Chương 54: Tịch Lưu Thần xuất hiện
“Thôi nào, đại ca, Tịch Nguyệt vừa mới về, anh có thể rộng lượng một chút được không? Mà Tịch Nguyệt cũng ở không được mấy ngày, nếu anh thực sự không chịu nổi thì về quân bộ của anh mà ở.” Huyền Tuyết cũng không chịu nổi nên lên tiếng.
“Cả cậu cũng chiều nó nữa à?” Huyền Cảnh tức giận đứng dậy bỏ đi.
“Tôi thấy ngày mai tôi vẫn nên về căn cứ thôi, xem ra ngôi nhà này không chào đón tôi.” Đường Tịch Nguyệt thản nhiên nói.
“Anh con đúng là tính khí quái đản, chúng ta kệ nó. Mai mẹ dẫn con đi dạo căn cứ, thích gì mẹ mua cho con.” Huyền mẫu dịu dàng vỗ nhẹ tay Tịch Nguyệt, cũng có chút giận Huyền Cảnh. Thấy con gái mình những năm này không chịu khổ mà có người cưng chiều là điều đáng mừng, ít nhất chứng tỏ những năm thất lạc nó không bị thiệt thòi, điều đó hơn tất cả. Thế mà thằng con trai mình lại trách người ta chiều chuộng con gái mình quá mức, không biết nó nghĩ gì.
“Dạ, vậy mấy anh có thể đi cùng không? Căn cứ của tụi con mới thành hình, muốn xem căn cứ khác thế nào để học hỏi.” Đường Tịch Nguyệt cười nói.
“Được ạ, được ạ, tụi con nghe nhiều dị năng giả đều khen căn cứ Tử Nguyệt Hàn của các chú, tiện thể mấy cô chú cũng xem giúp tụi con có gì không tốt.” Dạ Tử Mặc cười nói.
“Nhất định rồi, nhất định rồi.” Huyền mẫu gật đầu, mấy người lại nói thêm vài câu rồi ai về phòng mình nghỉ ngơi.
Ngày hôm sau, mọi người vừa thức dậy, hương thơm nồng nàn của thức ăn đã bay vào mũi.
“Anh ơi, các anh làm gì ngon thế?” Đường Tịch Nguyệt chạy vào bếp cười hỏi, những người khác cũng theo vào.
“Mèo tham ăn, mau đi rửa tay, bọn anh làm cho em món em thích nhất: thịt kho tàu, canh thịt viên, trứng xào cà chua và cà tím nhồi thịt chiên.” Dạ Tử Mặc quay lại chấm nhẹ lên trán Tịch Nguyệt.
“Vâng.” Đường Tịch Nguyệt chạy đi rửa tay, trong khi Lãnh Hàn Minh đưa khăn mặt cho cô sau khi cô rửa xong, cô nhận lấy lau qua.
“Nếm thử đi, có ngon không?” Lãnh Hàn Minh gắp một miếng cà tím nhồi thịt đưa đến miệng cô.
“Mmm! Ngon quá.” Mắt Tịch Nguyệt lập tức híp lại, như một chú mèo nhỏ thỏa mãn.
“Ra ngoài đi, tụi anh sẽ bưng đồ ăn lên ngay.” Dạ Tử Mặc cho cà chua vào đĩa.
“Vâng.” Cô quay lại bàn và ngồi ngoan ngoãn.
“Để cô bưng ra cho.” Huyền mẫu nhanh chóng tiến lên. Ở nhà mình sao có thể để khách nấu nướng? Nấu xong cũng đã đành, còn để họ tự làm mọi thứ.
“Cô ơi, không cần đâu, cô ra ngồi đi, tụi con tự làm được.” Lãnh Hàn Minh lắc đầu.
“Phải đấy, chỉ cần cô đừng trách tụi con tự tiện dùng bếp của cô là được.” Dạ Tử Mặc cười nói.
“Không sao, không sao, các con cứ tự nhiên.” Huyền mẫu lắc đầu.
“Vậy cô ra ngoài ngồi chờ đi, nếm thử tài nghệ của tụi con.” Dạ Tử Mặc đẩy Huyền mẫu ra bàn ngồi xuống.
Huyền mẫu nhìn Dạ Tử Mặc và Lãnh Hàn Minh bận rộn, rồi quay sang nhìn hai con trai mình với vẻ chê bai: “Nhìn người ta mà xem, các con mà được bằng phân nửa ngoan ngoãn như Tiểu Mặc và Tiểu Minh thì mẹ nằm mơ cũng cười tỉnh.”
“Vâng vâng vâng, người ta lúc nào cũng là nhất.” Huyền Ngọc lắc đầu, nhìn dáng vẻ có vẻ bị mẹ ruột chê bai không phải một hai lần.
“Đi thôi, Tịch Nguyệt, mẹ dẫn con đi dạo.” Sau bữa ăn, Huyền mẫu kéo tay Tịch Nguyệt ra phố. Trong thời tận thế, ngoài phố toàn là các sạp hàng nhỏ, tốt thì có bàn kê, kém thì trải tấm vải dưới đất, rồi chất đồ lên trên.
