Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Tận Thế Biến Thành Zombie, Tôi Một Mình Đi Du Lịch Khắp Thế Giới > Chương 39

Chương 39

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 39: Ngọn lửa tò mò lập tức bùng lên.

 

Ba tiếng súng của Dư Thanh Nhàn đã thu hút sự chú ý của đám người bên cạnh.

Dù sao thì tiếng súng lọt vào tai họ, chắc chắn là người của mình.

Tên dị năng dẫn đầu vốn chỉ bảo người đi xem thử, nếu cô gái đó xinh thì mang về.

Nếu không xinh thì thôi.

Nhìn dáng vẻ của họ, cũng chẳng có thứ gì đáng để cướp.

Vậy nên chắc không cần phải nổ súng.

Chẳng lẽ đang đánh nhau?

Nếu đánh nhau thì xem ra một nam một nữ kia đều không phải người thường.

Nhìn hướng họ đến, là hướng nội thành.

Chẳng lẽ là dị năng giả?

Mà ba tiếng súng này, không biết có khiến đám người kia chú ý, cả mấy cô gái nhỏ bị nhốt trong phòng nữa không.

Chẳng lẽ bọn chúng lại muốn cướp người nữa?

Chỉ hơn mười phút sau, cửa phòng giam các cô đột nhiên được mở ra.

Người bước vào từ cửa không phải bọn chúng, mà là một cô gái che kín mít.

 

——

 

Dư Thanh Nhàn nhìn thấy tám cô gái nhỏ trong phòng, không quá ngạc nhiên.

Cô buông tay nắm cửa, rồi quay người rời đi.

Còn đám người trong nhà, lúc này đã bị Thời Tinh Vũ giải quyết xong.

Cậu ta hiện không có ở đây, chắc kéo vài người đi ăn.

Dư Thanh Nhàn ngồi xổm xuống trước một xác chết lục lọi, tìm thấy một chùm chìa khóa.

Thế là cô lại quay người đi vào căn phòng trước đó, rồi quăng chùm chìa khóa vào trong.

Xe của đám người này đều ở dưới lầu.

Chỉ cần các cô muốn sống sót, thì luôn có cách.

Mấy cô gái nhỏ nhìn rất trẻ chắc là học sinh.

Có thể kiên trì sống sót trong hoàn cảnh này, đủ thấy các cô ấy có ý chí muốn sống.

Dư Thanh Nhàn rời khỏi chỗ này, tuyết lớn bên ngoài vẫn đang rơi.

Mùi máu tanh chắc sẽ không lan quá nhanh.

Không biết con xác sống Thời Tinh Vũ này chạy đi đâu ăn rồi.

Có hai người bị ăn, một là tên dị năng cầm đầu, người còn lại có vẻ thơm hơn, chắc là biến dị giả.

Đúng là biết chọn đồ ăn.

Còn Dư Thanh Nhàn đi xuống lầu, vừa cầm được vali của mình, tai cô đã động đậy.

Hình như có đội xe đang đến.

Mà Dư Thanh Nhàn chẳng suy nghĩ, nằm bẹp xuống đất, định giả chết.

Khi Thời Tinh Vũ quay lại, thấy Dư Thanh Nhàn nằm bò ra đất giả chết, suýt thì ngã lăn ra.

Giả chết lúc này có ích gì?

May mà cậu ta quay về, không thì Dư Thanh Nhàn chắc chắn sẽ bị xử lý như xác chết.

Cậu ta một tay vớ lấy Dư Thanh Nhàn, một tay xách vali, phút chốc biến mất trong nhà.

Tuyết bên ngoài vẫn rất lớn.

Ra khỏi nhà, Dư Thanh Nhàn bảo Thời Tinh Vũ dừng lại.

Rồi họ ngồi xổm bên ngoài.

Lúc này Dư Thanh Nhàn không giả chết nữa.

Đội xe dừng trước ngôi nhà, từ trên xe bước xuống một người đàn ông mặc áo gió đen.

Theo thẩm mỹ của Dư Thanh Nhàn, dù là giới giải trí chắc cũng chẳng có mấy ai sánh bằng.

Có phải cô ít ra ngoài không?

Hay cô xem video ít?

Sao trước tận thế lại chưa từng thấy soái ca kiểu này nhỉ?

Kiểu này, đều là kiểu nam chính rồi.

Dư Thanh Nhàn đầu đầy tuyết, đôi mắt cứ nhìn chằm chằm vào người đàn ông vừa bước xuống xe.

Thời Tinh Vũ hơi khó hiểu liếc nhìn cô.

Sao bây giờ không giả chết nữa?

Dư Thanh Nhàn vừa cảm thán vẻ đẹp trai của người đàn ông này, thì một chiếc xe SUV khác cũng lao tới, thậm chí còn suýt chạm vào người đàn ông khi dừng lại.

Chiếc SUV này Dư Thanh Nhàn quen, tuy không phải chiếc quen nhất, nhưng đúng là xe của Cố Vãn Tình.

Xe vừa dừng, đám đàn em của người đàn ông lập tức rút súng chỉ vào xe Cố Vãn Tình.

Mà Cố Vãn Tình chẳng hề sợ hãi.

Thậm chí còn không thèm liếc người đàn ông một cái, quay người đi thẳng về phía tòa nhà đang xây dở.

Ôn Khánh Sinh cũng xuống xe, đi thẳng về phía tòa nhà mà Dư Thanh Nhàn vừa giả chết.

