Chương 56: Niềm vui bất ngờ
Chuyện này xảy ra là có nguyên nhân.
Khi ưu điểm vượt trội của dị thú ngày càng được nhiều người biết đến, nhu cầu sở hữu một con dị thú cũng trở nên cấp thiết hơn. Thế là một ngành nghề mới ra đời.
Đó là nuôi dị thú, cho chúng sinh sản rồi đem bán.
Tuy phần lớn dị thú trên thị trường không có dị năng gì đặc biệt, nhưng người thường căn bản không bận tâm điều đó.
Còn dị năng giả thì chẳng thèm để mắt tới đám dị thú tầm thường ấy. Suy cho cùng, nếu dị thú quá vô dụng thì chẳng những không giúp được gì mà còn thành gánh nặng.
Nhưng lúc này bàn tới chuyện đó còn quá sớm. Dù sao mạt thế mới chỉ nửa năm, phần lớn người ta vẫn chưa hiểu hết sự kỳ diệu của dị thú.
Tiễn Bạch Như đi rồi, Phan Ngưng định ra nhà kính sau nhà hái ít dâu tây mang về.
Dâu tây là do mấy hôm trước Phan Tử Khiêm trồng theo sự chỉ đạo của Phan Minh Xương và Trương Minh Ngọc.
Không thể không nói, sau khi được tưới bằng dị năng thủy, quả dâu nào cũng vừa to vừa đỏ.
Khiến Phan Ngưng suýt nữa thì nhịn không nổi mà ăn ngay tại chỗ. May là tính sạch sẽ của cô kịp ngăn lại.
Phan Ngưng vừa bưng dâu tây vào nhà, Tiểu Lôi đang chiếm nửa ghế sofa liền nhảy cà nhảy cẫng chạy về phía cô.
Thấy nó nhìn chằm chằm vào chậu dâu trên tay mình với vẻ mặt đầy mong đợi, Phan Ngưng có chút không chắc hỏi: “Muốn ăn dâu tây à?”
Nghe vậy, cái đầu lông xù của Tiểu Lôi gật gật.
“Vậy đợi chút nhé! Chị đi rửa dâu trước, rồi hai đứa mình cùng ăn, được không?”
Tiểu Lôi không có ý kiến gì với đề nghị của Phan Ngưng. Thế nên khi Phan Tử Khiêm từ ngoài về, cậu liền thấy một người và một con thỏ đang vô cùng vui vẻ ăn dâu tây.
Phan Ngưng thì không sao, trên mặt chẳng dính chút đỏ nào. Nhưng Tiểu Lôi thì thảm hơn nhiều.
Vốn dĩ toàn thân nó đã trắng như tuyết, sau khi ăn dâu tây, lông quanh cái miệng ba múi đều bị nhuộm đỏ nước dâu, trông cứ như cái miệng đầy máu.
Thấy cảnh đó, Phan Tử Khiêm nhịn không nổi bật cười: “Ha ha ha ha, hai người đang ăn dâu hay ăn thịt người vậy! Sao mà trông hung dữ thế.”
Nghe Phan Tử Khiêm nói, Phan Ngưng nhìn Tiểu Lôi một cái, cũng không nhịn được cười.
Hai chị em đang nói chuyện thì thấy ba dắt Hắc Đình Thâm bước vào.
“Ơ, ba, hôm nay tan học sớm thế ạ?”
Nghe Phan Ngưng hỏi, Phan Minh Xương vừa bảo Hắc Đình Thâm ngồi xuống cạnh con gái mình, vừa trả lời: “Bài giảng xong hết rồi thì đương nhiên tan sớm. Ồ, dâu tây chín rồi à! Đình Thâm, đừng khách sáo, ăn đi! Ở nhà bác cứ như ở nhà mình vậy.”
Thấy bác đã nói vậy, Hắc Đình Thâm cũng không khách khí, cầm một quả dâu lên ăn ngay.
“Ngọt thật, từ sau mạt thế cháu lâu lắm rồi chưa được ăn dâu tây. Chị ơi, dâu nhà chị lấy từ đâu vậy ạ?”
Nghe Hắc Đình Thâm hỏi, Phan Ngưng cười đáp: “Nhà tự trồng đấy. Nếu em thích thì lát nữa về chị lại cho em mang thêm ít.”
Ăn dâu xong, Phan Ngưng dẫn Hắc Đình Thâm lên lầu thăm Đại Bảo và Tiểu Bảo.
Nói ra thì đây là lần đầu tiên Hắc Đình Thâm gặp cặp song sinh long phượng. Trước đó vì Tết và đủ thứ chuyện khác nên hai bên vẫn chưa gặp được nhau.
Vừa nhìn thấy Đại Bảo và Tiểu Bảo nằm trên giường, Hắc Đình Thâm kinh ngạc há hốc miệng: “Hai em ấy đáng yêu quá! Chị ơi, em sờ hai em ấy được không ạ?”
Nghe vậy, Phan Ngưng gật đầu: “Đương nhiên được.”
