Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế Thiên Tai: Tay Trái Cầm Vịt Quay, Tay Phải Cầm Nước Cam > Chương 17

Chương 17

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 17 có bản audio.

Chương 17: Tích trữ xong xuôi

 

Tối về nhà, Vương Vũ Tuyên nằm ườn ra ghế sofa, nằm được ba phút thì Đại Bạch thấy chán, tự động lăn ra giường ngủ…

 

Lần này dẫn Đại Bạch ra ngoài, chủ yếu là muốn dắt nó đi dạo cho quen. Từ khi tới đây, cô toàn lo tích trữ, Đại Bạch tuy chỉ là một con linh thú nhỏ, nhưng cũng là bạn đồng hành của cô, nên phải tìm hiểu tính nết nó. Hôm nay tiếp xúc, Đại Bạch đúng là rất tốt! Tính khí chẳng hề kiêu ngạo như lúc đầu gặp, ngoan ngoãn, không hề quậy phá gì hết!

 

Bế Đại Bạch vào phòng, thấy giường đặt riêng đã đến, Vũ Tuyên liền đặt nó vào trong, tin rằng sáng mai thức dậy nó sẽ rất vui.

 

Lúc này, cơm của bác Vương vẫn còn ấm trong bếp. Vũ Tuyên xuống nhà ăn uống yên tĩnh, ăn xong vội lên phòng mua sắm online, chuẩn bị ngày mai đi siêu thị, khu ẩm thực mua sắm lớn, chủ yếu tích trữ ít đồ ăn và sản phẩm mình thích, trải nghiệm chút điên cuồng cuối cùng của thời thái bình…

 

Thấy bác Vương từ phòng đi ra, Vũ Tuyên hơi bất ngờ, dù sao tối nay cũng muộn rồi, chính cô cũng có chuyện muốn nói với bác, vốn định sáng mai nói, nhưng giờ gặp thì tiện luôn.

 

“Bác Vương, khoảng thời gian này bác vất vả rồi. Từ mai bác được nghỉ mười ngày, nghỉ có lương, bác hãy về ở với gia đình cho vui…”

 

Bác Vương nghe vậy, mừng lắm, bác cũng nhớ nhà, liền vui vẻ đáp rồi hớn hở vào phòng thu dọn hành lý. Nhà bác Vương ở làng quê ngoại ô Thanh Thành, cũng không xa, tối mai là về tới nơi. Vũ Tuyên còn đặc biệt đặt một chuyến xe riêng để đưa bác, chiều mai xe tới đón bác về tận nhà!

 

Bác làm việc ở nhà họ Vương bao năm, để bác về tới nhà an toàn và nhanh chóng, Vũ Tuyên cũng rất chu đáo, dù sao mọi người cũng có tình cảm.

 

Cuối cùng, Vũ Tuyên dặn thêm vài câu: “Bác Vương, cháu nghe bạn anh trai cháu ở cục khí tượng nói thời tiết sắp tới không tốt, bác nhớ tích trữ nhiều đồ ăn trong nhà, đừng để bị đói nhé…”

 

“Dạ dạ, tiểu thư yên tâm, nhà cháu lúc nào chẳng tích trữ đồ…”

 

Nghe giọng bác Vương có vẻ không để tâm, nghĩ một lát, Vũ Tuyên xin địa chỉ nhà bác, rồi đặt một chuyến giao hàng đồng thành phố gửi một đống nhu yếu phẩm về cho bác. Bác Vương bao năm tận tâm tận lực ở nhà họ Vương, cô chỉ có thể làm thế thôi…

 

Chợ nhớ vài ngày chưa điểm danh, cô thầm niệm: “Điểm danh!”

 

[Đing! Điểm danh thành công]

 

[Chúc mừng nhận được một thùng sữa tươi!]

 

[Phần thưởng thêm: Không có!]

 

Vũ Tuyên lấy thùng sữa ra rồi bỏ vào không gian tùy thân. Toàn bộ gia tài cô đều ở trong không gian, chỉ có mình cô mới lấy được – đó là sự đảm bảo sinh tồn trong ngày tận thế!

 

Vừa đi vừa nhắn tin cho hai người anh trai:

 

“Anh cả, sau này em ở Mộng Hoa Viên, tòa 5, căn 2201, anh đến đây luôn nhé! Biệt thự nhà mình đã bán rồi!”

 

“Anh hai, bọn em hiện đang ở Mộng Hoa Viên, tòa 5, căn 2201, cổ phần biệt thự nhà mình đã bán hết. Nếu anh thấy tin nhắn, hãy chuyển khoản trực tiếp cho em, tài khoản: 6225**** Ngân hàng Chiêu Thương *****. Trong nhà cần tiền.”

 

Số tiền xuất ngũ hơn 1 triệu tệ của anh hai vẫn ở chỗ em, và cả mấy năm trợ cấp cũng do em giữ. Nếu có cơ hội thì cứ gửi cho em để em mua thêm đồ. Dù sao cổ phần, bất động sản bố mẹ để lại cũng sắp tiêu hết rồi…

 

Tiền trong tay anh hai mà không dùng thì phí lắm, phí là có tội!

 

Hôm sau, tức ngày 6 tháng 7, sáng Vũ Tuyên như thường lệ dẫn Đại Bạch ra chợ đầu mối nông sản mua một bình ga, rồi tới thẳng cửa hàng chuyên bán hạt giống mua sạch cả tiệm! Cuối cùng đi nhà sách, mỗi loại sách mua một cuốn!

 

Chiều đến siêu thị Mãi Long, mua bào ngư, hải sâm, vi cá, bong bóng cá, đủ loại yến sào, trà, rượu trắng, các loại đồ ăn vặt trái cây – hễ siêu thị có gì là mua một thể! Cuối cùng quản lý siêu thị đích thân ra mặt, tặng Vũ Tuyên không ít quà, còn cho xe tải chuyên dụng chở hàng về kho…

 

Trả lương xong cho đội ngũ mua hộ, nhắc họ thời tiết xấu, nhớ tích trữ nhiều đồ, rồi trả lương cho bác bảo vệ kho, tặng thêm hai bao gạo, một thùng dầu ăn, dặn bác nhớ mua thêm đồ dự trữ!

 

Bác bảo vệ cảm ơn rối rít, khoe rằng vợ bác đã đi siêu thị mua kha khá lương thực. Vũ Tuyên gật đầu, chờ bác đi khỏi kho, cô mới thu hết đống hàng trong kho vào không gian, xong mới yên tâm dắt Đại Bạch quay về…

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn