Chương 52: Vị khách không mời
Trương Tiểu Hoa kích động lải nhải không ngớt.
“Cái tiệm tạp hóa ấy, đôi vợ chồng già đã biến thành tang thi rồi. Em tìm được nhiều bao tải, chất hết đồ về đây, suýt thì chết vì mệt.”
Cô nàng tưởng sẽ được khen, nhưng quay đầu lại thấy Diệp Khuynh Thành mặt mày ủ rũ, mắt dán chặt vào bàn ăn.
“À, ha ha, chị ăn cơm đi. Ồ, đúng rồi, ở đây không bị mất điện, tuyệt vời quá!”
Trương Tiểu Hoa lải nhải, Diệp Khuynh Thành cắm cúi ăn. Cái bát nhỏ bằng nắm tay, cô ăn hết ba bát cơm, thức ăn cũng bị cô xử lý hết một nửa.
Xong cô mới xoa bụng, thoải mái thu mình trong ghế sofa.
“Ừ, sướng thật.”
Cô thấy có đồng đội như Trương Tiểu Hoa thật tốt, quan trọng là cô ấy còn biết nấu ăn.
Còn mình, trước tận thế là tiểu thư tay chân không dính việc bếp núc, trong nhà có người giúp việc nấu nướng.
Kiếp trước, căn bản không có tài nguyên để cô học nấu ăn.
Đến bây giờ cũng chỉ biết nấu cơm, rồi luộc rau.
“Trương Tiểu Hoa, có em thật tốt.”
Trương Tiểu Hoa như bà mẹ già dặn dò: “Khuynh Thành, chị ăn nhiều quá, đứng dậy đi lại một chút, không thì khó tiêu đấy.”
“Ừm.”
Diệp Khuynh Thành lười nhác đáp một tiếng, rồi lại chìm vào giấc ngủ say.
Bao ngày lo sợ, cuối cùng cũng có thể ngủ một giấc ngon lành.
Một giờ chiều, khi Diệp Khuynh Thành tỉnh dậy, cô thấy một vị khách không mời.
Trương Tiểu Hoa hơi lúng túng: “Khuynh Thành, cô ấy là bạn học của em, nhà ở dưới lầu, nhất định đòi vào.”
Cô “ừ” nhẹ một tiếng, không nói gì, nhưng cô bạn học kia lại không vui.
“Cái gì gọi là tôi nhất định đòi vào? Nơi này vốn không phải nhà cô, cô vào được, sao tôi không vào được?”
Trương Tiểu Hoa như rất ngạc nhiên trước tốc độ thay đổi sắc mặt của cô ta, lúc nãy xin vào cửa đâu có nói thế.
“Bạch Vi, sao cậu lại nói vậy?”
Cô bạn tên Bạch Vi liếc cô một cái: “Cậu muốn tôi nói thế nào? Nói rằng một kẻ nghèo kiết xác như cậu thực sự mua nổi nhà ở đây à?”
Diệp Khuynh Thành nhướng mày, không nói gì.
Cũng tốt, để Trương Tiểu Hoa thấy rõ sự thật tận thế, lòng tốt bừa bãi sẽ không có kết cục tốt đẹp.
Bạch Vi tham lam nhìn về phía bếp, cô ta ngửi mùi mà lên, định xem có xin được chút lương thực không, ai ngờ ở đây lại là Trương Tiểu Hoa.
Cô ta tự nhiên bước tới bàn ăn, thấy trong nồi còn nửa chậu sườn, nước miếng bắt đầu chảy.
Không thèm rửa tay, cô ta trực tiếp vớ một miếng sườn bỏ vào miệng.
Sườn làm từ sáng, nước hầm đã đông lại, vậy mà Bạch Vi vẫn ngấu nghiến nhồm nhoàm.
Chẳng còn hình tượng gì.
“Trương Tiểu Hoa, đồ ăn này cũng là của chủ nhà cũ phải không?”
Trương Tiểu Hoa tức đến giậm chân: “Đó là đồ của tôi, là tôi kiếm được!”
Bạch Vi liếc cô: “Đùa ai? Cái thân hình bé tẹo này của cậu, ra ngoài còn chẳng đủ nhét kẽ răng tang thi.”
Mắt cô ta dáo dác nhìn quanh, giật mấy cái túi rác trên tường, rồi nhồi hết đồ ăn trên bàn vào.
Đây là định gói mang về à?
Diệp Khuynh Thành kinh ngạc, cô đã thấy kẻ mặt dày, nhưng chưa thấy kẻ mặt dày đến thế.
Lúc này, chuông cửa reo.
Bên ngoài vọng vào tiếng đàn bà la to: “Tiểu Vi à, con ở trong đấy à? Sao mãi chưa ra?”
Chính là mẹ của Bạch Vi.
Bà ta bảo Bạch Vi sang xin đồ ăn.
Trong cái thế giới tận thế đáng sợ này, bà ta cho rằng những kẻ có cơm ăn chắc chắn là đàn ông cao to, mà đàn ông thì có nhu cầu.
Ý bà ta là để Bạch Vi chủ động dâng mình.
Gọi mãi không thấy ai trả lời, bà ta chửi ầm lên: “Con ranh kia, mở cửa mau, đừng chỉ biết hưởng thụ một mình, cũng phải lo cho cả nhà sống chết chứ.”
Rất nhanh, Bạch Vi tự ý mở cửa khi chưa được Trương Tiểu Hoa đồng ý.
Một người đàn bà trung niên xông vào, sau lưng còn một người đàn ông trung niên và một cậu thanh niên.
“Bố, mẹ, em trai, đến rồi à, vào đi.” Bạch Vi như chủ nhà mời mấy người vào.
Người đàn bà trung niên vừa vào đã bắt đầu quan sát, thấy trong nhà chỉ có mỗi Trương Tiểu Hoa là cô gái ốm yếu, mắt lóe lên tia tham lam.
Diệp Khuynh Thành vẫn thu mình trong ghế sofa, giả vờ ngủ.
“Ái chà, mẹ cứ tưởng đàn ông to lớn nào đang nấu ăn, hóa ra là một cô bé yểu điệu.”
Bạch Vi mang đồ ăn thừa ra.
“Bố mẹ em trai, có đồ ăn đây.”
Ba người nghe vậy, xông vào bếp, bốc tay ăn ngấu nghiến, như mấy trăm năm chưa được ăn.
Trương Tiểu Hoa không nhịn nổi: “Các người làm gì thế?”
Người đàn bà trung niên thấy cô là cô gái nhỏ, chẳng coi ra gì.
“Này cô bé, ở một mình trong nhà không sợ à?”
Bạch Vi kéo tay áo mẹ, trợn mắt: “Mẹ, đây không phải nhà nó, bọn nó xông vào nhà người khác đấy.”
Nghe vậy, người đàn ông và đàn bà trung niên liếc nhau.
“Ái chà, hóa ra không phải nhà cô à. Vậy thì hay quá, cô bé còn trẻ làm gì không làm, lại đi ăn trộm?”
Người đàn bà vừa nói vừa quan sát kỹ xung quanh, thấy máy lọc nước trong góc còn nước, liếm môi, trực tiếp lấy cốc hứng nước uống ừng ực.
Rồi bà ta tiến về phía phòng ngủ.
Trương Tiểu Hoa chặn đường: “Trong đó là chỗ tôi ở, không được vào.”
Cô không ngốc, lũ vô liêm sỉ này nếu thấy phòng ngủ phụ chất đầy đồ, chẳng phải sẽ cướp ngay sao?
Người đàn bà cao to, đẩy Trương Tiểu Hoa loạng choạng: “Đây có phải nhà cô đâu? Coi chừng tôi báo cảnh sát bắt cô đấy.”
Rồi bà ta lắc lư thân hình mập mạp đi vào phòng ngủ.
Trương Tiểu Hoa tức giận bò dậy, bị người đàn ông trung niên ghì chặt.
Cô phẫn nộ nhìn Bạch Vi: “Bạch Vi, cậu có ý gì? Chúng ta không phải bạn thân sao?”
Trước đây cô rất tự ti, chỉ biết học chết, không ai muốn kết bạn với cô.
Chỉ có Bạch Vi, không chê cô nghèo, là người bạn duy nhất thời đại học, cũng là bạn thân.
Bạch Vi như nghe thấy chuyện cười: “Trương Tiểu Hoa, cậu cũng soi gương lại mình đi. Tôi đường đường là hoa khôi lớp, lại thích kết bạn với cậu chắc?”
Cô ta cong ngón tay út vuốt lọn tóc mai ra sau tai: “Sao cậu đi vệ sinh lại có nước té lên đầu? Sao cậu trong hẻm lại bị con trai chặn? Sao cậu bị cả lớp cô lập?”
Ngẩng cao đầu, cười khẩy: “Những chuyện đó, cậu chưa từng nghĩ tới à?”
Trương Tiểu Hoa vừa đau vừa giận, mắt đỏ hoe: “Là cậu, tất cả là do cậu làm?”
“Ừ hửm!”
Bạch Vi nhún vai, không phủ nhận.
“Tại sao? Trước đây chúng ta vốn không quen biết, sao cậu lại đối xử với tôi như vậy?” Trương Tiểu Hoa thực sự không hiểu.