Tuy ngoài trời có gió tuyết, nhưng Dư Thanh Nhàn và họ cách nhau không xa, nên nghe được những gì họ nói.

Thì ra người ở đây cùng một bọn với những kẻ từng bắt cóc gia đình nhân viên kỹ thuật của chính phủ.

Sau vì tranh chấp mà chia tay, bọn này cho rằng động vào người của chính phủ là tự tìm chết, nên mới chia tay.

Chỉ là bọn này nhốt mấy cô gái nhỏ, ở chỗ này hoành hành.

 

——

 

Dư Thanh Nhàn nhìn Ôn Khánh Sinh vào tầng một, phát hiện ba xác chết.

Anh ta kiểm tra, xác nhận đã chết.

Rồi mới đứng dậy.

Họ cũng tìm mấy ngày mới tới được chỗ này.

Là Tình tỷ lấy được tin tức từ miệng đám người đó.

Đó là ở đây còn có vài tên lưu manh, chúng bắt cóc một số cô gái, ở ngoại ô thành phố H.

Còn ở ngoại ô nào thì không rõ.

Cho nên mấy ngày nay, Cố Vãn Tình vẫn luôn tìm bọn chúng.

Thứ thu hút họ đến, chính là mấy tiếng súng như ảo giác.

Giờ Ôn Khánh Sinh có thể khẳng định, tiếng súng họ nghe thấy trong gió tuyết không phải ảo giác.

Anh ta nhìn quanh một lượt, thu hồi tầm mắt, ra khỏi nhà.

Phía Cố Vãn Tình cũng dẫn tám cô gái nhỏ xuống lầu.

Trên người họ đã mặc quần áo dày, Dư Thanh Nhàn đoán chừng biết quần áo này từ đâu ra.

Nhưng việc này không liên quan tới cô.

Cố Vãn Tình làm việc tốt, cô cũng không cần ngăn cản.

Tám cô gái xuống tới lầu, nhìn những chiếc xe này, Cố Vãn Tình liền hỏi trong số họ có ai biết lái xe không.

Sau khi xác định có người biết lái, cô bắt đầu phân chia.

Còn về người đàn ông đó, hiện tại Cố Vãn Tình chưa có thời gian quan tâm.

Đợi Ôn Khánh Sinh lái một xe, dẫn theo xe kia rời đi, Cố Vãn Tình mới bắt đầu nói chuyện với người đàn ông.

Hai người nhìn có vẻ quen biết nhau.

Dư Thanh Nhàn thấy hai người dường như đang nói chuyện, ngọn lửa tò mò lập tức bùng lên.

Cô lôi kính viễn vọng ra.

Thế là gương mặt Cố Vãn Tình và người đàn ông hiện ngay trước mắt Dư Thanh Nhàn.

Thực ra Dư Thanh Nhàn không cần kính viễn vọng cũng có thể thấy hai người, thậm chí nghe được họ nói gì.

Vậy nên Thời Tinh Vũ hoàn toàn không hiểu Dư Thanh Nhàn tại sao còn phải lấy kính viễn vọng.

Từ cuộc nói chuyện của Cố Vãn Tình và người đàn ông, Dư Thanh Nhàn biết được người đàn ông này tên Thẩm Yến Lễ.

Là ông trùm của một băng buôn vũ khí ngầm, Cố Vãn Tình chạy khắp thế giới chính là để tìm Thẩm Yến Lễ này.

Vũ khí nóng trong tay Thẩm Yến Lễ chắc chắn không ít.

Thêm vào đó chính phủ rất lo Thẩm Yến Lễ này sẽ có ý đồ bất chính.

Nói sao nhỉ, trước tận thế Thẩm Yến Lễ đã là tội phạm, chỉ là hắn ngụy trang quá tốt.

Chính phủ không bắt được bất cứ chứng cớ nào.

Vì vậy trong mắt Cố Vãn Tình, Thẩm Yến Lễ này giống như một con cáo già nghìn năm.

Chỉ không ngờ, lại gặp nhau ở chỗ này.

Bởi vì biển số xe của Cố Vãn Tình có chữ 'cảnh', người của Thẩm Yến Lễ đương nhiên biết Cố Vãn Tình là người của chính phủ.

Dư Thanh Nhàn vừa nghe vừa tám trong lòng.

Nếu Cố Vãn Tình này là nữ chính, vậy thì Thẩm Yến Lễ này là nam chính?

Nhưng anh chàng bắn tỉa luôn đi bên cạnh Cố Vãn Tình cũng có vẻ không tồi.

Đúng thế, có nam chính thì phải có nam phụ.

Dư Thanh Nhàn lúc này thấy tiếc cho anh chàng bắn tỉa.

Tuy anh đến trước, nhưng tình yêu thứ này, không phân biệt đến trước đến sau.

Thời Tinh Vũ nghe Dư Thanh Nhàn lải nhải bên cạnh đủ thứ, câu nào cậu ta cũng không hiểu.

Nhưng cậu ta nhận ra, biểu cảm của Dư Thanh Nhàn lúc này, giống hệt biểu cảm của một con tang thi lâu ngày không ăn thịt người bỗng nhiên thấy người.

Biểu cảm tập trung chăm chú lại cho rằng rất ngon miệng.

Thời Tinh Vũ không hiểu, nhưng lại nhìn về phía một nam một nữ kia.

Lúc này mặt cậu ta không cảm xúc.

Không hiểu, hoàn toàn không hiểu.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích