Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế Thiên Tai: Tay Trái Cầm Vịt Quay, Tay Phải Cầm Nước Cam > Chương 94

Chương 94

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 94 có bản audio.

Chương 94: Bí mật của ngón cái tay trái Lâm Nhược Vũ

 

Giờ mỗi tầng lầu đều có người ở, chất đầy đồ đạc linh tinh của họ!

 

Từ hôm ở nhà máy đồ hộp về, Lâm Nhược Vũ tỏ ra rất tích cực trong việc nấu nướng, đi tìm lương thực và đồ dùng. Hoàng Nhất Minh càng ngày càng lộ liễu, Lý Văn Phong nhìn trong lòng sốt ruột.

 

Mấy hôm nay, trước mặt Hoàng Nhất Minh, Lâm Nhược Vũ luôn nắm chặt tay trái, giấu ngón cái dưới bốn ngón kia. Nhưng dù sao cũng sống chung dưới một mái nhà, không bị phát hiện thì cũng chỉ là chuyện sớm muộn, nhưng cũng không thể không để lộ dấu vết.

 

Từ khi có không gian, cô đã tích trữ khá nhiều đồ ăn. Giờ đầu óc Lâm Nhược Vũ chỉ nghĩ cách đá Hoàng Nhất Minh đi, và chiếm căn nhà này một cách hợp pháp.

 

Tổn thương gân cốt cả trăm ngày, chân Lý Văn Phong vẫn chưa hồi phục. Giờ Vương Vũ Tuyên nổi tiếng, anh ta suy đi tính lại vẫn đi tìm Vương Vũ Tuyên:

 

- Vũ Tuyên, dạo này thế nào? Hồi trước chân tôi bị thương, cứ muốn tới tìm cô mà không được!

 

Vương Vũ Tuyên:

 

- Có gì nói, có rắm thì thả! Đừng lằng nhằng!

 

Lý Văn Phong bị nói đến nỗi đỏ bừng cả tai và cổ. Sao bây giờ cô ta thô lỗ thế? Thầm rủa một hồi, tự an ủi tinh thần rồi cười nói:

 

- Hề hề, hề hề, tôi đến là để bàn với cô, tôi và Nhược Vũ có thể lên nghỉ ở hành lang phía trong cổng sắt nhà cô được không?

 

Đây là khí phách của nam chính? Dẫn nữ chính ở hành lang, lại còn trong cổng sắt nữa!

 

Cả người cô hóa đá giữa làn gió...

 

Không biết anh ta đã bàn với Lâm Nhược Vũ chưa? Nhà to không ở lại đi ngủ ngoài hành lang?

 

Vương Vũ Tuyên khinh miệt, cảm thấy Lý Văn Phong bị cắn không phải chân mà là đầu!

 

Cô ta nghĩ tôi vẫn là Vương Vũ Tuyên ngày xưa quay quanh anh ta à? Bây giờ tôi là Nữu Hỗ Lộc Vũ Tuyên!

 

Chắc chắn Lý Văn Phong biết Hoàng Nhất Minh không cho anh ta ở lâu trên tầng 18, nên hôm nay mới liều mặt dày tới cầu cứu!

 

Tiếc thay, giờ anh ta cầu cứu không cửa!

 

Vương Vũ Tuyên có lòng tốt, nhưng không nhiều!

 

- Muốn còn ở lại tòa nhà số 5, thì sau này đừng xuất hiện trước mặt tao! Nhớ đấy: mày chẳng khác gì mấy kẻ tị nạn ngoài kia!

 

Nói xong, cô tự cho là đẹp, ngẩng đầu ưỡn ngực về nhà.

 

- Ôi dào, đây là ai đây! Trước kia thấy học trưởng Văn Phong là không rời nổi, giờ sao thế? Sau này đừng xuất hiện trước mặt tao, mày khác gì mấy kẻ tị nạn ngoài kia! Giỏi lắm!

 

Vương Vũ Tuyên nghe anh trai trêu chọc, xấu hổ chết đi được!

 

Thân thể cũ hại người quá!

 

- Anh hai, anh hư rồi! Trước kia anh còn ủng hộ em, nói em vui là được!

 

Vương Vũ Huy sờ mũi: trước đây anh đã từng khuyên em gái, nhưng không nghe! Lại còn giận dỗi trong nhà, anh cũng hết cách, chỉ còn cách nhượng bộ!

 

Chuyện xưa không dám nhìn lại!

 

...

 

Lâm Nhược Vũ không biết Lý Văn Phong lên tầng 22 tìm Vương Vũ Tuyên. Gần đây nhờ không gian cô tích trữ được kha khá đồ ăn. Phiên Phiên, cô tình nhân nhỏ của Hoàng Nhất Minh, luôn cảm thấy đồ ăn trong nhà gần đây tiêu hao nhanh hơn trước nhiều.

 

Lẽ ra Lý Văn Phong ăn ít hơn, cô và Lâm Nhược Vũ cũng theo định lượng, Hoàng Nhất Minh vẫn như cũ, sao lại thiếu nhiều thế?

 

Mấy hôm nay cô ta âm thầm quan sát, trong nhà bốn người, Lý Văn Phong không ra ngoài, Hoàng Nhất Minh là chủ nhà, cô không lấy trộm ăn vụng, vậy nhất định là Lâm Nhược Vũ!

 

Con đàn bà này!

 

Nghĩ tới cô ta là một bụng căm hận! Phiên Phiên biết Lâm Nhược Vũ theo Hoàng Nhất Minh, ngày nào cũng còn ra vẻ kiêu ngạo, nhưng Hoàng Nhất Minh lại thích chiều theo, còn đối xử với cô ta rất tốt, lúc rảnh rỗi lại dỗ dành.

 

Giờ bên ngoài loạn, thiếu ăn thiếu uống, lũ kia muốn sống vô cùng khó khăn, vì miếng ăn phải thân xác. Cô ta có thể cùng hầu một chồng, dù trước đây Hoàng Nhất Minh cũng không chỉ có mình cô, nhưng đáng lẽ Lâm Nhược Vũ không nên xúi giục quan hệ giữa họ.

 

Giờ Hoàng Nhất Minh ngày càng lạnh nhạt với cô ta! Cô ta sợ tình cảm trước đây với hắn cạn kiệt, bị đuổi ra khỏi nhà. Mấy ngày nay thấy quá rõ cuộc sống của những người đàn bà bên ngoài, lòng cô bất an, rất sợ!

 

Không phải ai cũng như con quỷ cái ở tầng trên. Cô ta sống đến giờ, đừng nói chém người, ngay cả giết cá, giết gà cũng chưa từng. Cắn răng, vì bản thân...

 

Cho nên cô nhất định phải vạch trần Lâm Nhược Vũ!

 

Không ngờ, qua mấy ngày, Phiên Phiên phát hiện tay trái Lâm Nhược Vũ luôn nắm chặt, không thấy ngón cái đâu!

 

Hôm qua còn nói ngón cái bị thương, dùng vải băng lại luôn...

 

Cô ta có linh cảm, đây là một bí mật không nhỏ!

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn