Chương 36: Cây đào chạy mất rồi!
“Bùi Dã, đào, là đào biến dị!” Ôn Dư phấn khích: “Mao Đậu mang về nhất định ăn được.”
Không cần nói, Bùi Dã cũng tính đi tìm.
Không gian của Ôn Dư có thể bảo quản tươi, hái ít trái tươi để dành, có thể ăn lâu dài.
Những người khác cũng không ý kiến, vật tư chẳng ai chê nhiều, huống hồ là trái cây tươi, thứ hiếm lạ đắt như vàng trong tận thế.
Mao Đậu dẫn đường phía trước, cành nó mang về được Cố Phong nhận.
Bổ quả đào to từ trên cành xuống, đếm thử, hóa ra có tám trái.
Một đoạn cành không dài, kết trái vừa to vừa nhiều, còn chưa thấy cây đào, mọi người đã tràn đầy kỳ vọng, nhất định cho là đại thu hoạch.
Cố Phong chia đào, còn dư một trái tạm để trong không gian Ôn Dư.
Ôn Dư rửa bằng nước trong, cắn một miếng, trực tiếp bung nước!
Trời ơi, ngon quá đi mất!
Ôn Dư ăn đến nỗi mắt đầy sao, quét một vòng, phát hiện mắt những người khác cũng lấp lánh sao, nhưng lại khác với sự đơn thuần ngon miệng của cô.
Thế là cô dỏng tai lên, quả nhiên nghe thấy Cố Phong thì thầm với Bùi Dã.
“Bùi Dã, quả đào này...”
“Không sai, có thể hồi phục dị năng.”
Ôn Dư hít một hơi lạnh.
Cô cúi đầu nhìn đào trong tay, khoảnh khắc như thấy được ông bà cố.
Vào tận thế lâu vậy, mọi người đã phần nào nắm được vài quy tắc.
Ví dụ, dị năng giả trong cơ thể có một thứ như cái hộp.
Trong hộp chứa dị năng, khi tiêu hao, có thể dùng tinh hạch đổ đầy hộp nhanh chóng, mà cùng lúc dùng nhiều tinh hạch, năng lượng quá tải khiến hộp chịu quá tải, thì hộp có hai hướng đi.
Vỡ ra, hoặc phình to thành hộp lớn hơn.
Trước là nổ tung mà chết, sau là thăng cấp dị năng.
Giờ đây đào biến dị có thể giúp dị năng giả đổ đầy hộp, dù không thể giống tinh hạch giúp dị năng giả thăng cấp, thì cũng là thứ nghịch thiên rồi.
Bùi Dã thì thầm với Cố Phong xong, kéo Ôn Dư nhỏ giọng nhắc.
“Lần trước ở biệt thự phân phát vật tư nói gì, em còn nhớ chứ.”
“Nhớ, không cấp vật tư cho Lâm Dĩ Đường bọn họ nữa.”
“Ừ.”
Nhắc nhở xong, Bùi Dã bắt đầu tập trung ăn đào.
Ôn Dư thì cười khúc khích hai tiếng.
Không nhắc cô cũng không thể lại giúp Lâm Dĩ Đường cấp vật tư.
Trước kia là cô không thiếu vật tư, không gian lại lớn, cấp thì cấp.
Nhưng đào biến dị, bao nhiêu cũng không chê, sao có thể giúp Lâm Dĩ Đường cấp chứ.
Dù cô không có dị năng, bổ chút thể lực vẫn tốt.
Hơn nữa, thứ có thể nhanh chóng hồi phục dị năng, dùng để mua chuộc dị năng giả cũng tuyệt vời, nào có đạo lý cho không người ta.
Phía Lâm Dĩ Đường cũng phát hiện đào biến dị có thể hồi phục dị năng.
Nhưng nghĩ đến đào hái xuống không chỗ để, căn bản không bảo quản được mấy ngày, cô ta tức nghiến răng.
Tại sao người có dị năng không gian không phải là cô ta!
Cả đoàn ai nghĩ riêng ai, đầu tiên chạy xe, rồi đi bộ, cuối cùng cũng thấy cây đào biến dị.
Cây đó phải cao hai tầng lầu, che kín trời.
Thấy một đoàn người đến không có ý tốt, nó rung thân cây, lập tức có tiếng chít chít từ bốn phương tám hướng vây đánh tới.
Nhìn kỹ.
Là khỉ!
Từng đàn khỉ đông đúc ùa về phía đám đông, xé sống kéo chết không từ thủ đoạn nào.
Mọi người không kịp phản ứng luống cuống tay chân, rất nhanh trên người đã để lại vết thương sâu nông khác nhau.
Bùi Dã dùng lôi điện đập bỏ lũ khỉ bám trên người, nhanh chóng dựng lên một lồng lôi điện, chụp cả đoàn vào trong lồng điện.
“Bên ngoài lồng khỉ không vào được, mọi người phối hợp với nhau, nhanh chóng xử lý lũ khỉ bám trên người.”
Bùi Dã lạnh giọng phân phó, không quên liếc nhìn Ôn Dư phía sau.
Khi khỉ xuất hiện, anh đã lập tức giăng lưới điện cho Ôn Dư, không để cô bị khỉ tấn công.
Thấy Ôn Dư có chút ngẩn ngơ, anh gỡ lưới điện, vỗ vai cô.
“Sao thế?”
Ôn Dư hồi thần, rút súng lục ra giúp Cố Phong họ xử lý khỉ.
Khỉ chạy loạn trên người, Ôn Dư không dám bắn, chỉ có thể hạ xuống, nhìn ra ngoài lồng điện, không nhìn Bùi Dã.
Bùi Dã thấy Ôn Dư có tâm sự.
Nhưng giờ không phải lúc nói chuyện, nên anh tập trung đối phó khỉ trước.
Cảm nhận Bùi Dã dời sự chú ý, Ôn Dư thở phào nhẹ nhõm.
Cô ngẩn ngơ vì cô đoán dị năng cấp của Bùi Dã có thể đã thoái hóa.
Từ khi Bùi Dã thức tỉnh dị năng, anh mới dùng lồng lôi điện hai lần.
Nhưng lồng lần này, rõ ràng không có lôi điện thô to như lần trước, rõ ràng vừa hấp thu nhiều tinh hạch như vậy, không thể là nguyên nhân dị năng khô kiệt.
Vậy chỉ có thể là di chứng khi giãy thoát khỏi sự khống chế tinh thần của xác sống.
Ôn Dư xoa mặt.
Dù biết, Bùi Dã giãy thoát khống chế không hoàn toàn vì cô, nhưng lòng rối như tơ vò, còn phiền hơn lũ khỉ kia.
Phiền đến mức, Ôn Dư đổ hết lên người khỉ.
Thừa lúc mọi người không để ý, cô rút súng ion ra bắn điên cuồng ra ngoài lồng điện.
Bùm bùm bùm.
Đạn tới đâu, máu mù khắp đó.
Khỉ biến dị thông minh hơn, rất biết hưởng lợi tránh hại.
Thế nên sau khi Bùi Dã gỡ lồng điện, vòng một mét quanh Ôn Dư, không một con khỉ nào.
Trái lại Lâm Dĩ Đường được Tống Úc bảo vệ, lại bị khỉ tấn công tập thể.
Lâm Dĩ Đường đánh không lại, lại kéo không ra, cuối cùng che mặt ngồi xổm xuống la hét.
Dị năng hệ Hỏa của Tống Úc tuy mạnh, nhưng lũ khỉ đều bám trên người Lâm Dĩ Đường, không khống chế được lửa dễ đốt nhầm cô ta.
Anh chỉ có thể tìm cành cây không ngừng quất lũ khỉ.
Dù chỉ dùng cành cây quất, thỉnh thoảng cũng vô tình quất trúng Lâm Dĩ Đường.
Cô ta càng sụp đổ, trực tiếp khóc to.
“A a a a a a, đau quá!”
“Anh Tống Úc, anh quất trúng em rồi!”
“Anh Tống Úc mau đuổi khỉ đi, a a a a a a, anh Bùi Dã cứu mạng!”
Khỉ vốn khó đối phó, thêm Lâm Dĩ Đường không ngừng kêu, Tống Úc luống cuống, nhanh chóng cầu cứu Sầm Mặc.
Sầm Mặc và Tống Úc không thù riêng, tiện tay thì cũng không từ chối.
Hai người hợp tác, cuối cùng cũng giải cứu được Lâm Dĩ Đường.
Lúc này, Ôn Dư đột nhiên phát hiện vị trí của cây đào biến dị hình như đã thay đổi.
Cô không chắc, liền quay lưng, nhanh chóng móc gương từ không gian ra chiếu về phía sau, quả nhiên thấy cây đào biến dị rút ra hai sợi rễ, lén lút lùi về sau.
Cảnh tượng quả thực kỳ dị, nhưng Ôn Dư vẫn lập tức gọi Bùi Dã.
Cây đào này cô nhất định phải có.
“Bùi Dã, nhanh chặn cây đào, nó biết chạy!”
Miệng hét chân không ngừng, cô quay người liền đuổi.
Cây đào vốn từ từ di chuyển nghe thấy động tĩnh cũng không giả vờ nữa, vung rễ lên chạy thục mạng.
!!!
Ôn Dư biết cây đào biết chạy, nhưng không ngờ chạy kiểu này, cả người sững sờ.
Mà cây đào chạy nhanh quá, quả đào to đùng lủng ca lủng củng va loạn xạ, tim Ôn Dư giật thót từng hồi, cuối cùng hoàn hồn, và hét to.
“Mày dám làm hỏng làm vỡ đào của tao, tao sẽ không tha cho mày!”
Cây đào nghe vậy, chạy càng nhanh, nhanh chóng bỏ xa Ôn Dư một đoạn lớn.
Bùi Dã cũng bị cảnh trước mắt làm kinh ngạc.
Nhưng thân thể anh nhanh hơn ý thức, trong đầu vẫn đang nghĩ thế giới này cuối cùng đã điên lật lộn đến mức không quen, nhưng tay đã quăng roi lôi trói cây đào.
Rồi kéo mạnh, cả người nhanh chóng lướt về phía cây đào.
Giữa đường còn vòng eo Ôn Dư, đưa cô cùng đến trước cây đào.
Cây đào còn muốn giãy dụa, dòng điện từ rễ nó chạy đến tận đầu lá, cuối cùng cũng ngoan ngoãn lại…
