Chương 82: Nỗi sợ về sau
Ngay khi Phan Ngưng đang hết cách, lũ chim xác sống đâm vào cửa sổ nhà họ bỗng nhiên biến mất.
Không thể không nói, điều này khiến Phan Ngưng thở phào nhẹ nhõm. Tuy tấm gỗ đóng bên ngoài vẫn đang chống chọi vất vả, nhưng thật ra kính bên trong đã vỡ rồi.
Thế nhưng hơi thở đó của Phan Ngưng chưa kịp kéo dài một giây, lũ chim xác sống lại bắt đầu tấn công dữ dội hơn, hơn nữa số lượng cũng từ một con vừa rồi biến thành ba con.
Thấy vậy, Phan Ngưng chẳng kịp nghĩ gì khác, vội vàng gọi mọi người chạy xuống tầng hầm.
Khi mọi người lật đật chạy đến tầng hầm, cửa sổ tầng trên nhà họ Phan đã bị lũ chim xác sống phá tan.
Lúc này, người nhà họ Phan vẫn còn thở hổn hển, ai nấy đều sợ đến mức tim đập thình thịch. Vừa rồi nếu không phải Phan Ngưng quyết đoán bảo mọi người xuống tầng hầm, e rằng giờ này họ đã bị mổ thành cái rổ rồi.
Tạm thời yên ổn xong, Phan Ngưng vội vàng dỗ đứa bé trong lòng.
Không thể không nói, đây là lần Tiểu Bảo khóc thảm thiết nhất, nói là khóc đến xé lòng cũng không quá. Phan Ngưng dỗ hồi lâu mới khiến Tiểu Bảo ngừng khóc.
Tuy đã ngừng khóc, nhưng dáng vẻ đáng thương đó vẫn khiến người ta xót xa vô cùng.
“Ngoan nào con gái, mình không khóc nữa nhé! Lỡ khóc hỏng cổ họng thì phải làm sao.”
So với Tiểu Bảo, Đại Bảo tốt hơn nhiều. Tuy cũng khóc, nhưng tuyệt đối không thảm như Tiểu Bảo. Điều thú vị nhất là Đại Bảo không khóc còn có tâm trạng phun nước miếng.
“Nhà mình đã thành ra thế này rồi, không biết bên ngoài giờ biến thành cái dạng gì nữa?”
Nghe mẹ hỏi vậy, Phan Tử Khiêm đang cảnh giới ở cửa thở dài rồi mới nói: “Chắc cũng không tốt đẹp gì. Tuy căn cứ của chúng ta đã chuẩn bị đủ kiểu từ sớm, nhưng ai ngờ lũ chim xác sống này hung tàn như vậy. Cũng không biết nhà chị Bạch Như bên cạnh thế nào rồi?”
“Nhà Bạch Như thì em không cần lo. Chị đã dặn Bạch Như từ trước rồi, nếu tình hình không ổn thì cứ chạy xuống tầng hầm.”
Lời Phan Ngưng khiến mọi người đều thở phào.
“Haiz, bò, heo với gà nhà mình lần này chắc không giữ được rồi!”
Được mẹ nhắc nhở, Phan Ngưng cũng nhớ ra chuyện này: “Còn giữ gì nữa! Chắc lũ chim xác sống vừa xông vào là bọn chúng đi đời hết rồi. Haiz, con bò nhà mình thật sự không tệ, ngày nào cũng cần mẫn cho mình sữa.”
Nghe chị mình nói vậy, Phan Tử Khiêm cũng hùa theo: “Đúng thế, còn năm con gà còn lại nhà mình cũng được lắm! Mỗi ngày ít nhất đẻ một quả trứng, hôm nào vui còn đẻ thêm một quả nữa. Cả hai con heo em nuôi nữa, mắt thấy sắp được giết thịt ăn rồi, giờ thì hay rồi, gà bay trứng vỡ chính là nói em đây. Biết thế trước kia đã giết nó rồi.”
Dáng vẻ ủ rũ của Phan Tử Khiêm khiến mọi người đều bật cười.
Bữa tối mọi người ăn mì ăn liền dự trữ từ trước mạt thế. Vì không có bát và đủ nước nóng, nên họ ăn khô. Còn Đại Bảo và Tiểu Bảo vẫn uống sữa bột và sữa tươi.
Sữa, sữa bột và nước nóng đều đã được Phan Ngưng cất trong không gian từ sớm, chính là để đề phòng tình huống như thế này.
Ăn no uống đủ xong, hai anh em chép miệng rồi ngủ.
Nhưng lúc này lại có một vấn đề mới: không thể cứ bế họ ngủ mãi được. Phan Ngưng còn có thể cố thêm một lúc, nhưng Trương Minh Ngọc cũng không còn trẻ, nếu cứ bế Đại Bảo mãi thì bà chắc chắn không chịu nổi.
Nghĩ vậy, Phan Ngưng vội bảo Phan Tử Khiêm bê bao gạo trong tầng hầm lại.
