Chương 51: Đến tỉnh E
“Ở đâu ra lắm chó con thế?” Dạ Tử Mặc khó hiểu hỏi.
“Mấy cục cưng đáng yêu này chính là nguyên nhân đội của anh Ngọc Tuyết gửi tín hiệu cầu cứu đó.” Đường Tịch Nguyệt bế con chó đột biến đầu đàn lên cười nói.
“Chúng?” Dạ Tử Mặc, Lãnh Hàn Minh và Huyền Tuyết ngẩn ra nhìn về phía Bùi Ngọc Tuyết và mọi người.
“Mọi người sợ chó à?” Dạ Tử Mặc cười hỏi.
“Thiếu gia Dạ đừng nói bậy, bọn chúng lúc đầu to như thế, lại còn mấy trăm con, tụi tôi đánh không lại nên đương nhiên phải gửi tín hiệu cầu cứu rồi.” Vương Chí xù lông lên, khoa tay múa chân chỉ kích cỡ lũ chó đột biến.
“Anh tôi đùa mọi người thôi.” Đường Tịch Nguyệt cười lắc đầu.
“Vậy chúng ta về nhà thôi.” Dạ Tử Mặc kéo Đường Tịch Nguyệt đi về phía xe RV, còn Đường Tịch Nguyệt gọi tất cả đàn chó đi theo cô.
“Con Tây Tạng tang khuyển của em cũng màu đen, gọi là gì? Không thể trùng tên với Tiểu Hắc được, đúng không?” Lãnh Hàn Minh nhìn con chó Tây Tạng toàn thân đen hỏi.
“Cũng phải, gọi là gì nhỉ?” Đường Tịch Nguyệt nhìn con chó, đau đầu, còn nó thì háo hức nhìn cô. Nó đã có tên cũ, do chủ cũ đặt, nhưng chủ cũ đã bỏ rơi nó, nên nó không muốn gọi cái tên đó nữa.
“Gọi là Tang Tang đi.” Đường Tịch Nguyệt quyết định.
“Hả?” Mọi người nghe cái tên Đường Tịch Nguyệt đặt thì ngẩn tò te (giống như mặt emoji Σ(ŎдŎ|||)ノノ), còn Tiểu Bạch thì lấy chân che mắt, nó biết ngay mà, chủ nhân hội chứng đặt tên dở không thể nghĩ ra tên hay được (´-﹏-`;).
“Chủ nhân, chẳng lẽ cô không thấy thân hình ban đầu của con rất oai phong sao?” Tang Tang rất bất lực hỏi ( ´゚ω゚)?.
“Ừm! Cũng tạm được.” Đường Tịch Nguyệt gật đầu.
“Thế cô không thấy cái tên Tang Tang dễ thương quá sao?” Tang Tang nói khéo.
“Không, tôi thấy nó rất hợp với cậu, vì cậu rất đáng yêu mà.” Đường Tịch Nguyệt cười xoa đầu Tang Tang.
“Tao còn oai hơn mày mà còn phải gọi là Tiểu Bạch đây, lắm chuyện gì?” Tiểu Bạch liếc Tang Tang một cái.
“Thôi được.” Con Tây Tạng tang khuyển nay đã chịu gọi là Tang Tang đành chấp nhận số phận.
“Sao? Cậu có ý kiến với cái tên Tiểu Bạch à?” Đường Tịch Nguyệt nhìn Tiểu Bạch.
“Không, con rất thích.” Tiểu Bạch lập tức lắc đầu. Nó nào có ý kiến, thật đấy, nó có ý kiến rất lớn cơ? Nhưng nó dám nói sao? Không, nó không dám, vì nó sợ (⋟﹏⋞).
“Tịch Nguyệt.” Huyền Cảnh đuổi kịp.
“Còn chuyện gì à?” Đường Tịch Nguyệt ngẩn ra hỏi.
“Em thực sự không về cùng anh bây giờ sao?” Huyền Cảnh không chết tâm hỏi.
“Không phải đã nói rồi sao, xử lý xong việc em sẽ cùng các anh qua mà?” Đường Tịch Nguyệt hơi nhíu mày.
“Anh cả, anh về căn cứ trước đi, nói với bố mẹ một tiếng, rồi chuẩn bị tốt, vài hôm nữa, tụi em sẽ về.” Huyền Tuyết biết nhíu mày là dấu hiệu Đường Tịch Nguyệt mất kiên nhẫn, liền lên kéo Huyền Cảnh lại.
“Chuyện gì có thể quan trọng hơn nhận họ hàng cơ chứ?” Huyền Cảnh cho rằng Đường Tịch Nguyệt không coi trọng nhóm người thân này.
“Anh cả, bây giờ với Tịch Nguyệt, tụi mình chỉ là người lạ. Em ấy rất cảnh giác, ngay cả em cũng phải trải qua ba tháng đồng cam cộng khổ mới có được một chút công nhận của em ấy. Với em ấy, nếu không phải tụi mình tìm đến, em ấy còn chẳng thèm nghĩ tới việc tìm mấy người thân gọi là này.” Huyền Tuyết biết anh cả có lòng kiểm soát rất mạnh, không thích các em chống đối, nhưng sau ba tháng ở chung, anh hiểu rõ rằng Đường Tịch Nguyệt không phải người anh cả có thể khống chế.
“Được rồi, vậy anh về trước, em dẫn Tịch Nguyệt về nhà sớm, bố mẹ vẫn luôn muốn gặp em ấy.” Huyền Cảnh biết Đường Tịch Nguyệt không lớn lên cùng họ, và anh cũng không hiểu cô, nên không thể dùng tính khí thường ngày để xử lý.
“Vâng, em biết rồi, anh cả.” Huyền Tuyết gật đầu, còn Huyền Cảnh chào tạm biệt Đường Tịch Nguyệt và mọi người rồi rời đi.
“Tịch Nguyệt, anh cả tính tốt, chỉ là hơi thích kiểm soát thôi, trước kia anh ấy là tư lệnh quân khu, thích mọi thứ nằm trong tầm kiểm soát, em đừng giận nhé.” Huyền Tuyết giải thích.
“Các anh trai em là tổng tài tập đoàn Dạ thị còn chưa từng nghĩ đến việc kiểm soát mọi thứ của em kìa. Lần này là lần đầu, bỏ qua, nếu còn lần nữa, đừng trách em không khách khí.” Đường Tịch Nguyệt nói nhạt nhẽo.
“Ừm, anh sẽ nói với anh cả.” Huyền Tuyết gật đầu. Anh cả khi ở nhà cũng quen với mọi thứ theo kiểu quân đội, và không nghĩ rằng em gái thì phải được cưng chiều. Trước đây hễ anh cả có nhà, đến cả Tiểu Vũ cũng phải làm theo quy định của anh: mấy giờ dậy, mấy giờ ăn, sau đó phải làm gì cũng phải lên kế hoạch. Tính khí của Tịch Nguyệt đã bị Dạ Tử Mặc và Lãnh Hàn Minh chiều đến hỗn láo mất rồi, về nhà, hai người kia chắc chắn sẽ làm ầm lên cho coi.
Cứ thế mọi người về căn cứ, tối hôm đó liền ban bố hai quy định: thứ nhất, không được tùy tiện đến gần biển bắt bất cứ loài cá nào, nếu vi phạm sẽ đuổi khỏi căn cứ, sống chết tự chịu; thứ hai, trong căn cứ thấy chó không được tùy ý đá đánh chửi mắng, nếu vi phạm sẽ đuổi khỏi căn cứ, sống chết tự chịu. Mọi người tuy không hiểu lý do nhưng vẫn nghe lệnh làm theo, mãi sau nghe Vương Chí kể chuyện gặp chó đột biến mới hiểu ra.
“Mọi việc xử lý xong hết rồi, ngày mai bọn em đi căn cứ tỉnh E với anh.” Đường Tịch Nguyệt ngồi trên sofa ôm Tiểu Bạch, dựa vào Tang Tang, ăn dâu tây Lãnh Hàn Minh đã cắt sẵn. Đúng vậy, là dâu tây, hễ có điều kiện, bất cứ trái cây nào Đường Tịch Nguyệt muốn ăn, Lãnh Hàn Minh đều cắt sẵn.
“Ừm.” Huyền Tuyết thở dài nhìn Đường Tịch Nguyệt lại cầm một miếng dâu bỏ vào miệng.
Hy vọng lúc về nhà anh cả không có ở nhà. Trong mắt anh cả, bất kể nam nữ đều là cá thể độc lập, không nên dựa dẫm vào người khác, cho dù là em gái cũng không được phép ẻo lả. Nhưng nhìn dáng vẻ của Đường Tịch Nguyệt, ngoại trừ chiến đấu ra, cô đã bị Dạ Tử Mặc và Lãnh Hàn Minh nuôi thành kẻ phế vật làm biếng: cơm canh nhất định phải làm ngon nhất và cô thích nhất, cơm nhất định phải bưng đến trước mặt, đũa phải đưa đến tận tay, trái cây nhất định phải cắt thành miếng nhỏ đưa đến trước mặt. Nếu không phải em gái không đồng ý, hai người kia còn muốn tự tay đút đến tận miệng em ấy nữa.
Về đến nhà, anh cả thấy em gái như vậy còn không phát điên sao? Có thể tưởng tượng được, ngày tháng sau này náo nhiệt đến cỡ nào rồi.
Bên ngoài căn cứ tỉnh E
“Mọi người tới rồi à?” Huyền Cảnh bước ra khỏi căn cứ, vui mừng nhìn Đường Tịch Nguyệt và mọi người.
“Anh cả.” Huyền Tuyết gọi, còn Đường Tịch Nguyệt và mọi người gật đầu chào.
“Đi, anh đưa mọi người vào, biết hôm nay mọi người về, mọi người đều cố tình không đi làm nhiệm vụ, ở nhà chờ.” Huyền Cảnh dẫn họ vào căn cứ.
“Đều ở nhà hết sao?” Đường Tịch Nguyệt nhướng mày.
“Anh cả, em Tiểu Vũ cũng ở?” Huyền Tuyết nhỏ giọng hỏi.
“Có chứ, em gái về nhà, mọi người đều rất vui, sao có thể vắng mặt được.” Huyền Cảnh gật đầu, còn Huyền Tuyết nhìn anh cả không hề hiểu vì sao mình hỏi vậy, bất lực lắc đầu. Mọi người lên xe do Huyền Cảnh lái tới, cùng nhau đi vào một căn biệt thự. Vừa xuống xe, thấy một đôi vợ chồng trung niên đứng ở cửa ngóng nhìn, phía sau là một nam một nữ, nam tuấn nữ tú rất đẹp mắt.
“Bố mẹ, tụi con về rồi.” Huyền Cảnh gọi, còn người phụ nữ trung niên nhìn thấy Đường Tịch Nguyệt thì mắt đẫm lệ, mấy bước liền đến bên cạnh cô.
“Con gái, con gái bảo bối của mẹ.” Người phụ nữ run run giơ tay ôm chầm lấy Đường Tịch Nguyệt, khiến cô cứng đờ, còn Dạ Tử Mặc và Lãnh Hàn Minh ở bên cạnh nhíu mày, theo bản năng định tiến lên kéo người phụ nữ ra, nhưng bị Huyền Tuyết ngăn lại.
