Ăn no quá đi. Đường Tịch Nguyệt vỗ nhẹ cái bụng hơi phình lên sau khi ăn xong. Hai ngày nay cô toàn ăn bánh quy, ăn đến nỗi sắp nôn luôn. Trong người ôm cả tỷ vật tư nhưng không thể lấy ra dùng, cảm giác đó tức chết đi được. Không phải cô sợ bọn họ, chủ yếu là cô ngại phiền.
Bảo em ăn ít một chút không nghe, cuối cùng khó chịu không phải vẫn là em sao. Lãnh Hàn Minh đưa tay ôm lấy Đường Tịch Nguyệt, dùng tay xoa bụng cho cô.
Mấy người cũng chiều Tịch Nguyệt quá rồi đấy. Vương Điềm Điềm chỉnh lại quần áo rồi bước tới, ngồi xuống bên cạnh Dạ Tử Mặc.
Cô ta quan sát một lát, trong ba anh chị em này chỉ có Dạ Tử Mặc là dịu dàng chu đáo, dễ nói chuyện. Tuy Lạc Vũ Trần cũng không tệ, nhưng cô ta theo đuổi lâu vậy rồi mà vẫn chưa cưa đổ được anh ta. Giờ thấy Dạ Tử Mặc không những đẹp trai hơn Lạc Vũ Trần mà năng lực lại mạnh hơn. Nếu cô ta cưa được Dạ Tử Mặc, thì cuộc sống sau này đâu còn lo, cần gì phải đi lấy lòng mấy thằng đàn ông khác chỉ vì chút vật tư ít ỏi.
Tôi và cô không quen, đừng có gọi thân mật như vậy, làm tôi nổi hết da gà rồi đây này. Đường Tịch Nguyệt lạnh lùng liếc cô ta. Đừng tưởng cô không nhìn ra cô ta đang định làm gì.
Cô! Vương Điềm Điềm giận dữ trừng mắt nhìn Đường Tịch Nguyệt. Con đàn bà chết tiệt này, chẳng qua chỉ dựa vào có hai người anh trai tốt mà coi thường cô ta sao. Chờ đến lúc cô ta trở thành chị dâu của nó, nhất định sẽ đuổi nó ra ngoài.
Anh Tử Mặc, em nghĩ Tịch Nguyệt nhất định là hiểu lầm em thôi, anh giúp em nói giùm đi mà. Vương Điềm Điềm ấm ức nhìn Dạ Tử Mặc.
Tôi chỉ có một đứa em gái, đừng có gọi bừa. Hơn nữa, nếu có hiểu lầm thì cũng là do cô không tốt. Cho nên, phiền cô cút xa bao nhiêu hay bấy nhiêu. Dạ Tử Mặc lạnh lùng liếc cô ta một cái rồi đứng dậy ngồi xuống bên cạnh Lãnh Hàn Minh.
Còn nữa, cô phải rõ ràng đi. Bây giờ cô vừa thối vừa bẩn, mà còn bày ra vẻ mặt ấm ức thì thật là chói mắt. Không những không làm người ta thấy tội nghiệp, trái lại còn thấy ghê tởm. Dạ Tử Mặc hoàn toàn phát huy cái miệng độc của mình, nói đến nỗi Vương Điềm Điềm cứng đờ người, mặt tái xanh, trong mắt lập tức ngập tràn nước mắt và ấm ức. Lần này thật sự không phải giả vờ nữa.
Các người quá đáng! Vương Điềm Điềm chạy ra một góc khóc không ngừng. Mọi người liếc nhìn một cái nhưng không ai đi an ủi. Suy nghĩ của Vương Điềm Điềm mọi người nhìn rõ mồn một: chẳng qua là chê bọn họ năng lực thấp, muốn tìm một chỗ dựa năng lực mạnh để khỏi lo ăn uống, cũng không soi gương xem mình là dạng gì.
Ngày hôm sau. Lạc Vũ Trần nhìn ba anh chị em hỏi: Các em thật sự không đến căn cứ à?
Không rồi, có duyên sẽ còn gặp lại. Dạ Tử Mặc cười nói.
Vậy được, hậu hữu kỳ. Lạc Vũ Trần cùng những người khác lên xe rồi lái đi.
Chúng ta đi theo kế hoạch cũ hay cứ đi thế này? Lãnh Hàn Minh nhìn hai người.
Nhìn tình hình hiện tại, muốn quay lại con đường cũ của chúng ta phải vòng rất xa. Dù sao chúng ta cũng chẳng có đích đến gì, cứ men theo con đường này mà đi tiếp thôi. Dạ Tử Mặc nhìn bản đồ.
Vậy thì chúng ta đi thu thập vật tư đi. Em cảm thấy dị năng của em bị kẹt ở bình cảnh cấp bảy rồi, em muốn đi đánh xác sống, xem thử có thể lên cấp tám không. Đường Tịch Nguyệt nhìn Dạ Tử Mặc và Lãnh Hàn Minh, vì hấp thu năng lực của Hàn Băng Đao và Thiên Lôi Đao mà dị năng của họ đã lên tới cấp mười.