Ba bao gạo được ghép lại với nhau, rồi lấy một chiếc chăn từ trong không gian trải lên, một chiếc giường đơn giản cứ thế ra đời.
Không thể không nói, Đại Bảo và Tiểu Bảo chắc thật sự mệt rồi, vì cậu của chúng làm ra động tĩnh lớn như vậy mà chúng vẫn không tỉnh.
Càng không nói đến việc sau đó chúng được đặt từ vòng tay ấm áp xuống chiếc giường đơn giản cứng ngắc.
Sắp xếp xong cho bọn trẻ, Phan Ngưng cũng dựa vào tường nhắm mắt dưỡng thần.
Không ngờ cô chỉ nhắm mắt một lát, mở ra đã thấy trên chiếc giường đơn giản có thêm Manh Manh Quân.
Thấy vậy, Phan Ngưng bật cười: “Ha ha ha ha, mày đúng là biết tìm chỗ. Nhưng mày nằm quanh bọn chúng cũng tốt, vừa hay sưởi ấm cho hai đứa.”
Nghe Phan Ngưng nói vậy, Manh Manh Quân gật đầu.
May là lúc này đã sắp tháng Năm, nên thời tiết không còn lạnh như trước. Nhưng dù vậy, đến rạng sáng Phan Ngưng vẫn bị lạnh đến tỉnh.
Thấy bố mẹ và cả đứa em rẻ tiền kia dù ngủ cũng nhíu mày, Phan Ngưng bắt đầu nghĩ cách sưởi ấm khác.
Đúng lúc Phan Ngưng đang hết cách, Manh Manh Quân bị cô đánh thức cũng ngẩng đầu còn hơi ngơ ngác lên.
Nhìn thấy Manh Manh Quân, trong đầu Phan Ngưng bỗng lóe lên một ý.
Không thể không nói, đây chính là lúc Manh Manh Quân với dị năng hệ hỏa trổ tài.
Thấy trong tầng hầm còn nhiều bao tải, bìa các-tông và gỗ vô dụng, Phan Ngưng lập tức nhặt chúng lại chất thành một đống.
Giữa chừng Phan Tử Khiêm bị đánh thức, thấy chị mình đang nhặt bìa các-tông và gỗ khắp nơi, cậu khó hiểu hỏi: “Chị, nửa đêm rồi chị không ngủ mà làm gì thế?”
Nghe Phan Tử Khiêm hỏi vậy, Phan Ngưng có chút phấn khích đáp: “Nhặt củi để sưởi ấm chứ sao! Mau giúp chị một tay, đưa mấy thanh gỗ quanh em cho chị.”
Tuy không biết chị mình đang định chơi trò gì, nhưng Phan Tử Khiêm vẫn ngoan ngoãn đưa hết gỗ quanh mình và cả thanh gỗ lót dưới mông cho Phan Ngưng.
Sau khi chất hết gỗ và bìa các-tông lại một chỗ, Phan Ngưng cuối cùng cũng để Manh Manh Quân ra tay: “Manh Manh Quân, phun lửa vào đống này!!!”
Nghe Phan Ngưng nói vậy, Manh Manh Quân đã chuẩn bị sẵn sàng không chút lơ là, lập tức phun một ngụm lửa về phía đống gỗ.
Gỗ bị châm lửa, rất nhanh sau đó nhiệt độ cả tầng hầm tăng lên.
Lúc này Phan Tử Khiêm không thể không nói Tiểu Lôi, con thỏ này thật ranh ma. Vừa rồi thấy lạnh nên tự nhảy vào lòng cậu để cậu bế ngủ, giờ thấy có nguồn nhiệt tốt hơn liền lập tức bỏ rơi cậu, đi tìm nguồn nhiệt khác.
Đối mặt với chuyện này, Phan Tử Khiêm cũng dở khóc dở cười.
“Chị, bên ngoài hình như không còn động tĩnh gì nữa? Có phải đã kết thúc rồi không?”
Nghe Phan Tử Khiêm nói vậy, Phan Ngưng trầm ngâm một lát rồi mới nói: “Rất có thể, nhưng chúng ta chờ thêm chút nữa đi!”
Trong khi những người dân thường như Phan Ngưng đang sốt ruột chờ đợi, các dị năng giả đã chiến đấu suốt một buổi chiều và cả buổi tối cũng đều kiệt sức.
Nhưng công sức của họ không uổng phí. Thuốc thử do viện nghiên cứu bào chế, cộng với sự chiến đấu dũng cảm của họ, đã tiêu diệt được chín mươi lăm phần trăm lũ chim xác sống.
Đương nhiên, đợt chim xác sống tràn tới lần này cũng không phải không có tổn thất. Do trước đó dự đoán không chính xác về sức tấn công của lũ chim xác sống, hơn một trăm người đã tử vong, hơn tám mươi người biến thành xác sống, ngoài ra còn hơn năm trăm người bị thương.
