Chương 12: Năng lượng thạch
Quả nhiên có năng lượng thạch, lại còn hai viên.
Hôm nay, anh ta cũng lật ngược thế cờ rồi.
Chỉ là một con bồ câu biến dị nhỏ xíu thôi mà, lại ra tới hai viên năng lượng thạch. Cái cảm giác tiếc nuối vì thịt không ăn được lúc nãy bỗng chốc tan biến hết.
Khi hai viên năng lượng thạch trắng tinh dính đầy máu xuất hiện trước mặt bốn người, ngay cả Hoắc Hiêu vốn ít nói nghiêm túc cũng không nhịn được mà khẽ cong khóe môi.
Hai anh em Nghiêm Hổ và Nghiêm Minh, mắt đã híp lại thành một đường, suýt thì cười to ngay tại chỗ.
Chỉ có Trang Hiểu vẫn tò mò nhìn chằm chằm hai viên năng lượng thạch trong tay Nghiêm Minh. Thì ra đây là năng lượng thạch, hơi giống pha lê trắng, nhìn cũng khá đẹp đấy chứ.
Hoắc Hiêu cầm một viên đặt lên đồng hồ đeo tay. ‘Tít’ một tiếng, đồng hồ hiển thị cấp bậc của viên năng lượng thạch này: Cấp D, năng lượng 632.
Nghiêm Minh cũng đặt viên năng lượng thạch trong tay lên đồng hồ để kiểm tra, cũng là năng lượng thạch cấp D, năng lượng 650. So với viên trong tay Hoắc Hiêu chỉ chênh lệch 18 điểm năng lượng.
Vận may này cũng không ai sánh bằng rồi.
Vốn tưởng rằng móc ra từ bụng con bồ câu biến dị, lại còn hai viên, nhiều nhất cũng chỉ là năng lượng thạch cấp F thôi. Dù sao ở Phế Thổ, loại động vật biến dị nhỏ này, xác suất ra năng lượng thạch vốn không cao. Thế mà một lúc họ kiếm được tới hai viên, lại còn đều là cấp D.
Thử hỏi ai mà không bất ngờ?
Ở Phế Thổ, năng lượng thạch cũng được phân chia cao thấp.
Năng lượng dưới 300 là năng lượng thạch cấp F; từ 300 đến 500 là cấp E; 500 đến 1000 là cấp D; 1000 đến 2000 là cấp C; 2000 đến 3000 là cấp B; 3000 đến 5000 là cấp A, còn trên 5000 được gọi là năng lượng thạch đỉnh cấp, thống gọi là cấp S.
Người thường có được một viên năng lượng thạch cấp F, đã có thể lén vui cả năm trời. Huống chi bây giờ trong tay họ là hai viên năng lượng thạch cấp D.
Theo quy tắc sinh tồn ở Phế Thổ, năng lượng thạch kiếm được khi đi theo nhóm, thông thường sẽ chia đều cho các thành viên.
Nhưng có vẻ họ cũng không phải là một đội, nhiều nhất chỉ coi là hẹn nhau cùng đi nhặt rác thôi.
Khi Hoắc Hiêu đang nghĩ đến vấn đề phân chia thế nào, thì Nghiêm Hổ cũng đang nghĩ tới chuyện đó.
Trang Hiểu lại không biết hai người đàn ông kia đang nghĩ gì trong lòng. Cô cầm viên năng lượng thạch từ tay Hoắc Hiêu, tiện tay lau lau lên người anh, viên đá càng sáng hơn.
Còn Nghiêm Minh thì cầm viên năng lượng thạch trong tay mình, nâng niu không rời.
Đây là lần đầu tiên được sờ vào năng lượng thạch đấy!
Đừng có mà không tin, ba đời nhà họ cũng chưa ai từng được sờ vào năng lượng thạch.
Hồi anh trai cậu ta còn là thành viên đội lính đánh thuê, sờ thì có sờ qua, nhưng cuối cùng đều bị cả đội đổi thành tích phân, sau khi trừ đi chi phí ra ngoài của đội, còn nộp lên căn cứ, số tích phân đến tay họ cũng rất hạn chế.
Nghiêm Hổ giật viên năng lượng thạch từ tay em trai, đưa cho Hoắc Hiêu, vẻ mặt đau đớn quay đầu nói: “Đây là do anh phát hiện, đều cho anh hết đi. Dù không có hai đứa em tham gia, anh cả cũng có thể xử lý con bồ câu biến dị đó. Nếu… nếu được, thì cho tụi em chút phí làm công là được rồi.”
Đau lòng quá, không muốn nói gì nữa.
Đau lòng quá đi.
Nghiêm Minh nhìn anh trai mình nhét viên năng lượng thạch vào lòng Hoắc Hiêu, mắt đầy luyến tiếc, nhưng biết quyết định của anh là đúng.
Thấy Nghiêm Hổ như vậy, Hoắc Hiêu vốn còn lo nếu chia đều theo đội, Nghiêm Hổ và Nghiêm Minh có thấy bất công, cho rằng phần mình ít hay không.
Không ngờ, Nghiêm Hổ lại chọn chỉ lấy chút phí làm công.
Tuy anh có thể một mình xử lý con bồ câu biến dị đó, nhưng với thể trạng của anh, bị thương là chắc chắn. Hơn nữa hai người họ chạy tới chắc chắn cũng vì nghe tiếng thét của Trang Hiểu mà đến cứu người.
Dù xét từ góc độ nào, năng lượng thạch này cũng nên chia cho họ một phần.
Thế là, Hoắc Hiêu ném viên năng lượng thạch trong lòng lại vào lòng Nghiêm Hổ: “Viên này em tự giữ đi!”
Cảm nhận được trọng lượng của viên năng lượng thạch đập vào người, Nghiêm Hổ theo bản năng đưa tay đỡ lấy, lòng bỗng nhiên ngọt ngào.
Cậu biết ngay anh cả là người hào phóng nhất mà.
Tuy Trang Hiểu chẳng giúp được tí sức nào, cũng được chia một phần, nhưng ai bảo con bồ câu biến dị này là do cô phát hiện ra?
Thấy năng lượng thạch đã về tay anh trai, Nghiêm Minh nhanh tay lẹ mắt giật lại lần nữa, cậu ta còn chưa sờ đã!
Thế là, sau bụi cây, người ta thấy hai thằng ngốc cứ cười toe toét với viên năng lượng thạch.
Thế nào gọi là giàu lên chỉ sau một đêm? Đây chính là đây.
Hai người ngắm chán rồi, Nghiêm Minh trả lại cho Nghiêm Hổ, dù sao người làm chủ trong nhà là Nghiêm Hổ; còn Trang Hiểu cũng lặng lẽ đưa lại cho Hoắc Hiêu, vì cô sợ mình sẽ làm mất.
Loại đồ vật có giá trị cao, rủi ro cao này, vẫn nên để ở chỗ Hoắc Hiêu thì hơn.
Hơn nữa, cô chợt nhớ lúc nãy con bồ câu biến dị đậu trong bụi cây, không biết đó có phải là tổ của nó không?
Nói là làm, Trang Hiểu ngồi xổm xuống trước cái hố đất của mình, lại nhìn về chỗ lúc nãy thấy con mắt to của bồ câu biến dị, quả nhiên, bên trong có lót một ít cỏ dại khô héo, cùng với một cái tổ nhỏ được tạo thành từ cành cây.
Cô khẽ gạt bụi cây ra, nhìn vào bên trong.
Quả nhiên, bên trong có một quả trứng chim màu trắng, to bằng quả trứng gà.
Trang Hiểu thò tay vào tổ lấy ra, ba người còn lại đương nhiên cũng thấy hành động của cô, đồng loạt nhìn sang.
Chỉ thấy cô gái đứng lên, trên tay đã có thêm một quả trứng trắng tròn tròn.
“Cái này ăn được không?” Trang Hiểu cẩn thận cầm quả trứng trong tay, sợ lỡ tay làm rơi.
Hoắc Hiêu đáp: “Được.”
Anh cầm quả trứng, dùng dao găm nhanh chóng cạy một mảnh vỏ trứng nhỏ, “Tít tít… Biến dị phóng xạ mức độ trung bình, có thể ăn được.”
Mắt Trang Hiểu lập tức sáng lên.
Sáng mai cô muốn ăn trứng luộc.
Tuy cô vẫn chưa biết năng lượng thạch giá trị bao nhiêu, nhưng nhìn ánh mắt của ba người kia lúc nãy là biết nó không hề rẻ. Ít nhất thì tạm thời cũng không chết đói.
Thói quen ăn uống ở Phế Thổ, cô phải từ từ thích nghi.
Cơ thể này, dạ dày này của cô đều không thuộc về Phế Thổ.
Lúc này, Nghiêm Minh nhìn Trang Hiểu với ánh mắt đầy ghen tị.
“Anh, hay là tụi mình lục lại bụi cây đi.” Nghiêm Minh dò hỏi anh trai mình.
Nếu lại phát hiện thêm một con bồ câu biến dị nữa, thì họ giàu to rồi.
Mỗi bên đã có một viên năng lượng thạch cấp D làm vốn, cộng thêm mỗi người một ít dâu tằm với số lượng không đều nhau, hôm nay thu hoạch quả là siêu siêu bội thu rồi.
Huống chi, người Phế Thổ ai có thể từ chối sự cám dỗ của thịt và năng lượng thạch chứ!
Nhân lúc trời còn sớm, bốn người nói là làm.
Trang Hiểu gói lại đám rau tật lê mà cô đã đào, bỏ vào ba lô của mình trước, đợi lúc về sẽ bỏ vào ba lô của Hoắc Hiêu.
Bây giờ, cô còn trông chờ ba người hợp sức vây bắt bồ câu biến dị đây!
Mang theo một đống rau tật lê lớn, cũng hơi bất tiện.
Đến xế chiều, Trang Hiểu uống nốt chai dinh dưỡng dịch còn lại trong ba lô.
Hôm nay vận động quá sức, không ăn gì, cô đói đến mức gần như không bước nổi.
Cơ thể này không rèn luyện thì không được!
Nếu không, ở Phế Thổ, nơi thiếu ăn thiếu uống, điều kiện tự nhiên cực kỳ khắc nghiệt này, cô sợ là sẽ chết yểu mất!
Thế nhưng, cho đến khi đội hộ vệ thông báo về, họ cũng không phát hiện thêm một con bồ câu biến dị nào nữa.