“Tịch Nguyệt, thích gì thì nói với mẹ, mẹ mua cho.” Huyền mẫu cầm tay Tịch Nguyệt cười nói. Còn Tịch Nguyệt thì nhìn các sạp hàng xung quanh, phần lớn là quần áo, trang sức, cũng có vài cái bán vũ khí, nhưng chất lượng phần lớn không tốt, còn mấy món trang sức kia, trước tận thế có thể bán được mấy trăm tỷ, giờ lại vứt như đồ bỏ đi.
“Tịch Nguyệt, con xem cái váy này có đẹp không?” Huyền mẫu cầm lên một chiếc váy liền màu trắng, trên đính những viên kim cương lấp lánh.
“Đẹp thì đẹp, nhưng không thiết thực, mà con cũng không thích mặc loại này.” Tịch Nguyệt lắc đầu.
“Vậy chúng ta đổi cái khác.” Huyền mẫu tiếc nuối đặt xuống, kéo Tịch Nguyệt đi tiếp.
“Nguyệt Nhi.” Lãnh Hàn Minh bỗng gọi. Cô lập tức dừng lại.
Cô quay lại nhìn Lãnh Hàn Minh: “Sao thế anh hai?”
Lãnh Hàn Minh cầm lên một chiếc nơ buộc tóc màu đen, phía đuôi có hai chú mèo nhỏ dễ thương: “Cái này rất đẹp, hợp với em.”
Cô thích thú nhận lấy: “Dễ thương quá.”
Lãnh Hàn Minh lấy tinh hạch ném cho ông chủ, cầm chiếc nơ buộc tóc lên tay và đeo lên đầu cô: “Anh đeo cho em.”
Ánh nắng nóng rọi xuống hai người, khoác lên họ một lớp hào quang mơ hồ. Ngọn gió xuân nhẹ nhàng như cũng đặc biệt luyến lưu họ, thổi qua, cuốn vạt áo hai người quấn vào nhau. Cảnh tượng ấm áp, lãng mạn này khiến người qua đường ngây ngất.
Sau khi đeo xong, Lãnh Hàn Minh mỉm cười dịu dàng. Nụ cười làm tan chảy tảng băng ấy lập tức đánh trúng trái tim thiếu nữ của mọi người.
“Tịch Nguyệt à, đi cả một đường mà thực sự không có gì con thích sao?” Huyền mẫu đã chuẩn bị một túi tinh hạch từ trước khi ra khỏi nhà, định mua sắm thả ga cho cô, kết quả đi một vòng không mua được gì.
“Dạ thưa cô, thực sự không có gì con dùng được. Những thứ này trước tận thế rất hữu ích, nhưng sau tận thế thì vô dụng.” Tịch Nguyệt lắc đầu.
Huyền mẫu nghe cách xưng hô của cô, mắt lộ vẻ thất vọng, xem ra con gái bà vẫn chưa công nhận mình.
“Úi! Cô bé xinh đẹp này ở đâu ra vậy?” Đột nhiên một giọng nam dễ nghe vang lên. Mọi người nhìn sang, thấy một người đàn ông lười biếng dựa vào cánh cửa bên cạnh, nhìn họ.
“Thì ra là Tịch thiếu, lâu rồi không gặp.” Huyền Vũ Nhi vẫn làm nền từ nãy lập tức bước lên nhiệt tình chào hỏi, khiến Huyền mẫu khẽ cau mày.
“Huyền bá mẫu, lâu rồi không gặp.” Chẳng thèm để ý đến Huyền Vũ Nhi, hắn bước tới trước mặt Huyền mẫu chào hỏi.
“Thì ra là Lưu Thần à, nghe nói trước đây cháu đi làm nhiệm vụ, không bị thương chứ?” Huyền mẫu gật đầu mỉm cười hỏi.
“Cảm ơn bá mẫu quan tâm, vị này là?” Tịch thiếu nhìn Tịch Nguyệt.
Hắn không phải chưa từng thấy phụ nữ xinh đẹp, nhưng kiểu như Đường Tịch Nguyệt thực sự hiếm thấy. Rõ ràng trông chỉ mới mười bốn, mười lăm tuổi, nhưng trong mắt lại mang sự kiên định và bi thương cùng tuyệt tình không nên có ở tuổi này. Nói cô ấy chín chắn ư, thế mà khi nãy cả đoạn đường đối diện với các anh trai, trong mắt lại toàn sự tin cậy và ngây thơ, đặc biệt khi nhìn về phía anh trai, ánh mắt trong trẻo khiến người ta tưởng như một đứa trẻ vô tri, lại giống như mặt hồ đẹp đẽ, khiến lòng người lạ thường bình tĩnh lại. Đó là một vẻ đẹp mâu thuẫn, không có dung nhan tuyệt sắc khiến người ta động lòng ngay từ cái nhìn đầu tiên, nhưng lại có khuôn mặt đáng yêu khiến người ta vừa gặp đã thương, có tính cách đáng yêu nhưng lại có ánh mắt vô cùng tuyệt tình.
“Đây là con gái tôi, Đường Tịch Nguyệt. Tịch Nguyệt, đây là con trai của phó chỉ huy căn cứ, Tịch Lưu Thần.” Huyền mẫu giới thiệu họ.
