Chương 2: Thế lớn thế nhỏ, vu hãm
Nửa đêm trời đổ mưa phùn, những hạt mưa mang theo hơi mát khiến cái nóng ban ngày giảm đi nhiều.
Đang là lúc ngủ ngon, nhưng nhị phu nhân họ Lý lại trằn trọc, lúc thì thấy ngực bức bối, lúc thì thấy đầu váng mắt hoa, cứ thế không tài nào ngủ được.
Bà ta dứt khoát ngồi bật dậy. Nha hoàn trực đêm là Bích Ngọc xoa mắt đứng lên, trong lòng hiểu rõ vì chuyện gì, thầm thở dài một tiếng, rót chén trà đưa cho Lý thị:
- Thưa phu nhân, sắp canh ba rồi, hay là ngủ một chút đi, không thì sáng mai mệt mỏi biết làm sao?
Lý thị thất thần, đôi môi mỏng trên gương mặt khả ái mím chặt, túm lấy tay Bích Ngọc, mặc kệ nước trà bắn ra:
- Bích Ngọc, sao lão gia lại về sớm thế? Mọi năm ông ấy đi xem ruộng, ít nhất cũng phải nửa tháng, đợi xem lúa của tá điền trổ bông thế nào mới về, sao lần này lại về sớm thế…
Nếu không về sớm, thì thằng nhỏ kia đã bị nhiễm lạnh cảm phong hàn rồi.
Bà ta ra tay, cho thuốc thêm chút bớt chút mà kéo dài, đảm bảo nó không kịp bái sư, thậm chí kéo thành bệnh nặng cũng chưa chắc.
Càng nói Lý thị càng tiếc, ánh mắt độc ác khiến Bích Ngọc giật mình, giữa đêm khuya lưng nổi hết da gà.
Không dám để phu nhân nhìn ra, nàng cúi đầu.
- Nghe nói quản gia sai người đi tìm, lão gia đã dặn trước, nhị thiếu gia có động tĩnh gì là phải đến báo ngay.
Bích Ngọc khó xử nói, liền cảm thấy lực trên cổ tay nặng thêm, đau đến mức nàng chịu không nổi, cổ tay chắc sẽ bầm mất.
Nàng cắn chặt môi, nhịn đau không dám lên tiếng.
- Ta biết ngay, trong mắt lão gia chỉ có thằng nhỏ khắc mẹ kia, Hạo ca nhi của ta là trưởng tôn đấy, vậy mà ngay cả một ngón tay của thằng em cũng không bằng.
Lý thị vừa tức vừa hận, mắt bốc hỏa, đưa tay đấm đấm xuống giường.
Bích Ngọc không dám nói, nhưng trong lòng lại phản bác —
Mẫu thân của Duyệt ca nhi vì đứa con này, cố gắng sống thêm nửa năm mới đi, Duyệt ca nhi thế nào cũng không đội nổi cái mũ khắc mẹ.
Lại nói, Hạo ca nhi là trưởng tôn không sai, nhưng Duyệt ca nhi mới là tôn tử của trưởng phòng, nói cho đúng, cậu ấy mới là trưởng tôn trưởng phòng.
Huống hồ Duyệt ca nhi lớn lên như tiên đồng, tính tình cũng tốt, người lại thông minh lanh lợi, lại do lão gia tự tay nuôi lớn.
Tục ngữ nói, ai nuôi nấy thương, Hạo ca nhi sao so được?
Dĩ nhiên những lời này Bích Ngọc không thể nói một chữ nào, ngược lại phải thuận theo Lý thị, một hồi lâu mới dỗ bà ta ngủ được.
Nàng ngáp một cái, xoa cổ tay, lắc đầu nghĩ, nghe động tĩnh đánh hạ nhân bên đại phòng hôm qua, ngày mai phu nhân nhất định phải chịu khổ.
Bích Ngọc đoán không sai, nhưng chỉ đoán được một phần. Hôm sau nhị phu nhân Lý thị quả nhiên bị phạt —
Tụng kinh cho bà cố đã khuất, nhặt gạo cúng Phật một tháng, quyền quản gia cũng bị tước, tạm thời giao cho quản gia nắm giữ.
Những điều này Lý thị đã sớm đoán trước nhưng không hề sợ, nguyên nhân là quyền quản gia quan trọng nhất chỉ có bà ta mới nắm được.
Đại phòng không có nữ chủ nhân, Hứa địa chủ cũng không cưới vợ kế, chỉ có vài tiểu thiếp, không lên được mặt bàn.
Cho nên nói, quyền quản gia chỉ có giao vào tay bà ta mới là chính danh thuận lý, quản gia cũng chỉ tạm thời cầm thôi.
Thế nhưng một câu của Hứa địa chủ đã đập tan giấc mộng của bà:
- Vợ cả của thằng cả đi cũng được ba năm rồi, nên kiếm cho nó một kế thất. Đàn ông không có vợ sao được?
Lời này vừa ra, đến cả nha hoàn đốt bếp cũng biết, nhị phu nhân Lý thị là tre trổ hoa – sắp tàn.
Có tân đại phu nhân rồi, nhị phu nhân còn là cái gì?
Trưởng tức cầm gia, mới là chính lý!
Nghe tin xong, Lý thị liền mềm nhũn người ngất đi, đến cả nhị gia đang ngao du sơn thủy mở thi hội ở huyện cũng vội vàng chạy về.
Đại sự không ổn, mất khoản bạc mà vợ vớt được từ quản gia, hắn lấy đâu ra kết giao với văn hữu, tiểu nương tử xinh đẹp ở Yến Xuân Các còn đang chờ hắn đây.
…
Hứa Duyệt đối với chuyện người cha tiện nghi suốt ngày buôn bán xa nhà, một năm gặp chẳng được mấy lần sắp cưới kế thất, nói hoàn toàn không để ý cũng không hẳn.
Dù sao, hậu trạch là thiên hạ của nữ nhân, nhưng cậu cũng không quá lo lắng. Nam nhân và nữ nhân khác nhau, trời sinh đã được bảo vệ nhiều hơn.
Cháu gái có thể vì kế mẫu không thích mà bị tùy ý giày vò, thậm chí gửi đến nhà họ hàng, nhưng cháu trai là cốt nhục của nhà mình, há có thể để phụ nhân bày trò?
Hứa Duyệt cười mỉa mai, cho nên cậu không sợ, chỉ không biết kế mẫu này có phải là người của tiền thân hay không…
Quan trọng nhất là cậu sắp chính thức bái sư rồi!
Sáng sớm hôm đó, Hứa địa chủ gọi hai đứa cháu vào phòng. Hứa Duyệt ăn mặc chỉnh tề được bế vào, vừa vặn đối diện với đôi mắt đang trừng trừng dữ tợn nhìn mình.
Chủ nhân của đôi mắt ước chừng sáu bảy tuổi, mang dung mạo tốt đẹp của người nhà họ Hứa, trông cũng khả ái như ngọc, nhưng tiếc rằng một tia bạo ngược trên trán đã phá hỏng vẻ đáng yêu ấy.
Vừa trừng Hứa Duyệt, hắn vừa giơ nắm đấm lên uy hiếp.
Đại nha hoàn Lan Phân đang bế Duyệt ca nhi cảnh giác nhìn đại thiếu gia, sợ hắn xông lên.
Nhà họ Hứa ai cũng biết, đại thiếu gia bị nhị phu nhân cưng chiều hư rồi. Bắt tiểu đồng làm ngựa cưỡi, cưỡi cả nửa ngày, người ta chịu hết nổi nằm bẹp xuống còn bị hắn đấm đá.
Cầm ná bắn đá coi nha hoàn bà tử làm bia, bắn người ta đầu rơi máu chảy thì hắn vỗ tay cười to.
Trời sinh đồ xấu!
Hứa Duyệt giả vờ sợ hãi chui vào lòng Lan Phân, lén lút cười với Hạo ca nhi, đưa tay lên mép làm mặt quỷ chế giễu.
Hứa Hạo chú ý thấy, đầu tiên là không dám tin, sau đó đại nộ, hai mắt đỏ ngầu gào lên:
- Đồ tạp chủng, mày hại mẹ tao còn dám cười tao, tao đánh chết mày, đánh đến khi mày phục mới thôi.
Vừa nói vừa như con trâu điên xông lên, định kéo Hứa Duyệt trong lòng Lan Phân xuống, nhưng kịp thời bị người khác trong phòng ôm lại.
Lúc Hứa địa chủ bước vào, chính là cảnh tượng này:
Cháu yêu của ông sợ hãi, nước mắt trong đôi mắt đẹp long lanh sắp rơi, thấy ông đến, cánh tay ngắn mập trắng trẻo hết sức vươn về phía ông, đáng thương vô cùng.
Còn Hạo ca nhi bên kia, trong tay hạ nhân vừa la hét vừa đánh đấm, mặt đầy hung ác nhìn chằm chằm Duyệt ca nhi.
Hứa địa chủ bước nhanh tới, ôm lấy cháu yêu trước, nhẹ nhàng vỗ lưng an ủi:
- Ngoan nào, Duyệt ca nhi của ông không sợ, có ông đây, ai cũng không bắt nạt được cháu…
Cảm thấy thân thể nhỏ trong lòng dần bình tĩnh lại, vừa thở phào, định hỏi chuyện gì, bỗng nhiên, một tiếng kêu chói tai vang lên:
- Ông nội, thằng tiện chủng này giả vờ đấy, nó nhất định là giả vờ, vừa nãy nó còn cười nhạo cháu, làm mặt quỷ với cháu, ông phải phạt nó!
Hứa Hạo vừa dứt lời, Lan Phân không nhịn được nữa:
- Nhị thiếu gia là đệ đệ của đại thiếu gia, một nhà anh em, cười một cái chẳng lẽ cũng là tội? Nhị thiếu gia tuổi nhỏ không hiểu gì quanh co, nhất thời đắc tội đại thiếu gia, liền bị đòi đánh đòi giết.
Dù sao cũng là đại thiếu gia lòng dạ hẹp hòi âm u, không liên quan đến nhị thiếu gia.
Dứt lời, Lan Phân liếc nhanh Hứa Hạo một cái, nghĩa chính ngôn từ nói:
- Lại nói, dù có cười thật, thì cái gọi là mặt quỷ cũng không hề có. Mấy người trong phòng ai thấy?
Hứa địa chủ nghe vậy nhìn về phía hạ nhân khác trong phòng, hai ba người đồng thời lắc đầu.
Hứa Duyệt liếc thấy Hứa Hạo không dám tin, trong lòng cười lạnh, có gì mà không dám tin, chẳng qua là cân nhắc lợi hại mà thôi.
Tiền thân thế nhỏ, bị ngươi tùy ý đá đấm, mùa đông bị đẩy xuống hồ cũng không ai làm chứng. Kế mẫu nhẹ nhàng viện cái cớ ngươi khắc người, liền có thể đưa tiền thân đi.
Bây giờ đến lượt mình, sao lại không chịu nổi vậy?