Được Phan Ngưng cho phép, Hắc Đình Thâm thử thăm dò đưa tay ra sờ bàn tay nhỏ nhắn lộ ra ngoài của Tiểu Bảo.
“Oa, mềm quá! Chị ơi, bao giờ hai em ấy lớn để chơi với em ạ?”
Nghe Hắc Đình Thâm nói vậy, Phan Ngưng bật cười: “Ít nhất cũng phải đợi đến khi hai em ấy ba tuổi mới chơi với em được.”
Lời Phan Ngưng khiến Hắc Đình Thâm hơi thất vọng. Dù sao cũng phải đợi lâu như vậy mới được chơi với hai đứa em đáng yêu xinh xắn này, cậu bé đương nhiên thấy không vui.
Bữa tối Hắc Đình Thâm ăn ở nhà Phan Ngưng. Sau đó khi cảnh vệ Kim Trác tới đón, anh liền thấy cậu chủ nhỏ nhà mình vừa ăn vừa cầm đồ về, thấy vậy Kim Trác rất ngại ngùng.
Tối hôm đó, Hoắc Trung Đình vừa về đến nhà đã thấy cháu trai Đình Thâm mang dép chạy như bay về phía mình.
“Cậu ơi, cho cậu này, dâu tây to lắm, cháu cố ý để dành cho cậu đấy.”
Nhìn quả dâu trong lòng bàn tay cháu trai, Hoắc Trung Đình có chút bất ngờ. Dù sao thời điểm này, nhà nào có táo ăn đã là giỏi lắm rồi, còn dâu tây thì đến anh cũng lâu lắm chưa từng thấy.
“Dâu tây ở đâu ra vậy?”
Nghe thủ trưởng hỏi, Kim Trác vội vàng bước ra nói: “Là giáo sư Phan mang về cho cậu chủ Đình Thâm, nghe nói là nhà họ tự trồng trong nhà kính ạ.”
Đúng lúc Hoắc Trung Đình đang nhớ lại giáo sư Phan là nhân vật nào thì Hắc Đình Thâm đã giơ tay ra chờ đợi nãy giờ, có chút khó hiểu hỏi: “Cậu ơi, cậu không thích ăn dâu tây ạ? Dâu này ngon lắm, cậu không tin thì hỏi anh Kim Trác đi, cháu còn cho anh ấy một quả nữa cơ mà.”
Thấy cậu chủ nhỏ bán đứng mình nhanh như vậy, trong lòng Kim Trác cũng rơi lệ. Nhưng ngoài mặt anh vẫn nghiêm túc phụ họa: “Vâng, thủ trưởng, thật sự rất ngọt, cậu chủ Đình Thâm nói đúng ạ.”
Hoắc Trung Đình liếc Kim Trác một cái đầy ẩn ý, rồi mới nhận lấy quả dâu từ tay Đình Thâm.
“Ừ, cậu nhận dâu rồi. Muộn thế này rồi, cháu mau lên giường ngủ đi.”
Thấy cậu nhận quả dâu to của mình, Hắc Đình Thâm cảm thấy đã hoàn thành nhiệm vụ, ngoan ngoãn lên lầu nghỉ ngơi.
Nhìn Hắc Đình Thâm biến mất sau cầu thang, nụ cười trên mặt Hoắc Trung Đình lập tức biến mất.
“Tôi nhớ con gái giáo sư Phan mấy hôm trước vừa sinh đôi long phượng đúng không?”
Nghe cấp trên hỏi, Kim Trác lập tức đáp: “Vâng, thủ trưởng.”
“Ngày mai mang năm mươi thùng sữa bột trẻ em không dùng đến trong kho tới nhà giáo sư Phan, coi như cảm ơn nhà họ đã dạy dỗ và chăm sóc Đình Thâm.”
Thấy thủ trưởng mình vừa ra tay đã hào phóng như vậy, Kim Trác có chút bất ngờ.
Dù sao số người nhòm ngó lô sữa bột đó đếm không xuể, nhưng thủ trưởng không cho ai cả, không ngờ cuối cùng lại rơi vào tay nhà giáo sư Phan.
Tuy Hoắc Trung Đình về nhà trước mười hai giờ, nhưng anh vẫn phải tiếp tục thức khuya xử lý một số công việc.
Mãi đến hai giờ sáng, công việc mới hoàn tất.
Đúng lúc Hoắc Trung Đình định về phòng ngủ thì không ngờ lại liếc thấy quả dâu tây Hắc Đình Thâm để dành cho mình.
Hoắc Trung Đình không phải người ham ăn, nhưng lúc đó anh cũng không hiểu sao, cứ như bị ma xui quỷ khiến mà đưa quả dâu lên miệng.
Thật lòng mà nói, nước dâu và độ ngọt đều rất ngon, vừa nhìn đã biết là chín tự nhiên chứ không phải ép chín.
Nhớ tới lời Kim Trác nói trước đó rằng đây là dâu nhà giáo sư Phan tự trồng trong nhà kính, Hoắc Trung Đình bắt đầu cân nhắc sau này có nên tìm một mảnh đất chuyên để trồng loại dâu này không.
