Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế Pháo Hôi Này Là Đại Lão Max Cấp > Chương 57

Chương 57

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 57: Tôi rất vinh hạnh

 

Sau khi Quản Dư bị Lâu Tố tìm ra, Đinh Huệ ở chiến trường chính liền ngừng tấn công.

 

“Sao cô ấy không động đậy nữa? Rớt mạng à?” Lưu Bình hỏi.

 

“Mặc kệ cô ta thế nào, giết trước đã!” Dương Linh Nhi nói xong liền ném một lưỡi phong nhẫn về phía cổ Đinh Huệ.

 

Thấy vậy, Lưu Bình kịp chạm vào tay Đinh Huệ trước khi đầu cô ta rơi xuống, rồi kích hoạt dị năng của mình.

 

“May mà lấy trộm được, cô ra tay trước thì nhắc tôi một tiếng chứ.” Lưu Bình bất mãn nói với Dương Linh Nhi.

 

Dương Linh Nhi áy náy thè lưỡi, “Xin lỗi anh, em quên mất kỹ năng của anh.”

 

Dị năng của Lưu Bình là thuộc tính Nhật, kỹ năng Đánh tráo: có thể trộm dị năng của người khác để dùng cho mình, thời gian sử dụng tùy theo cấp độ dị năng của mỗi người.

 

“Đừng nói nữa, mau tản ra!” Sở Tức Ngân từ xa nhắc nhở, giương cung nhắm vào con chim lớn trên trời.

 

Khi con chim lớn lao xuống, vô số quả cầu lửa như không cần tiền mà nện về phía ba người Lưu Bình.

 

Họ thấy vậy vội vàng tứ tán.

 

Mũi tên của Sở Tức Ngân bắn ra hết phát này đến phát khác, nhưng thứ đó tốc độ quá nhanh, đều né được.

 

“Sao lại có chim nữa?” Lưu Bình ngoái đầu nhìn con chim lớn, “Gà tây biến dị à?”

 

Dương Linh Nhi chạy về hướng khác nghe thấy câu đó, không nhịn được sửa: “Gà tây gì? Rõ ràng là một trong Tứ phương thần thú – Chu Tước!”

 

Nghe thấy hai chữ Chu Tước, con hổ trắng nhỏ trên vai Sở Tức Ngân ngẩng đầu lên nhìn trời.

 

Con Chu Tước đó bay vòng quanh xác Đinh Huệ, trông như muốn mang xác cô ta đi, vì phạm vi di chuyển nhỏ nên khó né tên, chân trái của nó bị một mũi tên xuyên thẳng.

 

Sở Tức Ngân lại giương cung nhắm vào đầu Chu Tước, nó kêu một tiếng chói tai rồi bay cao hơn.

 

Đôi cánh rộng lớn của nó vỗ, quả cầu lửa rơi xuống, giữa không trung hóa thành vô số con bướm dày đặc, như một tấm lưới lửa khổng lồ chụp xuống người dưới đất.

 

Tấm “lưới lửa” đó phủ kín cả khu rừng!

 

Nhìn thấy những con bướm đầy trời, Sở Tức Ngân mới hiểu, Chu Tước vừa nãy quanh quẩn bên xác Đinh Huệ không phải muốn mang xác cô ta đi, mà là sao chép kỹ năng của cô ta.

 

Bây giờ Chu Tước dùng Hóa điệp thuộc tính Hỏa, bướm lửa chạm vào những cành cây khô, lập tức biến cả khu rừng thành biển lửa.

 

“Lùi ra bờ sông!” Lưu Bình thấy bướm tấn công, hét với Lưu Húc Luân và Dương Linh Nhi một tiếng, quay người chạy về phía bờ sông vừa mới thoát khỏi.

 

Bờ sông còn mọc đầy hoa bỉ ngạn, họ phải đặc biệt cẩn thận khi chạy trốn, nếu không chạm phải hoa là xong đời.

 

Trong lúc ba người đang điên cuồng chạy trốn, Sở Tức Ngân vẫn đứng tại chỗ, anh giương cung nhắm vào con Chu Tước phía sau đám bướm lửa, anh đang tính khoảng cách, muốn khi bướm bay tới trước mặt thì bắn Chu Tước từ trên trời xuống.

 

Nhưng khi thấy bướm đến gần, con hổ trắng nhỏ trên vai anh đột nhiên phóng mình lên, một tiếng hổ gầm vang khắp trời đất.

 

Con hổ trắng nhỏ giữa không trung biến thành một con hổ trắng trưởng thành oai hùng, bên hông còn mọc ra đôi cánh, thân hình khổng lồ của nó xuyên qua đám bướm lửa, rồi lao vào Chu Tước, một phát cắn chặt cổ Chu Tước.

 

Chu Tước kêu thảm một tiếng bị hổ trắng đè xuống, những con bướm lửa đầy trời cũng tan biến theo.

 

Khi chạm đất, Chu Tước biến thành một người phụ nữ mặc áo đỏ, hổ trắng cũng biến lại thành Linh Yêu.

 

Khác với người phụ nữ, trên người cậu không có quần áo, chỉ có một lớp lông trắng mỏng.

 

Linh Yêu hét lên một tiếng bò dậy khỏi người phụ nữ, miệng không ngừng “phì phì phì”, rồi không dám nhìn người phụ nữ đó, lăn lộn chạy về phía Sở Tức Ngân.

 

Người phụ nữ ôm cổ xoay người đứng dậy, hận thù nhìn chằm chằm bóng lưng Linh Yêu, ngay sau đó một mũi tên xuyên thủng lồng ngực cô ta.

 

Sức mạnh khủng khiếp của mũi tên kéo thân thể cô ta bay về phía sau, trong quá trình đó, cô ta chịu đau đớn ném về phía trước một chiếc lông khổng tước.

 

Chiếc lông khổng tước bay được nửa đường, một phân thành năm, bay về phía năm người ở các hướng khác nhau, thậm chí còn biết rẽ!

 

Sở Tức Ngân một mũi tên bắn rụng chiếc lông nhắm vào mình, Linh Yêu không né kịp, liền dùng một tay chặn lại, chiếc lông cắm vào lòng bàn tay cậu, cảm giác bỏng rát dữ dội lan khắp toàn thân, da trên tay thậm chí bắt đầu nứt nẻ nhanh chóng.

 

Linh Yêu sợ hãi, rất quyết đoán đổi từ cửa hàng một con dao, lại chặt đứt cánh tay trái.

 

Cánh tay vừa rơi xuống đất đã bị thiêu thành than.

 

Cậu vẫn còn sợ hãi ôm cánh tay trái, trong lòng vô cùng may mắn vì quyết định của mình, chậm vài giây nữa là cả người cậu đã bị thiêu thành than rồi!

 

Người phụ nữ áo đỏ dùng lông khổng tước kìm hãm thế công của Sở Tức Ngân, lại biến thành Chu Tước, bay thẳng lên trời, trong nháy mắt đã biến mất dạng.

 

Sở Tức Ngân hơi nhíu mày, bị bắn trúng tim rồi mà vẫn bay được à?

 

“Anh!” Đang lúc anh thất thần, bên bờ sông bỗng vang lên tiếng la của Lưu Húc Luân.

 

Anh lập tức lấy lại tinh thần chạy về phía bờ sông.

 

Những bông hoa bỉ ngạn dưới đất đã bị Lưu Bình dùng dị năng điều khiển nước sông dập tắt, chỉ riêng việc dập tắt hoa bỉ ngạn dưới đất đã tiêu hao hơn nửa tinh thần lực của anh.

 

May mà đã dọn sạch bờ sông, giúp mọi người tránh khỏi nguy hiểm khi chạm phải hoa.

 

Nhưng anh không ngờ rằng, chiếc lông khổng tước cuối cùng mà Chu Tước ném ra quá kỳ quái, nó có thể chính xác khóa chặt kẻ địch!

 

Lưu Húc Luân là dị năng thuộc tính Kim, bị thuộc tính Hỏa khắc chế, hoàn toàn không có đất dụng võ, dị năng của Dương Linh Nhi tuy không bị khắc chế, nhưng dị năng của họ không cùng cấp với chiếc lông đó, hoàn toàn không thể chống lại.

 

Thấy hai người sắp không chống nổi, sắp bị lông khổng tước đâm trúng, anh dùng tinh thần lực cuối cùng ngưng tụ trước mặt mỗi người một tảng băng dày hơn một mét.

 

Chiếc lông suýt xuyên thủng tảng băng, ngọn lửa mang theo mới miễn cưỡng bị dập tắt.

 

Lưu Húc Luân và Dương Linh Nhi thấy lông khổng tước cuối cùng cũng không tấn công họ nữa, thở phào nhẹ nhõm, biết là Lưu Bình đã giúp họ, quay đầu định cảm ơn, thì thấy trên ngực Lưu Bình cắm một chiếc lông khổng tước!

 

Lưu Bình đã hết sức cứu Lưu Húc Luân và Dương Linh Nhi, nhưng không thể cứu chính mình.

 

Anh đang đứng bên bờ sông, sau khi Lưu Húc Luân gọi anh một tiếng, thân thể từ từ ngả về phía dòng sông.

 

Sinh vật thủy sinh biến dị luôn ẩn náu dưới sông thấy có thức ăn đưa tới miệng, lập tức nhảy lên mặt nước, định xé xác Lưu Bình.

 

Từ xa bay tới mấy mũi tên, bắn rụng vài con cá quái dị xuống nước.

 

Lưu Húc Luân và Dương Linh Nhi cuống cuồng kéo Lưu Bình lên khỏi sông.

 

“Anh, đừng ngủ, không sao đâu, anh sẽ không sao đâu!” Lưu Húc Luân vừa nói vừa dùng tay ấn vào vết thương trước ngực Lưu Bình.

 

Bởi vì bây giờ Lưu Bình đang dùng dị năng thuộc tính Thủy, lông khổng tước cắm vào tim anh, ngọn lửa trên đó đã tắt, trên người tuy không xuất hiện hiện tượng nứt nẻ như tay Linh Yêu, nhưng thân thể anh nóng như sắp nổ tung.

 

Lưu Bình còn một hơi thở, anh yếu ớt nói: “Không sao là tốt rồi, em còn… còn phải đưa Linh Nhi về nhà, đừng, đừng có chuyện gì ở đây, sau này em phải bảo vệ… bảo vệ tốt cho cô ấy…”

 

“Anh đừng như vậy, anh đã hứa sẽ cùng em đưa cô ấy về, anh không thể nuốt lời!” Mắt Lưu Húc Luân mờ đi, không còn nhìn rõ mặt Lưu Bình nữa.

 

Dương Linh Nhi quay mặt sang một bên, nước mắt không kìm được lăn dài.

 

Sở Tức Ngân và Linh Yêu bước tới, nhìn thấy chiếc lông khổng tước trên ngực Lưu Bình liền biết đã không thể cứu được.

 

Lưu Bình thấy Sở Tức Ngân, còn cố nặn ra một nụ cười, “Tức Ngân, tôi thực sự… thực sự yêu cậu từ cái nhìn đầu tiên…”

 

“Cảm ơn, tôi rất vinh hạnh.” Sở Tức Ngân nhẹ nhàng đáp.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích