Chương 57: Anh Làm Người Ta Sợ Đấy
Đêm qua mưa rơi, hôm nay hiếm hoi mới có một ngày âm u.
Bầu trời phủ một lớp mây đen, nhưng trong không khí vẫn mang chút oi bức.
Ngô Vĩ mặc chiếc áo ba lỗ trắng, quần đùi hoa, xỏ dép tông, tay xách hộp sữa đậu nành và bánh bao hướng về phía cổng khu chung cư cũ chạy tới.
Hắn nhìn thấy ở cổng khu chung cư cũ kỹ, người đàn ông mặc áo phông trắng, quần jeans, dáng người cao lớn thẳng tắp kia liền gọi: “Anh Sở… à nhầm, anh!”
Hắn cười như một con chó săn, chỉ thiếu mỗi cái đuôi.
Quan trọng là, dưới chân Sở Cẩn Hàn còn đang ngồi xổm một con chó nhỏ, so sánh một phen, biểu cảm của Ngô Vĩ còn nịnh nọt hơn cả Quyển Quyển.
“Em mua đồ ăn sáng rồi, anh có muốn ăn không?” Hắn niềm nở đưa đồ ăn sáng tới.
Sở Cẩn Hàn hai tay đút túi, liếc mắt nhìn túi nilon trong tay hắn, trong mắt lóe lên một tia ghét bỏ: “Không ăn.”
Ngô Vĩ cười hề hề, xoay người giấu túi nilon đựng đồ ăn sáng ra sau lưng.
Ánh mắt hắn nhìn Sở Cẩn Hàn quá nhiệt tình, còn phấn khích hơn cả khi nhìn thấy mỹ nữ.
Đây chính là Sở Cẩn Hàn chủ động muốn gặp hắn, hắn có thể không vui sao?!
Hắn đã bắt đầu tưởng tượng cảnh mình bước lên đỉnh cao cuộc đời, cưới được bạch phú mỹ rồi.
“Anh Sở, anh tìm em có việc gì thế?” Hắn vỗ ngực: “Có gì cần căn dặn anh cứ nói thẳng!”
Sở Cẩn Hàn bị hắn nhìn có chút không thoải mái, trầm giọng nói: “Tránh xa tôi ra một chút.”
“Rõ!” Ngô Vĩ vội vàng lùi về sau hai mét, ngoác miệng hỏi: “Anh xem xa thế này được chưa?”
“…”
Đại khái nhận ra Sở Cẩn Hàn có hơi tức giận, Ngô Vĩ lại nhích về phía hắn vài bước: “Anh, có chuyện gì anh cứ nói thẳng đi, anh làm thế này người ta sợ đấy.”
Sở Cẩn Hàn nói: “Cậu có biết chơi chứng khoán không?”
Ngô Vĩ như thể nghe thấy một từ xa lạ, biểu cảm đần ra mấy giây: “Chứng khoán? Anh, anh bảo em đi đánh nhau còn được, chứ chứng khoán… anh làm khó em quá, em có phải loại chơi chứng khoán đâu.”
Hắn lẩm bẩm: “Lần trước mua quỹ lỗ mất hai nghìn chưa gỡ lại được nữa.”
“Lưu Mao Tài có chơi chứng khoán không?”
Ngô Vĩ ngẩn ra, lắc đầu: “Cái này em không biết, lát nữa em có thể hỏi chú ba em.”
“Không sao, cậu cứ đăng ký một tài khoản trước, tôi bảo cậu mua con nào thì cậu mua con đó.”
Ngô Vĩ lại ngẩn ra, ngay sau đó, bị niềm vui khổng lồ bao trùm, hạnh phúc đến quá nhanh, hắn có chút luống cuống: “A… cái này, cái này là thật sao?”
Sở Cẩn Hàn mặt không biểu cảm nhìn hắn.
Ngô Vĩ tự mình cười một lúc, không chút do dự gật đầu đáp ứng: “Không vấn đề gì anh!”
Sở Cẩn Hàn khóe mày hơi nhướng lên: “Tin tôi thế à?”
Ngô Vĩ: “Phải chứ! Anh nói thật đấy, từ lần trước anh đánh em xong, em đã bị anh đánh cho tâm phục khẩu phục, em khâm phục anh năm vóc sát đất, từ nhỏ đến lớn, anh là người đầu tiên khiến em sùng bái như vậy, lòng ngưỡng mộ của em đối với anh như…”
“Câm miệng.”
Ngô Vĩ lập tức câm miệng, ngoan ngoãn đứng nghiêm tại chỗ: “Vâng anh, anh nói đi.”
“Cậu về gom tiền trước, chuẩn bị xong thì báo tôi.”
“Được, không vấn đề!”
Ngô Vĩ nghiêm túc gật đầu, nhưng sau khi vui mừng, hắn lại có thêm vài phần bất an.
Sở Cẩn Hàn chủ động dẫn hắn kiếm tiền, chẳng lẽ là muốn kết bạn với hắn sao?
Hắn dò hỏi: “Cái đó anh, ngoài chuyện này ra, còn có chuyện khác cần em làm không?”
“Đương nhiên.”
Nghe hắn còn có yêu cầu thêm, Ngô Vĩ trái lại thở phào nhẹ nhõm.
“Anh nói đi, nói một lần luôn đi.”
Sở Cẩn Hàn nhìn hắn một lúc, trầm ngâm nói: “Chỉ có hai yêu cầu, theo sát động tĩnh của Lưu Mao Tài, tùy thời báo cáo cho tôi, còn lại, đợi cậu kiếm được tiền rồi nói.”
Yêu cầu này, đối với Ngô Vĩ quá đơn giản.
Hắn không chút do dự liền đáp ứng: “Được được được, cứ giao cho em đi anh, đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ!”
Sở Cẩn Hàn hất cằm lên, ra hiệu hắn có thể đi rồi.
Ngô Vĩ quay đầu định đi, khóe mắt chợt nhìn thấy chú chó nhỏ dưới chân Sở Cẩn Hàn.
Hắn lại liếm mặt quay lại, đặt cái bánh bao thịt hắn mua xuống đất, cười toe toét: “Tặng cho anh chó ăn.”
—
Tống Vân Phi tỉnh dậy, trời đã sáng rõ.
Cô dụi mắt, chỉ cảm thấy toàn thân mệt mỏi, đây là cảm giác ngủ quá lâu.
Chợt ngồi bật dậy khỏi giường.
Tống Vân Phi ngẩn ra, nhìn trái nhìn phải, có chút ngơ ngác: “Sao mình lại ở trên giường? Không phải nên ở trên ghế sofa sao?”
Không cần đoán, chắc chắn là Sở Cẩn Hàn bế cô lên giường.
Tên này, bảo anh ấy gọi mình, vậy mà không gọi, còn ngủ tới tận giờ này.
Tống Vân Phi cầm điện thoại lên xem, quả nhiên đã hai giờ chiều.
Định đi kiếm chút gì ăn, điện thoại chợt reo lên.
Cầm lên xem, lại là Trương Đào.
Hôm nay cô hình như không xin nghỉ, cũng không chấm công.
Tống Vân Phi thở dài, uể oải bắt máy: “Anh Trương.”
“Tiểu Tống, hôm nay đi đâu thế? Sao không thấy mặt mày đâu!”
Tống Vân Phi nói dối như cuội: “Em đến nhà bà Trần rồi ạ.”
“Em mau về đây, anh có việc tìm em.”
“Vâng, em về ngay đây.”
Tống Vân Phi đáp ứng, cúp máy, vội vàng vào nhà vệ sinh rửa mặt đánh răng, thay quần áo, thẳng tiến đến bến xe buýt.
Nửa tiếng sau, Tống Vân Phi đến phòng bán hàng.
Mọi người đều không có ở đó, chỉ có Lê San đang gọi điện thoại ở bàn làm việc, mặt cười như hoa cúc.
Khóe mắt cô ta liếc thấy Tống Vân Phi về, khóe miệng lộ ra một nụ cười chế giễu.
Tống Vân Phi lười nhìn cô ta, đi thẳng về phía phòng làm việc của Trương Đào.
Gõ cửa bước vào.
Trương Đào đang uống trà trên ghế sofa, thấy cô, húp một ngụm trà lớn, mới đặt tách trà xuống, ra hiệu cô ngồi.
“Anh Trương, tìm em có việc gì không ạ?”
Trương Đào xoa xoa tay, có chút khó nói: “Cái này…”
Tống Vân Phi nói: “Anh Trương có gì cứ nói thẳng đi ạ.”
“Thôi được, vậy anh nói thẳng nhé.” Trương Đào nhẹ ho một tiếng, cân nhắc mở lời: “Là thế này, căn cứ vào biểu hiện của em trong thời gian đi làm, không được tốt lắm, cho nên, ngày mai em không cần đến nữa.”
Nói xong, Trương Đào giả vờ xoa thái dương, che giấu sự ngượng ngùng của mình.
Công việc bán bất động sản này vốn khó tuyển người, hơn nữa nhân viên mới vào, cũng chẳng có giá trị gì.
Phần lớn làm chưa được một tháng đã tự động nghỉ rồi, nào cần đến sa thải.
Lời này nói ra, Trương Đào cũng thấy hơi mất mặt.
Tống Vân Phi khóe mắt giật giật: “Chỉ có chuyện này thôi ạ?”
“Thế còn gì nữa?”
Tống Vân Phi trừng mắt nhìn hắn, có chút tức giận: “Thế không biết nói trong điện thoại à? Còn bảo em chạy một chuyến!”
Cô tức là phí mất hai tệ của mình! Lại còn trời nóng thế này, chạy đến đây chỉ để nói với cô chuyện này thôi à?
Trương Đào cũng trừng mắt lại: “Em nói chuyện kiểu gì thế, không muốn lấy lương à?”
Còn có lương? Cô chưa bán được một căn nhà nào, vậy mà vẫn có lương.
Tống Vân Phi lập tức nở một nụ cười: “Không có không có, anh đừng hiểu lầm, em nói chuyện bình thường thế thôi, bẩm sinh to mồm.”
Trương Đào hừ một tiếng.
Trong lòng Tống Vân Phi không dao động gì, dù sao cô chẳng có thành tích gì, ngày ngày gọi điện quấy rầy người khác, ngày ngày bị mắng, nói thật, nếu không phải vì không có tiền, tiếc mấy đồng lương cơ bản, thì chính cô cũng chẳng muốn làm nữa.
Trương Đào nói: “Em còn đang trong thời gian thử việc, đương nhiên là không có, bất quá anh có thể tự bù cho em năm trăm tệ.”
Tống Vân Phi “ồ” một tiếng: “Anh Trương, có phải có người nói gì với anh không?”
Trương Đào im lặng một lúc, thở dài nói: “Em biết là được rồi, nói thật các em những người trẻ này… thôi, lát nữa anh bảo kế toán chuyển lương cho em, em tìm công việc khác đi.”
Tống Vân Phi hỏi tiếp: “Có phải Lê San không?”
Trương Đào nhổ một tiếng: “Cô ta cũng xứng! Thôi được, anh nói thật với em nhé, là bạn trai của cô ta.”
“Em còn chưa biết đúng không? Phần lớn bất động sản ở Thanh Thành chúng ta đều thuộc hạ tầng của Phong Nhạc, Phong Nhạc em biết không? Tổng giám đốc của họ là bạn thân của ông Lưu.”
“Em cũng đừng trách anh, anh cũng bất đắc dĩ.”
Tống Vân Phi có được đáp án mình muốn, cũng không cần làm khó Trương Đào nữa: “Vâng, em biết rồi, cảm ơn anh Trương.”
Cô đứng dậy rời đi, nghĩ đến gì đó lại nói: “Thế khi nào thì chuyển tiền cho em?”
“…” Trương Đào khóe miệng giật giật, không có hảo ý trừng mắt nhìn cô: “Anh còn thiếu em mấy trăm tệ chắc! Cút!”
Tống Vân Phi bĩu môi, quay người đi ra ngoài.
Đúng lúc hôm qua vừa đóng tiền nhà điện nước, mắt thấy sắp không có tiền mua thức ăn, số tiền này đến thật đúng lúc.
Tống Vân Phi về chỗ ngồi, thu dọn đồ đạc.
Bên kia Lê San lại hướng về phía cô ném tới ánh mắt châm chọc.
Tống Vân Phi hết nói nổi, đây là cái cương vị gì mà giành giật lắm thế? Rốt cuộc cô ta đắc ý cái gì?
Lười để ý đến cô ta, Tống Vân Phi thu dọn đồ đạc của mình, xách túi đi thẳng.
Sau khi Tống Vân Phi đi chưa đầy nửa tiếng, một chiếc Maserati màu trắng đỗ trước cửa phòng bán hàng.
Một người phụ nữ xinh đẹp mặc vest trắng bước vào.
Lê San mắt tinh, thấy đối phương toàn thân hàng hiệu, giành trước tiên đón chào.
“Xin chào, chị muốn xem nhà ạ?”
Người phụ nữ gật đầu, mỉm cười nói: “Đúng vậy, tôi muốn mua vài căn nhà, để cho thuê, không có yêu cầu gì khác, phải rộng, vị trí tốt, giao thông thuận tiện.”
Lê San mặt đầy vui mừng, làm động tác mời: “Chị đến với Kim Long chúng em là đến đúng chỗ rồi, yêu cầu của chị chúng em đều có thể đáp ứng, mời chị đi bên này, để em giới thiệu cho chị.”
Nghe thấy cuộc đối thoại của hai người, những người khác đều ném tới ánh mắt ghen tị.
Sao lại để cô ta giành trước!
Ngay cả Trương Đào đi ngang qua cũng không nhịn được bước tới, vừa định mở miệng.
Thế nhưng khoảnh khắc tiếp theo, người phụ nữ chợt nói: “Sao không thấy Tống Vân Phi? Để cô ấy tới giới thiệu cho tôi.”
Trương Đào: “Ai?”
Lê San: “?”
