Chương 45: Bày bán ở phố Bắc (2)
Hai vị phu nhân phía trước ăn mặc sang trọng, đồ trang sức trên đầu lấp lánh dưới ánh nắng, nhìn là biết ngay không phải hạng thiếu tiền.
Mẹ Diệp vội đưa tấm vải hoa văn từ đất Thục cho họ xem, lại lấy thêm vài cuộn chỉ vàng và lụa trắng ra mời họ xem.
Hai vị phu nhân phía sau ăn mặc giản dị hơn, nhưng cổ tay và ngực áo đều có thêu thùa tinh xảo, có vẻ khá hứng thú với đồ thêu trên quầy.
“Tấm vải hoa văn đất Thục này cũng được, bà thấy may quần áo cho Nguyệt Nhi và Hinh Nhi thế nào?” Vị phu nhân ăn mặc sang trọng cầm tấm vải hỏi các phu nhân khác.
“Cũng tốt, hay bà hỏi Nguyệt Nhi và Hinh Nhi có thích không, dù sao cũng là may cho chúng nó.” Một vị phu nhân mặc áo màu trăng non phía sau khẽ nói.
“Nguyệt Nhi, Hinh Nhi, tấm vải này may quần áo cho con có được không? Có thích không?”
Lúc này mẹ Diệp mới để ý phía sau các vị phu nhân còn có hai cô bé, chính là hai cô bé vừa mua băng đô ở quầy.
“Đẹp ạ, vừa hợp với băng đô chúng con mới mua.” Hai cô bé quay người, khoe băng đô trên đầu cho vị phu nhân kia xem.
Cuối cùng vị phu nhân kia mua 30 thước vải hoa văn, định may quần áo cho hai cô bé. Vị phu nhân ăn mặc sang trọng còn lại mua một ít chỉ vàng và lụa trắng.
Hai vị phu nhân phía sau chọn lựa hồi lâu trên quầy, gần như mua hết hơn nửa số đồ thêu, cuối cùng còn lấy thêm một tấm vải bông thô màu vàng anh và một tấm vải bông thô màu xanh nước biển.
Cha Diệp cầm mấy cái bánh bao vừa ra lò về, vừa kịp thấy các vị phu nhân xách đồ lỉnh kỉnh rời đi.
“Mới có một lúc đi mua đồ ăn sáng mà đã bán được một nửa rồi, em thật giỏi.”
“Đâu có giỏi gì, mấy vị phu nhân đó nhìn là biết không thiếu tiền. Vừa bán được khá nhiều, anh tính giỏi, mau giúp em tính xem có sai không.”
Vừa rồi luống cuống, mẹ Diệp sợ mình tính nhầm hoặc thu nhầm tiền.
“Vải hoa văn 90 văn một thước, 30 thước là 2700 văn. Vải bông thô 140 văn một tấm, hai tấm 280 văn. Chỉ vàng 800 văn, lụa trắng 750 văn, kim chỉ 950 văn, vải lụa trắng mịn 200 văn. Tổng cộng 5680 văn.”
“Đúng rồi, em thu đúng số tiền đó.”
“Ăn đi, bánh bao nguội rồi.” Cha Diệp đưa cho mẹ Diệp hai cái bánh bao trắng tròn.
Cha mẹ Diệp vài ba miếng ăn hết bánh bao, nhanh tay sắp xếp lại đồ trên quầy.
“Tấm vải có hoa văn mây lành kia bao nhiêu tiền một thước?” Một bà thím mặt mày chua ngoa chỉ vào tấm vải hoa văn trên xe bò.
“90 văn một thước, đây là vải từ đất Thục đấy, thím xem hoa văn này đẹp chưa kìa.”
Mẹ Diệp lấy một mảnh vải vụn lớn đã cắt sẵn đưa cho bà thím xem.
“Làm bằng vàng à, mà đắt thế?” Bà thím ném tấm vải lên quầy, vừa chửi vừa bỏ đi.
“Đúng là đồ gì đâu, may mà không đưa cả tấm vải cho bả xem.”
Thì ra mẹ Diệp thấy bà thím này ăn mặc không giống nhà giàu, lại còn móng tay đen thui, nên cố tình lấy mảnh vải vụn cho xem.
“Cô bé ơi, tấm vải đỏ này bán thế nào?” Một chị phụ nữ phóng khoáng cầm tấm vải gai mịn màu đỏ hỏi.
Chị phụ nữ phóng khoáng đi cùng một chị phụ nữ khí chất dịu dàng, hai người đang ngắm nghía tấm vải gai mịn màu đỏ thắm.
“3 văn một thước, 115 văn một tấm ạ.” Mẹ Diệp cười nói.
Bán lẻ sẽ còn vải vụn thừa, nên giá bán lẻ đắt hơn một chút so với mua cả tấm.
“Hai chị ơi, tấm vải này tụi em đặt riêng từ tiệm vải đấy, chứ không thì cũng không có được vải đỏ đẹp thế này. Chị xem màu này chuẩn chưa, nhuộm cũng đẹp, dùng để may áo cưới hay chăn cưới đều rất tốt.”
Cha Diệp ở bên cũng tiếp lời: “Hai chị ơi, vải đỏ này bán chạy lắm, chỉ còn ba tấm cuối cùng thôi, bán hết là hết.”
“Ngọc Mai sang năm xuân thành thân, cũng gần đến lúc may áo cưới và chuẩn bị của hồi môn rồi. Tấm vải này tôi thấy cũng được, chị có muốn mua chút không?” Chị phụ nữ phóng khoáng nói với chị phụ nữ khí chất dịu dàng.
“Của hồi môn tôi chuẩn bị gần xong rồi, chỉ còn thiếu áo cưới. Dùng vải đỏ này may áo cưới cũng được.” Chớp mắt, con gái sắp lấy chồng, chị vừa mừng vừa không nỡ.
“Lâm Lâm tháng 9 năm sau thành thân, chớp mắt cái đứa mít ướt đã thành cô gái lớn sắp lấy chồng rồi.” Con gái sắp lấy chồng, chị phụ nữ phóng khoáng cũng hơi buồn.
“Hai chị ơi, thành thân là chuyện vui, phải vui mới đúng. Tấm vải này thực sự rất tốt, may áo cưới mặc vào đảm bảo chú rể mê mẩn không rời mắt được.”
Cha Diệp thấy không khí hơi trầm xuống, vội vàng khuấy động bầu không khí.
“Vậy cho tôi lấy 15 thước vải đỏ thắm này.” Chị phụ nữ dịu dàng nói.
“Tôi lấy một tấm, lại may thêm hai cái chăn cưới cho cái đứa oan gia này. Băng đô này cũng đẹp, màu sắc tươi tắn, lấy hai cái luôn, con bé nhà tôi thích làm đẹp nhất.” Chị phụ nữ phóng khoáng lại lấy thêm hai cái băng đô do Diệp Thanh Thanh làm.
“Vậy tôi cũng mua cho Ngọc Mai hai cái băng đô, con bé đeo màu này đẹp.”
“Vâng ạ. 15 thước vải tổng cộng 45 văn, băng đô 2 văn một cái, tổng cộng 49 văn. Một tấm vải nguyên là 115 văn, cộng băng đô là 119 văn.”
Đợi hai chị kia đi rồi, mẹ Diệp tò mò hỏi: “Anh Phong à, sau này Thanh Thanh thành thân, anh có khóc không?”
“Thanh Thanh còn nhỏ, con bé còn là trẻ con, thành thân gì chứ, đừng nói nữa.” Người cha yếu đuối không chịu nổi chuyện gả con gái.
Mẹ Diệp thấy cha Diệp tâm trạng không tốt, đang định an ủi người cha yếu đuối, thì quầy hàng lại có khách.
Người tới là một người đàn ông trung niên, dáng người cao lớn, khí thế uy nghiêm. Cha Diệp đã bán vải ở phố Tây lần thứ hai, nhưng lần đầu thấy đàn ông tới mua vải.
“Chủ quầy, tấm vải hoa văn mây lành này tôi lấy, tổng cộng bao nhiêu bạc?”
“Đây là vải hoa văn từ đất Thục, trong huyện đang thịnh hành lắm. 90 văn một thước, đây là 20 thước, tổng cộng 1 lượng 8 tiền.”
“Lấy thêm một tấm vải màu đỏ đào này nữa.”
“Vải gai mịn 115 văn một tấm, tổng cộng 1915 văn.”
Người đàn ông ném một cục bạc hai lượng cho cha Diệp, cầm vải quay người bỏ đi.
“Cũng rộng rãi đấy, tôi đoán chắc là chọc giận vợ rồi, mua vải về dỗ dành.” Cha Diệp thì thầm vào tai mẹ Diệp.
“Ai mà biết.”
Người đàn ông mua vải làm gì, mẹ Diệp không có hứng thú, bà đang hí hửng đếm bạc.
Cha Diệp thấy mẹ Diệp mải đếm bạc chẳng để ý tới mình, đành lặng lẽ thu dọn sắp xếp đồ trên quầy.
“Không ngờ bày bán ở đây mà ăn khách thế, một buổi sáng đã bán gần hết đồ rồi.” Mẹ Diệp đếm bạc xong, thấy quầy trống hơn nửa, càng vui hơn.
“Nhìn thì tưởng bán được nhiều, nhưng thực ra lời nhất vẫn là vải hoa văn và lụa trắng đổi ở bến tàu. Mấy thứ nhập từ tiệm vải Trần và tiệm vải Dương giá vốn cao quá, lợi nhuận chỉ được chừng một phần mười.”
Buổi chiều phố Bắc vắng người, thêm thời tiết nóng nực, trên đường chẳng mấy nữ quyến. Cha mẹ Diệp bày quầy cả buổi chiều, chỉ bán được 13 thước vải xanh nước biển và một ít kim chỉ.
Cha Diệp thấy trên đường chẳng còn ai, liền giục mẹ Diệp về sớm.
