Chương 33: Bán vải
Sáng sớm, cha mẹ Hoa đã đến tiệm vải lớn nhất trấn.
- Chưởng quỹ Vương, lâu quá không gặp.
- Nương tử Hoa, đã lâu không ghé tiệm vải của tôi, tôi còn cố ý để dành chỉ vàng thượng hạng cho bà đấy.
Chưởng quỹ Vương thấy mẹ Hoa rất kích động, dạo này chỉ vàng trong tiệm bán chẳng được bao nhiêu.
- Tiệm Thêu Dương Gia không nhận khăn thêu vàng nữa, tạm thời không cần dùng chỉ vàng. Khi nào cần dùng chỉ vàng lại đến tìm chưởng quỹ Vương nhé.
Thực ra mẹ Hoa thêu tranh cần dùng nhiều chỉ vàng, nhưng chỉ vàng ở huyện rẻ hơn ở chỗ chưởng quỹ Vương khá nhiều, nên bà muốn mua ở huyện hơn.
- Hôm nay nương tử Hoa đến là để mua vải may quần áo, hay mua vải lụa thêu tranh ạ? - Nghe mẹ Hoa không mua chỉ vàng, nụ cười trên mặt chưởng quỹ Vương lập tức biến mất.
- Tôi nghe nói ở huyện bây giờ đang thịnh hành một loại vải có hoa văn, chưởng quỹ Vương bên này có không?
- Cô nói loại vải đặc sản của đất Thục, ở huyện rất thịnh hành. Mấy hôm trước tôi nhập hàng cũng lấy vài tấm, ngay ngày hôm đó đã bán sạch.
- Thật muốn xem thử, chưởng quỹ Vương bao giờ đi nhập hàng tiếp? - Mẹ Hoa kích động hỏi.
- Mới đi nhập hàng mấy hôm trước, vải trong tiệm chưa bán hết, chắc phải vài hôm nữa mới đi tiếp. Nhưng loại vải này không rẻ đâu, rẻ nhất cũng ba lượng sáu tiền một tấm, đắt thì tới sáu lượng bạc đấy.
- Đắt vậy sao?
Mẹ Hoa bị giá này làm cho giật mình, đắt hơn ở huyện khá nhiều.
- Nương tử Hoa có muốn xem vải khác trong tiệm không? Mới nhập một ít vải bông, cũng từ đất Thục qua, kỹ thuật dệt và nhuộm đều rất tốt.
Chưởng quỹ Vương lấy từ kệ xuống một tấm vải bông mịn màu tím và một tấm vải bông thô màu xám đưa cho mẹ Hoa.
Mẹ Hoa nhận hai tấm vải, cùng cha Hoa xem xét kỹ lưỡng. Bà lật đi lật lại hai tấm vải, cảm thấy cũng giống như tấm cha Hoa mua về.
- Nhìn cũng được, hai tấm vải này giá bao nhiêu?
- Vải bông mịn màu tím 170 văn một tấm, vải bông thô màu xám 145 văn một tấm.
- Sao đắt thế?
- Đắt hơn vải thường vài văn, nhưng chất lượng thì khỏi chê.
- Tôi cũng thích, nhưng hơi đắt thật. Để tôi nghĩ lại. - Nói xong bà kéo cha Hoa ra khỏi tiệm vải.
- Hoa Hoa, chưởng quỹ Vương mấy hôm nữa đi nhập hàng, chúng ta phải bán hết số vải này nhanh thôi.
Vật hiếm mới quý, nhân lúc trong trấn vải có hoa văn còn ít, phải nhanh chóng bán hết.
Mẹ Hoa nghĩ ra một cách hay:
- Chúng ta ra phố Bắc xem sao.
Phố Bắc là phố chính của trấn, xung quanh không chỉ có trường học lớn nhất trấn, mà còn có nhiều nhà giàu ở gần đó.
Người ở phố Bắc không đông, nhưng ai nấy đều toát lên vẻ giàu có. Bất kỳ tiệm nào ở đây cũng không phải dân thường có thể tiêu xài nổi.
Đầu phố có một khoảng đất trống nhỏ, có thể bày sạp. Cha mẹ Hoa đến chỗ bày sạp.
Ở đây sạp khá nhiều: có sạp bán hoành thánh, có sạp bán rau tươi, có sạp bán trái cây, có sạp bán thịt. Nhưng cha mẹ Hoa đi một vòng, đều không thấy sạp bán vải nào.
- Vừa hay không có sạp bán vải, ngày mai chúng ta ra đây bán vải.
Nói xong cha Hoa kéo mẹ Hoa tìm người quản lý sạp, hỏi cách thuê sạp.
- Mỗi sạp 10 văn thuê một ngày, anh muốn mai bày sạp thì giờ có thể thuê trước. - Người quản lý nói ít, trông có vẻ không dễ tính.
- Được được, tôi lấy một sạp. - Cha Hoa trả tiền, nhận một tấm thẻ gỗ nhỏ.
- Phí sạp ở đây đắt quá, ở bến tàu một sạp cũng chỉ năm văn, ở đây mà tới mười văn. - Trên đường về, cha Hoa than thở với mẹ Hoa.
- Đắt thì hơi đắt, nhưng vừa rồi tôi thấy khá nhiều bà các bà các cô đi chợ dạo phố ở đó, chúng ta bày sạp ở đó rất hợp.
Sáng hôm sau, cha mẹ Hoa chở nửa xe vải đến phố Bắc. Cha Hoa tháo mái che trên xe lừa xuống, bày vải trực tiếp trên xe lừa để bán.
Mẹ Hoa để vải gai thô và vải gai mịn hai bên, vải có hoa văn mây lành đặt chính giữa.
- Vải từ đất Thục vận đến, vải có hoa văn tinh xảo, các phu nhân tiểu thư lại đây xem! - Cha Hoa đứng cạnh xe lừa rao lớn.
Chẳng mấy chốc, mấy vị phu nhân tiểu thư ăn mặc sang trọng đã vây quanh.
- Hai tấm vải này là loại vải hoa văn đất Thục đang thịnh hành ở huyện phải không? Không ngờ ở đây cũng thấy được. - Một phu nhân áo tím liếc mắt đã trúng ngay tấm vải hoa văn mây lành.
- Tấm vải bông mịn màu đỏ tươi này cũng tốt, con gái tôi cuối năm thành thân, tấm vải này hợp lắm. - Một vị phu nhân lớn tuổi hơn nói.
- Chủ quán, tấm vải có hoa văn này bao nhiêu một tấm? - Một cô gái trẻ cũng trúng tấm vải hoa văn mây lành, lên tiếng hỏi.
Mấy hôm nữa có yến tiệc quan trọng, may quần áo bằng vải này nhất định sẽ nổi bật giữa đám đông, cô gái mơ màng nghĩ.
- Vải hoa văn đất Thục ba lượng năm tiền một tấm, vải bông mịn màu đỏ tươi 175 văn một tấm, vải bông mịn khác 165 văn một tấm, vải bông thô 140 văn một tấm.
- Ba lượng năm tiền một tấm vải, đây là cướp bạc à! - Phu nhân áo tím vừa la lớn vừa không nỡ buông tấm vải mây lành.
- Cũng là vải bông mịn, sao màu đỏ tươi lại đắt hơn mười văn? 165 văn thì tôi lấy tấm này.
Vị phu nhân lớn tuổi hơn cầm tấm vải đỏ tươi ướm lên người con gái, loại vải này dùng để thêu áo cưới rất hợp.
- Vải đỏ tươi này hiếm có lắm, dùng để thêu áo cưới bảo đảm chú rể không rời mắt được. Hơn nữa, tấm vải này lúc tôi lấy hàng đã đắt hơn các loại vải bông mịn khác. Phu nhân nếu thực sự muốn thì 170 văn vậy.
Trên sạp, vải hoa văn mây lành và vải đỏ tươi là bắt mắt nhất, mẹ Hoa không muốn bán rẻ.
- Mẹ, con muốn tấm vải này, dùng để thêu áo cưới nhất định đẹp. - Cô gái đỏ mặt nói.
- Mua cho con, con gái mẹ nhất định là cô dâu đẹp nhất. - Nói xong bà lấy từ túi tiền ra hai tiền bạc.
Mẹ Hoa nhận bạc, lại lấy từ túi tiền ra 30 đồng xu đưa cho vị phu nhân.
- Chủ quán, tấm vải hoa văn đất Thục này tôi lấy. Giờ tôi không đủ bạc, nhưng đã sai nha hoàn về lấy tiền rồi, giữ tấm này lại cho tôi một lát.
Cô gái trẻ vừa hỏi giá cầm tấm vải nói với mẹ Hoa.
- Không vấn đề, tấm vải này để dành cho cô. - Lại bán được một tấm vải, mẹ Hoa rất vui.
Phu nhân áo tím vẫn đang phân vân, bà rất thích tấm vải này, nhưng bỏ ra hơn ba lượng bạc mua một tấm vải thì lại không nỡ.
Phía sau lại có mấy vị phu nhân tiểu thư đến, nhưng phần lớn chỉ xem, người thực sự mua vải rất ít.
- Tiểu thư, tiền đây ạ.
Cô gái trẻ nhận túi tiền nha hoàn đưa, đếm ba lượng năm tiền bạc đưa cho mẹ Hoa.
- Tiểu thư đã xinh đẹp, lại mặc vải hoa văn đất Thục này càng thêm tôn vinh.
Mẹ Hoa vui vẻ nhận bạc, cha Hoa bên cạnh nhanh tay gói vải lại.
