Chương 32: Hệ thống chui gầm giường?
Ôn Dư phục rồi.
Cô nghi ngờ Bùi Dã chỉ muốn làm chuyện đó, nên mới mượn cớ thăng cấp dị năng để vào phòng cô.
Từ lúc hắn bắt đầu hấp thu tinh hạch đến khi đè lên người cô, mới có hai phút!
Nếu dị năng có thể thăng cấp với tốc độ tính bằng phút như vậy, con người trong nguyên tác đã không phải trải qua nhiều gian nan như thế, vẫn không thể hoàn toàn đối kháng với đại quân xác sống!
“Bùi Dã, anh bình tĩnh một chút.” Ôn Dư không nhịn được nhắc nhở.
“Anh rất bình tĩnh, Ôn Dư, anh rõ mình đang làm gì.”
Hơi thở Bùi Dã phả ra nóng hổi, Ôn Dư lại không chắc hắn có thực sự thăng cấp hay không.
Nếu là thật, thì mỗi lần thăng cấp hắn đều muốn làm thế, cô thành cái gì đây!!
Ôn Dư trong lòng kháng cự, thân thể cũng bắt đầu giãy dụa.
Một tên vệ sĩ được hưởng phúc lợi lớn thế này, hắn nhất định sẽ ỷ sủng kiêu căng, không được!!
Chỉ là lời từ chối còn chưa kịp nói ra, đã bị nụ hôn của Bùi Dã chặn lại.
Giữa lúc tâm trí rối bời.
Bên tai vọng đến tiếng thở dốc nặng nề của người đàn ông, cùng những lời nói nóng bỏng.
“Cảm ơn em đã đồng ý, Ôn Dư, lần này, anh sẽ không để em bị thương.”
Không phải vậy mà đại ca, Ôn Dư muốn khóc không ra nước mắt.
Anh phải phân biệt rõ, thế nào là đồng ý, thế nào là chịu thua chứ.
Cô rõ ràng là chịu thua thôi!
May mà Bùi Dã nói được làm được, lần này dịu dàng hơn nhiều, lại vì màn dạo đầu đủ dài, tuy có chút đau nhưng cũng có chút thú vị.
Cảm giác rung động linh hồn rất ghiền, rất vui sướng, có chút muốn dừng mà không được.
Bùi Dã có thể cảm nhận được niềm vui của Ôn Dư, nên sau khi kết thúc, mặt dày không đi, ôm Ôn Dư ngủ suốt đêm.
Ngày hôm sau.
Khi Cố Phong suýt chà ra máu tay nhìn thấy Bùi Dã thần thanh khí sảng bước ra từ phòng Ôn Dư, ghen tị phát điên.
Tại sao!
Bùi Dã thăng cấp có vợ đẹp trong lòng, còn họ thì phải tự mình giải quyết, thật không có thiên lý!
Cố Phong tức không chịu nổi, kiếm Bùi Dã quyết đấu.
Bùi Dã cười lạnh: “Không rảnh để ý cậu, tôi phải nấu cơm cho Ôn Dư.”
“Là đàn ông thì quyết đấu, nấu cơm gì chứ.”
“Cậu không có vợ chưa cưới, đương nhiên cậu không cần nấu cơm.”
“……”
“Ai bảo vợ chưa cưới của tôi thấu tình đạt lý.” Bùi Dã hiếm khi khoe mẽ: “Vất vả cả một đêm, tôi cũng phải tỏ thái độ, chăm sóc tốt cho em ấy chứ.”
Chứ?
Chứ!
Đến cả trợ từ khẩu ngữ cũng dùng, ghê tởm quá!
Cố Phong tìm anh em chí cốt Sầm Mặc đi khóc lóc kể lể.
---
Ôn Dư tỉnh dậy mới biết.
Tiểu đội ngoại trừ cô ra đều thăng cấp hết.
Hệ Lôi của Bùi Dã lên cấp 4, hệ Trị liệu là cấp 2, ba người còn lại cũng cấp 2, chỉ có điều Cố Phong và Sầm Mặc sau khi thức tỉnh sử dụng dị năng tương đối thường xuyên, giờ đang đỉnh cấp 2, cách cấp 3 chỉ còn một hơi cuối.
Ôn Dư trợn mắt há mồm.
Không phải, chẳng phải họ ngày nào cũng ở bên nhau sao? Rốt cuộc Bùi Dã thăng cấp lúc nào?
Đặc biệt là hệ Lôi, đã lên cấp 4 rồi, có quá đáng không!
Đồng thời Ôn Dư cũng nhận ra một vấn đề khác.
Bùi Dã từ lúc thức tỉnh đến giờ chỉ làm với cô có hai lần, nhưng dị năng đã lên tới cấp 4, cũng có nghĩa là thăng cấp dị năng không cần phải làm chuyện đó thật sự.
Hắn đúng là lừa tình thôi!
Ôn Dư phẫn nộ không kìm được, đôi mắt híp nhỏ trừng Bùi Dã đến nỗi hắn như ngồi trên đống lửa, đợi mấy người kia đều về phòng rồi, hắn mới tìm được cơ hội giải thích với Ôn Dư.
“Lúc anh thức tỉnh hệ Lôi đã là cấp 2 rồi, tối qua lại lên liền 2 cấp, tuyệt đối không có lừa em.”
Ôn Dư mắt híp lại càng dữ hơn, chỉ hơi hé ra một khe.
Nam chính thiên phú cao hơn một chút không vấn đề, nên Ôn Dư dễ dàng chấp nhận chuyện Bùi Dã song hệ dị năng.
Nhưng cao đến mức này, có hơi quá đáng không?
Không chỉ song hệ dị năng, mà dị năng còn có thể nhảy cấp, nói ra, tác giả gốc cũng không tin nổi!
Dù sao Ôn Dư cũng không tin, cô khẳng định Bùi Dã lừa tình, xoay người về phòng.
Cố Phong ra ngoài lấy nước uống, thấy Bùi Dã ăn phải quả đắng, thì hả hê.
“Bùi Dã, sao cậu lại dám chọc giận vợ chưa cưới thế? Mau học theo tôi đi, tôi sẽ không làm vợ chưa cưới giận.”
“Thế thì chúc mừng cậu cô độc chung thân đi, không có, mới không dám chọc.”
“......” Đệt!
Cố Phong chửi rủa về phòng, nước cũng không lấy.
Ôn Dư về phòng trước, đi vào Linh Tuyền Không Gian.
Thấy hạt giống đã nảy mầm, kích động vội vàng đi lục tìm vật tư.
Cô phải xem đám quỷ dưới âm phủ có chuẩn bị cho cô máy kéo, máy gặt gì không.
Nếu không thì nhiều đất thế này, để cô tự mình vác cuốc xới, xới đến khi trời đất tận.
Nhưng rất tiếc.
Trong vật tư không có máy kéo, thậm chí cả nông cụ cũng là loại bị đào thải từ lâu, nông cụ đầu thế kỷ trước.
Nhiều đất như vậy để hoang chắc chắn không được, để cô vác cuốc cũng không xong, tìm người vào không gian lại càng không.
Cô tạm thời không muốn để người khác biết mình có thêm Linh Tuyền Không Gian.
Vậy nên chỉ có thể đi trạm nông cơ, tìm một ít máy móc nông nghiệp hiện đại.
Nghĩ vậy, Ôn Dư lôi bản đồ ra xem.
Chợ nông cơ gần cô nhất cách bốn mươi cây số, tuy có súng ion và Miễn Tử Kim Thuẫn.
Nhưng song quyền nan địch tứ thủ, đám xác sống trên đường có thể khiến cô suy sụp.
Vậy nên vẫn để vệ sĩ đi cùng.
Tuy có chút mâu thuẫn với vệ sĩ, nhưng anh ta hẳn sẽ nhanh chóng qua xin lỗi.
Lúc đó cô thuận nước đẩy thuyền, giả vờ tha thứ cho hắn, thế là trạm nông cơ sớm có thể đi được.
Đang mơ mộng đẹp đẽ, mấy ngày không gặp Mao Đậu đột nhiên nhảy vào cửa sổ.
Ôn Dư giật mình, không nhịn được lẩm bẩm: “Bà cô tôi ơi, đây là tầng hai đấy, bà nhảy vào lúc, có thể thương cửa sổ của tôi một chút không.”
Mao Đậu liếc Ôn Dư một cái, đầy mặt khó chịu.
Được rồi, Ôn Dư im miệng.
Sợ chọc giận bà cô này, rõ ràng có thể mở cửa sổ nhảy, cứ phải đâm thẳng vào kính.
Giờ thủy tinh quý lắm, dùng một miếng mất một miếng.
Từ không gian lôi ra một hộp pate cho mèo mở cho Mao Đậu, coi như bày tỏ thiện chí, Mao Đậu hài lòng, từ trên người lột mấy viên tinh hạch xuống, đẩy cho Ôn Dư.
Ôn Dư ngỡ ngàng: “Cho tôi à?”
Mao Đậu kêu meo một tiếng, như đang nói——
Chẳng lẽ sao?
Nó rất thông minh, nhận ra chủ nô yêu thích món này, tiện tay liền lấy về.
Ôn Dư quả nhiên cười tươi như hoa, thậm chí còn mở thêm mấy cây pate xiên cho bà cô này: “Ai chà, cậu nói xem, chẳng qua là mấy hộp pate, còn khách khí gì.”
Ngoài miệng nói vậy, nhưng nhanh chóng vơ lấy mấy viên tinh hạch vào tay.
Tổng cộng 4 viên, đều là tinh hạch độ tinh khiết bình thường.
Bất quá Mao Đậu là một con thú biến dị, giết xác sống còn biết lọc tinh hạch ra cho cô, còn muốn gì hơn.
Thu tinh hạch vào không gian, vô tình liếc qua bảng điều khiển, Ôn Dư nhảy dựng lên.
Không phải, độ thân mật của cô đâu rồi?
Độ thân mật cô chịu tội suốt một đêm đâu rồi!
Ôn Dư tức đến nỗi không dùng ý niệm, trực tiếp hét lên.
“Mao Cầu! Cậu nói rõ cho tôi, độ thân mật của tôi đi đâu rồi?”
【Độ thân mật đã được dùng để mở chức năng gian tủ cho cậu rồi】
【Chức năng gian tủ cần 100 độ thân mật, đã khấu trừ 99 độ thân mật của ký chủ, thiếu lại 1 độ thân mật, nhớ lần sau trả】
“......”
“Nói thế nào nhỉ, lần sau mở chức năng gì, có thể báo trước một tiếng được không!”
“Còn nữa, sao độ thân mật lại là 99? Là tôi chưa đủ cố gắng, hay là Bùi Dã không đủ giỏi!”
【Là cậu không cố gắng đủ, cố gắng sẽ không là con số này】
Ồ, Ôn Dư gật đầu.
Cô cũng thấy hẳn là vấn đề của mình, dù sao Bùi Dã rất giỏi.
Nhưng——
“…Khoan đã!”
Ôn Dư như bị sét đánh: “Cậu nói rõ cho tôi, sao cậu biết tôi không cố gắng! Hệ thống các cậu chẳng lẽ ngày nào cũng chui gầm giường người ta rình trộm à!”
