Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Tiểu Phúc Bảo Nhà Họ Diệp Chỉ Muốn Kiếm Tiền Ăn Ngon - Diệp Thanh Thanh > Chương 53

Chương 53

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 53 có bản audio.

Chương 53: Vào núi săn lợn rừng

 

Từ tiệm vải nhà họ Trần ra, hai cha con lại đánh xe lừa đến phố Tây lấy hàng.

 

Trên đường từ tiệm vải nhà họ Trần đến phố Tây có một hiệu thuốc lớn. Cha Diệp đem toàn bộ kim ngân hoa mang theo bán cho hiệu thuốc, đều bán với giá 55 văn một cân.

 

“Vẫn là kim ngân hoa kiếm tiền, một cân lời 8 văn, cộng với 20 cân bán ở bến tàu, riêng kim ngân hoa đã kiếm được 688 văn.” Về đến xe lừa, cha Diệp nhỏ giọng nói bên tai ông nội Diệp.

 

Một ngày thu hàng một ngày bán hàng, hai ngày kiếm được tiền công của cả tháng trước, đây là điều trước đây cha Diệp nghĩ cũng không dám nghĩ.

 

Thôn Đại Sơn quá hẻo lánh, đường vào lại rất khó đi, bình thường hầu như không có lái buôn nào vào đó bán hàng, vì vậy trong thôn thiếu khá nhiều thứ.

 

Cha Diệp định nhập một đợt nhu yếu phẩm vào thôn Đại Sơn bán.

 

Ông nội Diệp đánh xe lừa, cha Diệp lôi cuốn sổ ghi chép ở thôn Đại Sơn ra, vẽ vẽ viết viết trên đó, thêm vào kha khá thứ định mua lát nữa.

 

Hai cha con trước tiên đến tiệm bán kẹo, cha Diệp lấy bốn cân kẹo cục rẻ nhất và tám cân đường đỏ.

 

Sau đó hai người lại đến chỗ bán đồ phụ nữ, cha Diệp lấy một ít kim chỉ rẻ nhất, dân trong thôn phần lớn đều khá tiết kiệm, đồ quá đắt họ không nỡ bỏ tiền mua.

 

Tiếp theo cha Diệp lại chọn một ít phấn sáp và đồ bôi mặt rẻ tiền, xà phòng rẻ nhất cũng lấy chục cục.

 

Người thôn Đại Sơn thường xuyên đi lại trong núi, quần áo dính máu thú, không dùng xà phòng căn bản không giặt sạch được.

 

Rồi cha Diệp lại mua ở phố Tây một vại nhỏ giấm trắng và một vại nhỏ tương đậu, rượu lẻ rẻ nhất cũng lấy năm cân.

 

Cuối cùng, sau khi năn nỉ ỉ ôi, cuối cùng cũng mua được năm cân muối.

 

Trên đường về, cha Diệp sốt sắng muốn đếm bạc ngay trên xe lừa, bị ông nội Diệp đang đánh xe tát cho một cái.

 

“Làm giàu kín tiếng, mày sợ người ta không biết mày có tiền à? Tuy mấy năm nay không có cướp núi cướp đường, nhưng trộm vặt thì không ít, thằng ngu này.” Thằng nhỏ mới kiếm được vài ngày bạc đã bắt đầu phổng mũi.

 

Lúc này cha Diệp cũng biết mình đắc ý quá rồi, lập tức giấu bạc kỹ, suốt dọc đường căng thẳng, sợ có người đột nhiên ra cướp tiền.

 

Mãi đến khi về đến thôn Đào Hoa, cha Diệp mới yên tâm.

 

Diệp Thanh Thanh và mấy cô bé trong thôn chơi ở khoảng đất trống gần nhà họ Diệp, thấy ông nội Diệp và cha Diệp đánh xe lừa về, lập tức bỏ rơi bạn bè, chạy ù về nhà.

 

Cha Diệp vừa xuống xe lừa, Diệp Thanh Thanh đã về tới.

 

“Cha, băng đô và dây buộc tóc con với bà làm bán thế nào? Người trong huyện có chịu mua không?”

 

Diệp Thanh Thanh ôm tay cha, ngước đầu, đôi mắt to long lanh nhìn chằm chằm cha.

 

“Bán hết rồi, có một cô gái mua hết một lượt đấy.” Nhìn vẻ mặt đáng thương của con gái, cha Diệp cũng không nỡ giấu nữa.

 

“Thật sự bán hết rồi ạ? Cha không lừa con chứ?” Diệp Thanh Thanh vừa vui vừa sợ, sợ cha trêu mình.

 

“Thằng cả, bán hết đồ rồi à?”

 

Bà nội Diệp vốn đang bận rộn ngoài vườn rau, thấy hai cha con về, vội vàng chạy về.

 

“Sao mẹ với con bé không tin thế? Đây, tiền bán được đây.”

 

Cha Diệp chưa từng nghe câu chuyện “chú bé chăn cừu”, nên không hiểu sao hai bà cháu đều không tin ông, tại ông hay thích trêu người.

 

Cha Diệp đưa bạc cho bà nội Diệp, rồi vội vàng kéo ông nội vào nhà đếm bạc.

 

“68 cân kim ngân hoa lời 688 văn, hơn trăm cân thịt xông khói lời 698 văn, tổng cộng 1386 văn. Trời ạ, hai ngày kiếm được 1386 văn, nếu một tháng thì kiếm được bao nhiêu bạc chứ!” Cha Diệp vui như nở hoa, cả người hưng phấn không chịu nổi.

