Chương 46: Bàn về thiên thạch
Khoảng bảy giờ tối, nhận được thông báo, anh em nhà họ Bạch mang theo vẻ nghi hoặc đến phòng của Bạch Hiên Dật.
“Anh cả.” Bạch Hiên Cẩm chào một tiếng, kéo vợ ngồi xuống sofa bên cạnh.
Vương Tình Vi mỉm cười nói: “Anh cả, chào buổi tối.”
“Chào buổi tối.”
Ngồi trên sofa, Vương Tình Vi buồn chán đưa mắt nhìn quanh. Căn phòng mới được phân hơn một giờ nhưng đã được dọn dẹp sạch sẽ, chăn gấp vuông vắn đặt ngay ngắn trên giường.
Hôm nay đoàn xe đến thành phố Tân qua đêm. Nơi đây trước tận thế phồn hoa như gấm, giờ đã người đi lầu vắng, cả thành phố trở thành một tòa thành trống.
Hôm nay họ ở khách sạn năm sao hạng sang, Bạch Hiên Dật là một trong những người phụ trách đội ngũ, được phân một phòng ngủ lớn hạng sang một phòng khách.
Bạch Hiên Dật thấy em trai em dâu đều đã đến, đứng dậy nói: “Mọi người đều có mặt, vậy tôi nói hai chuyện. Chuyện thứ nhất là, chúng tôi đã bàn với trưởng căn cứ Hợp Bắc, ngày mai các tiểu đội tự do hoạt động thu thập vật tư.”
“Vật tư ai thu được thì của người đó, không cần nộp lên. Ngày cụ thể khởi hành thì vẫn còn phải bàn thêm. Còn một chuyện nữa, Tiểu Ngũ, cậu nói đi.”
“Được, vậy tôi nói ngắn gọn.” Bạch Hiên Cẩm đứng dậy. Từ lúc bước vào phòng, hắn đã dùng tinh thần lực bao phủ toàn bộ căn phòng, ngay cả một con ruồi bay ngang qua bên ngoài hắn cũng biết rõ, nên không sợ có người nghe lén.
“Mọi người đều biết năng lực của tôi có thể tinh lọc tinh hạch. Lần trước tình cờ, tôi tìm được một khối thiên thạch, ngâm trong nước tinh lọc hơn một tuần, virus trong thiên thạch đã bị loại bỏ, bây giờ trong thiên thạch chỉ còn năng lượng có thể dùng.”
Nói xong, Bạch Hiên Cẩm lấy thiên thạch từ không gian đặt lên bàn, “Đây chính là khối thiên thạch đó. Năng lượng của thiên thạch quá đậm đặc, trình độ dị năng của chúng ta bây giờ còn quá thấp, không thể hấp thụ hai mươi giờ được, mỗi ngày nhiều nhất chỉ có thể hấp thụ khoảng nửa giờ.”
“Tất nhiên, thời gian này còn tùy thuộc vào cấp độ dị năng của cơ thể mỗi người. Tóm lại một câu, hấp thụ quá nhiều mà tự bạo thì nhớ tìm ổ tang thi mà chết.”
“À, còn một chuyện nữa, thiên thạch này không cắt ra được, ai có bản lĩnh thì cắt thử xem.”
Cắt được hay không, họ không quan tâm, họ quan tâm đến thiên thạch và năng lượng, đây quả là một cây tiền không bao giờ cạn!
Thiên thạch lợi hại hơn tinh hạch vô số lần!
Từ giờ trở đi dựa vào nó để trở thành cao thủ tuyệt thế, không phải, là trở thành cao thủ dị năng đứng đầu căn cứ.
Nghĩ đến đây đã thấy uy phong lẫm liệt.
“Trời ơi! Chỉ nhẹ nhàng sờ một cái lên thiên thạch, tôi lại cảm thấy năng lượng trong cơ thể đang chuyển động. Không được, tôi phải sờ thêm vài cái.”
Bạch Hiên Thần nghe vậy, giơ tay đánh lên đầu Bạch Hiên Hạo một cái, “Sờ nhiều vậy, cơ thể mày chịu nổi à? Vừa rồi không nghe Tiểu Ngũ nói gì à? Đừng để bố mẹ già rồi phải tiễn con trẻ.”
“Ái chà,” Bạch Hiên Hạo ôm đầu, “Anh hai, sao lại đánh vào đầu em, lỡ ngốc thì sao?”
“Ngốc thì anh tìm người nuôi mày.”
Bạch Tử Hàm cũng sờ thử vài cái lên thiên thạch, cảm nhận dị năng trong cơ thể đang rục rịch, cô dừng tay, “Chị dâu năm, đây là thiên thạch chị nói lần trước muốn thu thập à?”
“Đúng vậy.”
Đợi mọi người tò mò xong, Bạch Hiên Dật tiến lên nói, “Đây là bản đồ rơi của thiên thạch, là hình ảnh vệ tinh chụp trước tận thế. Mọi người xem qua, ghi nhớ vị trí, lần sau gặp đừng bỏ lỡ.”
Bạch Hiên Thần đưa tay nhận lấy tấm ảnh mà anh cả đưa, “Giỏi thật đấy anh cả, vị trí thiên thạch mà anh cũng biết.”
Bạch Hiên Dật mười sáu tuổi vào quân đội, ở trong quân mười hai năm, đối với các em trai em gái dưới nhà không hiểu rõ lắm, chỉ có Bạch Hiên Thần, Bạch Hiên Chí mấy đứa lớn hơn là quen thuộc hơn, còn những đứa còn lại thì lúc anh đi lính vẫn còn là những đứa nhóc con.
