Vân Phi xuống xe buýt, đi đến trước cửa tiệm 24h đối diện khu công nghiệp.
Trước cửa có một dãy ghế, trên đó mấy người nam nữ mặc đồng phục nhà máy đang ngồi nói chuyện chơi điện thoại.
Tống Vân Phi cũng ra chỗ mép ngoài ngồi, lấy điện thoại ra chơi.
Cô biết Sở Cẩn Hàn đi tiếp khách, nhưng lát nữa chắc chắn sẽ về lấy xe điện, nên cũng không nói gì, chỉ nhắn tin bảo anh khi nào về nhà máy thì báo cô một tiếng.
Ngồi được khoảng hơn bốn mươi phút, trời bắt đầu mưa.
Nhưng cơn mưa này không kéo dài, đến nhanh đi cũng nhanh, vài phút là tạnh.
Mưa mùa hè là thế, có ngày mưa đến mấy trận, nhiệt độ chẳng giảm tí nào, càng mưa càng nóng.
Ở đây khá đông người, đường phố tấp nập, mấy quán ăn nhanh ven đường cũng đầy người.
Cứ ngồi mãi đến mười một mười hai giờ đêm, khu công nghiệp lần lượt có người tan ca, cũng có người đi làm ca đêm.
Tống Vân Phi chơi điện thoại đến hết pin, phải thuê một cục sạc dự phòng để chơi tiếp.
Gần đến mười hai rưỡi, cô mới nhận được tin nhắn của Sở Cẩn Hàn, anh vừa đưa khách về khách sạn, chuẩn bị về nhà máy lấy xe điện.
Tống Vân Phi mừng rỡ, vội vàng gõ chữ: Em ở tiệm tạp hóa đối diện khu nhà máy của anh.
Sở Cẩn Hàn: ?
Tống Vân Phi gửi cho anh một cái mặt cười nhe răng.
Nửa tiếng sau, Tống Vân Phi đang cúi đầu chơi điện thoại, bỗng thấy ánh sáng trên đỉnh đầu bị che mất.
Vô thức ngước lên, cô thấy một người đàn ông cao ráo đứng trước mặt.
Anh mặc áo sơ mi trắng, quần jean rộng, tay áo xắn lên, để lộ một đoạn cánh tay và những ngón tay thon dài.
Anh cúi nhìn cô, ánh mắt quét qua chiếc áo mưa bên cạnh, đôi mắt sâu thẳm khẽ động.
“Sao em lại ở đây?”
Tống Vân Phi ôm đồ đạc vào lòng, đứng dậy nói, “Em rảnh quá, mang áo mưa cho anh, em đoán lát nữa sẽ có mưa to.”
Sở Cẩn Hàn cầm lấy đồ trên tay cô, lại hỏi, “Em đợi bao lâu rồi?”
Tống Vân Phi cười, “Không lâu đâu, em mới đến một lúc thôi.”
Sở Cẩn Hàn liếc cái sạc dự phòng còn treo trên điện thoại cô, chỉ còn một vạch pin, rõ ràng không phải mới đến.
Anh cũng không hỏi thêm, quay người đi về phía đường, “Về thôi, muộn rồi.”
“Ừ.”
Tống Vân Phi trả sạc dự phòng, cùng anh vào khu nhà máy.
Lên xe điện, chạy về chỗ trọ.
Quả nhiên, chưa đi được bao xa, trời lại đổ mưa.
Tống Vân Phi kéo tay áo anh, “Mưa rồi, anh dừng lại một lát, lấy áo mưa ra.”
Sở Cẩn Hàn nghe lời đỗ xe ven đường, cúi xuống lấy áo mưa đưa cho Tống Vân Phi.
Anh tưởng Tống Vân Phi mặc, không ngờ cô mở áo mưa ra rồi đội lên đầu anh.
Sở Cẩn Hàn nghiêng đầu né, “Em mặc đi, anh không cần.”
Tống Vân Phi khựng lại, “Anh định dầm mưa à?”
“Tí nữa mưa tạnh mà.”
“Thôi nào, mặc vào đi, kẻo cảm lạnh bây giờ.”
Nói rồi, cô tròng chiếc áo mưa đen lên người Sở Cẩn Hàn.
Sở Cẩn Hàn quay lại nhìn cô, “Thế còn em?”
“Đơn giản thôi.” Tống Vân Phi cười ranh mãnh với anh, túm lấy áo mưa chui vào trong.
Vì là áo mưa một người, chỉ có một mũ, áo mưa trùm kín cả người cô.
Tống Vân Phi nắm áo sơ mi anh, giọng nói từ dưới áo mưa vọng ra, “Thế là xong, đi thôi!”
Có lẽ vì không nhìn thấy người, hơi thở khi cô nói phả qua lớp vải mỏng, lan ra sau lưng, cảm giác vô cùng rõ rệt.
Những ngón tay Sở Cẩn Hàn nắm tay lái xe điện, bất giác siết chặt hơn.
