Chương 48: Đi dọn dẹp sinh vật dưới biển
“Sau cuộc họp, chúng ta sẽ xuất phát.” Đường Tịch Nguyệt gật đầu. Mọi người bàn thêm vài chuyện khác rồi giải tán.
“Tịch Nguyệt, sau khi giải quyết xong chuyện này, em cùng anh đến tỉnh E nhận cha mẹ, được không?” Huyền Tuyết nhìn cô hỏi.
“Được.” Đường Tịch Nguyệt gật đầu.
“Tụi anh sẽ đi cùng em.” Dạ Tử Mặc nhìn Đường Tịch Nguyệt.
“Đương nhiên hai anh phải đi cùng em rồi, không thì em bị bắt nạt thì sao?” Đường Tịch Nguyệt cười nhìn họ.
“Vậy tụi anh sẽ xông đến tỉnh E, chống lưng cho em.” Lãnh Hàn Minh dịu dàng nói.
“Trước hết, cha mẹ luôn mong Tịch Nguyệt về nhà, tuyệt đối không bắt nạt con bé. Thứ hai, mấy cậu nghĩ với năng lực của Tịch Nguyệt, nếu bị bắt nạt thì còn cần mấy cậu chống lưng à? Cứ năng lực đó, chẳng phải sẽ đảo lộn tỉnh E lên à?” Huyền Tuyết liếc hai người.
Sau ba tháng ở chung, hắn đã hiểu rõ tính cách em gái mình, không phải người chịu thiệt. Bắt nạt cô? Chắc chắn sẽ khiến người đó hối hận vì đã sinh ra trên đời.
Và qua ba tháng, hắn cũng nhận ra tình cảm của Dạ Tử Mặc và Lãnh Hàn Minh dành cho Đường Tịch Nguyệt, tuyệt đối sẽ không để em gái hắn đau lòng. Vì thế hắn dần chấp nhận hai người, đồng thời cũng rất thương hại họ. Em gái hắn là một kẻ si tình, tất cả đều thấy tình cảm của Dạ Tử Mặc và Lãnh Hàn Minh với cô, chỉ mỗi người trong cuộc vẫn còn coi tình yêu của hai người là sự yêu thương dành cho em gái.
“Đề phòng bất trắc, đừng quên, còn có một cô con gái nuôi giả ở đó. Lỡ như nhà các cậu thích con giả hơn, ủy khuất cô gái nhà tôi thì sao? Lúc đó ở tỉnh E, người lạ đất lạ, Nguyệt Nhi sẽ sợ.” Dạ Tử Mặc không vui nhìn hắn.
“Cậu nghĩ Tịch Nguyệt có biết hai chữ ‘sợ hãi’ viết thế nào không?” Huyền Tuyết bĩu môi không tin. Đường Tịch Nguyệt dễ dàng chém chết hàng ngàn xác sống kia mà biết sợ?
“Cô gái nhà tôi bị xã hội sợ, cậu không nhìn ra à? Cậu xác định là anh ruột không đấy?” Lãnh Hàn Minh khinh thường nhìn hắn.
“Xã hội sợ? Tôi thực sự không nhìn ra. Mà này, có thể trách tôi không nhìn ra không? Ba tháng nay tôi với Nguyệt Nhi ở cùng nhau, không phải đang trên đường đánh động thực vật biến dị thì cũng trên đường đánh xác sống, có tiếp xúc với người sống nào đâu.” Huyền Tuyết rất vô tội nhìn ba người.
“Ba tháng rồi mà còn chưa để Nguyệt Nhi hiểu rõ cậu, chứng tỏ cậu không hợp cách làm anh trai.” Dạ Tử Mặc kết luận.
“Tôi…!” Huyền Tuyết suýt khóc. Tính hắn vốn cũng giống Lãnh Hàn Minh, giờ lại thành xác sống, điều này khiến hắn không dám đến gần em gái, sợ em chê, càng sợ không khống chế được bản năng làm tổn thương em. Hắn chỉ biết em gái thích gì thì tìm đến cho em, rồi bảo vệ em không bị thương tổn.
“Em tin anh Huyền Tuyết đã rất cố gắng rồi, nhưng anh Tử Mặc nói anh không hợp là không hợp, tiếp tục cố gắng nhé.” Đường Tịch Nguyệt cười nhìn Huyền Tuyết.
Sau ba tháng ở chung, cô đã chấp nhận sự thật Huyền Tuyết là anh trai ruột của mình. Ba tháng này, những gì anh đối tốt với cô và đã hy sinh, cô đều ghi nhớ trong lòng. Đồng thời cô cũng ghi nhớ sự tự ti vì biến thành xác sống và sự không dám đến gần cô, sợ làm cô tổn thương. Đến lúc đó, cô sẽ dạy anh tu luyện, thoát khỏi virus xác sống.
“Chúng ta đến rồi.” Lãnh Hàn Minh đỗ xe ở bãi biển. Căn cứ của họ cách biển chưa đến nửa giờ lái xe, nhưng bất kể vào căn cứ hay ra ngoài làm nhiệm vụ, đều phải đi qua vùng biển này.