 

“Hái kim ngân hoa không tốn thời gian à? Phơi kim ngân hoa không tốn thời gian à? Mấy thứ thịt xông khói này muốn làm ra cũng phải mất nửa tháng một tháng, mày còn nghĩ ngày nào cũng đi thu, nghĩ đẹp nhỉ.”

 

Ông nội Diệp thấy thằng con lại bắt đầu phổng mũi, vội tạt hai gáo nước lạnh cho nó nguội.

 

“Sau này cha sẽ hợp tác với con thu hàng núi, con còn phải học nhiều lắm.”

 

Chuyện hợp tác thu hàng núi, vốn bà nội Diệp nói phải cân nhắc thêm, nhưng ông nội Diệp thực sự không yên tâm để cha Diệp tự quyết định.

 

Cha Diệp vẫn còn quá trẻ, nóng vội, có người coi chừng thì tốt hơn. Nhân lúc còn có thể làm được, gõ gõ nó cũng tốt.

 

Sau khi quyết định hợp tác thu hàng núi, hai cha con lại tiếp tục đếm bạc.

 

“16 cân nấm tre tổng cộng 2880 văn, 50 cân nấm khô 1150 văn, 756 cân măng khô 9072 văn, tổng cộng 13102 văn.” Ông nội Diệp đếm bạc mặt mày hớn hở, ước tính năm nay có thể thu hồi vốn mua núi.

 

Ông nội Diệp sợ cha Diệp lại phổng mũi, liền bồi thêm một câu: “Đây là hàng núi tích lũy hai tháng, chia đều ra mỗi tháng cũng được hơn bảy lạng bạc.”

 

“Cha, con cứ cảm thấy như mơ ấy, từ khi nhà mình cung cấp rau dại cho tửu lâu nhà họ Lý, hơn ba tháng nay kiếm được bao nhiêu bạc rồi!”

 

“Cha, đánh con một cái đi.” Cha Diệp sợ mình đang mơ.

 

“Thằng ngốc này.” Ông nội Diệp bực mình vỗ một cái vào lưng cha Diệp.

 

“Đau thật, vậy không phải mơ rồi. Ngày mai chúng ta lên mộ tổ đốt ít giấy tiền đi, cảm tạ tổ tiên phù hộ.” Cha Diệp cười ngốc nghếch.

 

Ông nội Diệp đồng ý gật đầu, đúng là nên đốt nhiều giấy tiền cho tổ tiên.

 

Thôn Đại Sơn đất canh tác ít, dân làng đều dựa vào núi rừng xung quanh mà sống. Trưởng thôn biết cha Diệp muốn thu thịt xông khói, vội vàng tổ chức thanh niên trai tráng trong thôn đi săn lợn rừng ngay trong đêm.

 

Thôn Đại Sơn có 42 hộ, mỗi nhà cử một thanh niên trai tráng cùng vào núi săn lợn rừng, tiền kiếm được chia đều theo hộ.

 

Đối với sắp xếp này của trưởng thôn, dân làng đều rất ủng hộ, trời chưa sáng đã bắt đầu vào núi.

 

Tuy thôn Đại Sơn có nghề làm thịt xông khói, sản vật trong núi cũng coi như phong phú, nhưng thôn Đại Sơn quá hẻo lánh, bất kể là lái buôn đến tận nơi thu mua, hay tự mình mang ra thị trấn bán, giá đều bị ép rất thấp.

 

Cha Diệp vì đem đồ lên huyện bán, lợi nhuận khá cao, nên giá thu mua cũng cao hơn lái buôn thông thường một chút, dân làng đều rất vui lòng bán đồ cho ông.

 

Lần này vào núi tổng cộng có 42 người, dẫn đầu là con trai trưởng thôn Dương Quả và người thợ săn giỏi nhất thôn là thợ săn Lý.

 

42 người này đương nhiên không phải tất cả đều đi săn lợn rừng, 42 người chia làm hai đội. Đội do thợ săn Lý dẫn đầu đều là những thanh niên trai tráng săn bắn giỏi, đội này sẽ vào rừng lợn rừng săn lợn.

 

Đội do Dương Quả dẫn đầu là những dân làng bình thường, được bố trí ở vùng sâu trong núi gần rừng lợn rừng để hái kim ngân hoa.

 

Rừng lợn rừng thực ra là một ngọn núi không lớn không nhỏ, trên núi mọc nhiều củ mài và cây dự quả mà lợn rừng thích ăn, lợn rừng gần đó phần lớn tập trung ở rừng lợn rừng. Trưởng thôn mỗi năm đều tổ chức thanh niên trai tráng trong thôn đến rừng lợn rừng săn lợn.

 

Thợ săn Lý chọn mấy con lợn rừng lớn đang ăn củ mài, 6 con lợn rừng lớn, con nào cũng nặng hai ba trăm cân.

 

Thợ săn Lý chia 20 người thành năm nhóm, mỗi nhóm bốn người vây một con lợn rừng, con lợn còn lại thợ săn Lý định tự mình xử lý.

 

Thợ săn Lý vung tay một cái, những thợ săn thôn Đại Sơn cầm công cụ thích hợp nhanh chóng vây quanh những con lợn rừng lớn đang ăn.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn