Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế Pháo Hôi Này Là Đại Lão Max Cấp > Chương 78

Chương 78

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 78: Kẻ đầu têu

 

Lâu Tố không phải Túc Liên Sơn, anh không khao khát chữa trị cho người có dị năng đến vậy. Trước khi chắc chắn Sở Tức Quỷ có thể cứu được Sở Tức Ngân hay không, anh cứng đầu nhìn cô, muốn một câu trả lời chính xác.

 

Sở Tức Ngân bị anh nhìn chằm chằm một hồi, hơi cau mày nói với Sở Tức Quỷ đang đứng trước mặt: “Em cầm ít đồ ăn đi tìm Linh Yêu đi, thằng bé nhát gan, chắc bị em dọa rồi.”

 

Sở Tức Quỷ cười: “Vâng.”

 

Cô chọn vài thứ Linh Yêu có thể thích, ra sau lều để bắt người.

 

Không còn đôi mắt to tròn nào nhìn chằm chằm nữa, Sở Tức Ngân mới giơ tay khoác lấy cổ Lâu Tố, nghiêng người áp sát, mặt kề mặt, nói bên tai anh: “Đừng lo, anh thực sự không sao rồi. Thực ra vừa vào game, em đã thấy cơ thể khỏe hơn nhiều. Nói uống thuốc kéo dài tính mạng hơi quá, ban đầu em có uống vài thứ, sau đó khi game sắp kết thúc thì không cần uống thuốc nữa.”

 

Lâu Tố vẫn không yên tâm: “Em uống thuốc gì? Trong thương thành bây giờ có bán không?”

 

“Có, chính là thuốc giảm đau đặc hiệu ấy. Sau khi rời viện nghiên cứu, triệu chứng duy nhất của em là thường xuyên đau đầu, uống thuốc giảm đau là đỡ.” Sở Tức Ngân vừa nói vừa mở thương thành, chọn một loại thuốc giảm đau có tích phân không quá đắt, rồi thầm nhủ: Chính là mày rồi.

 

Lâu Tố nghe xong, cũng vội mở thương thành, xem tích phân của thuốc giảm đau đặc hiệu, chỉ một trăm tích phân, cũng không đắt lắm.

 

“Vậy sau này anh sẽ tích thêm tích phân cho em để dự phòng.” Tình trạng của Sở Tức Ngân quá đặc biệt, anh sợ Sở Tức Quỷ không thể chữa khỏi hoàn toàn cho cậu, vẫn phải chuẩn bị thêm thuốc mới yên tâm.

 

“Không cần đâu, em tích được cả đống tích phân trong game, dùng không hết.” Sở Tức Ngân hơi tiếc nuối: “Tiếc là không thể chuyển cho mọi người, cũng không thể đổi thẻ kinh nghiệm giúp anh.”

 

“Vậy thì tốt, dù thế nào em cũng không được xảy ra chuyện.” Lâu Tố ôm chặt Sở Tức Ngân, hai tay không ngừng run rẩy.

 

Nói rõ mọi chuyện xong, hai người ăn chút gì đó, Sở Tức Quỷ và Linh Yêu cũng trở về.

 

Chỉ có điều Linh Yêu thay đổi hẳn, không còn vẻ huyên thuyên như trước, trở nên im lặng lạ thường. Nếu không phải thấy cậu tuy cúi đầu nhưng má lại hơi ửng hồng, Sở Tức Ngân suýt nghĩ cô bé Sở Tức Quỷ đã đánh cậu một trận.

 

Họ thu dọn đồ đạc rồi bắt đầu nhiệm vụ hôm nay.

 

Vì hôm qua khi lên kế hoạch săn giết ở nhà Hà Thất, Sở Tức Ngân đã mượn hình phạt của Thần Thụ để khai thác lời Hà Thất, giúp Sở Tức Quỷ có được một manh mối hữu ích. Bốn manh mối còn lại cứ lần theo là được, cũng không vội.

 

Vì vậy họ quyết định đến Thú Thần Thôn trước, lấy hết hai mươi lăm manh mối, tiện thể làm luôn nhiệm vụ phụ ở đó, rồi mới đến Thụ Thần Thôn giúp Sở Tức Quỷ tìm manh mối.

 

Phó bản này Sở Tức Ngân đã chơi lần hai, tốc độ tìm manh mối rất nhanh, chỉ mất hơn hai tiếng là đã thu thập đủ tất cả manh mối ở Thú Thần Thôn.

 

Trong các manh mối xuất hiện một nhân vật cực kỳ quan trọng, là một thanh niên trẻ tên Phương Kỳ Lân ở Thú Thần Thôn.

 

Phương Kỳ Lân, mang tên thần thú, đương nhiên là một thanh niên được yêu mến ở Thú Thần Thôn. Nhưng hắn lại luôn phản bội ngôi làng nơi mình lớn lên. Lời nguyền mà họ cần tra, chính là do hắn gây ra.

 

Hắn tạo ra tin đồn, khiến cả hai làng đều hoang mang, mục đích chỉ để có thể công khai đến với cô gái mình yêu.

 

Vì cô gái hắn thích là Hà Thập Cửu ở Thụ Thần Thôn, cũng chính là nữ chính của phó bản này.

 

Thú Thần Thôn và Thụ Thần Thôn tuy chỉ cách nhau một ranh giới, nhưng hai làng đã kết thù không đội trời chung từ trăm năm trước. Người hai bên gặp nhau bên ngoài đều chọn cách làm ngơ, nếu đông người gặp nhau, không tránh khỏi một trận đánh nhau chảy máu đầu.

 

Với mối quan hệ căng thẳng như vậy, hai người trẻ căn bản không thể đến được với nhau. Vì thế Phương Kỳ Lân đã nghĩ ra cái kế tồi tệ này, mục đích là mượn lời nguyền không có thật để hai làng bắt tay giảng hòa trước, như vậy họ sẽ trở thành cặp đôi đầu tiên kết hôn khác làng, biết đâu còn được hậu thế truyền tụng thành giai thoại.

 

“Vậy kẻ chủ mưu của nhiệm vụ phụ này cũng lộ diện rồi nhỉ? Phần lớn là tên Phương Kỳ Lân này…” Mấy người chạy khắp Thú Thần Thôn để tìm manh mối, Linh Yêu cũng mệt đổ mồ hôi đầy đầu, nhất thời quên giả vờ kín đáo, nói được nửa câu mới phát hiện Sở Tức Quỷ đang cười tủm tỉm nhìn mình, liền cúi đầu im thin thít.

 

Sở Tức Ngân và Lâu Tố: “…”

 

“Vậy chúng ta đi tìm Phương Kỳ Lân đi!” Sở Tức Quỷ cười nói.

 

Manh mối cuối cùng vừa rồi chính do cha mẹ Phương Kỳ Lân cung cấp, nên họ tìm đến nhà hắn rất thuận đường, nhưng hắn lại không có nhà.

 

Đang lúc Sở Tức Ngân khai thác thông tin từ cặp vợ chồng trung niên, thì một thanh niên trẻ vác cuốc, vừa huýt sáo vừa từ ngoài về.

 

“Này anh bạn, lại đây, tụi tôi nói chuyện với anh một chút.” Sở Tức Ngân tiến lên kéo Phương Kỳ Lân ra một góc.

 

Lâu Tố nheo mắt chú ý động tác của Sở Tức Ngân, rồi nhanh chóng bước tới, kéo tay cậu về phía mình.

 

“Nói gì? Mấy người là dân Thụ Thần Thôn đến phải không? Tôi không biết gì đâu, đừng hỏi tôi!” Phương Kỳ Lân phản ứng rất nhanh, trực tiếp chặn đường lui của họ.

 

Sở Tức Ngân chẳng hề sợ: “Nhưng chúng tôi biết hết. Chúng tôi biết anh tạo ra lời nguyền là để cùng Hà Thập Cửu…”

 

Sở Tức Ngân chưa nói hết câu, Phương Kỳ Lân đã muốn bịt miệng cậu, nhưng vì Lâu Tố hung thần ác sát đứng chắn giữa hai người, hắn đành từ bỏ, chắp tay vái lạy nhỏ giọng cầu xin: “Này anh bạn, đừng nói nữa, kế hoạch của tôi vất vả lắm mới thực hiện được đến bước này, sắp thành công rồi, đừng phá hỏng nhé!”

 

“Muốn chúng tôi giữ bí mật cũng được, nhưng anh phải nói trước, cái cây to ở Thụ Thần Thôn có phải anh làm đổ không?” Sở Tức Ngân bị Lâu Tố chắn, chỉ có thể nghiêng đầu ra nói chuyện với Phương Kỳ Lân.

 

Cậu phát hiện Lâu Tố bây giờ càng ngày càng ghen, nhưng biết làm sao được? Đều do cậu tự chiều ra cả, đành phải thuận theo thôi.

 

“Đúng, là tôi làm, các người đừng nói với ai nhé.” Phương Kỳ Lân lén lút nhìn quanh, rồi mới nhỏ giọng cầu xin bốn người trước mặt.

 

Thực ra Sở Tức Ngân và mọi người đã sớm đoán ra đáp án, chỉ là cần hung thủ đích thân thừa nhận thì nhiệm vụ phụ mới hoàn thành được.

 

Bây giờ Phương Kỳ Lân đã nhận, bốn người liền im lặng chờ bảng nhiệm vụ nhảy ra.

 

Kết quả một giây, hai giây, ba giây…

 

Nửa phút trôi qua, bảng nhiệm vụ cứ như bị treo, chẳng động tĩnh gì. Sở Tức Ngân liền chủ động gọi bảng nhiệm vụ ra, xem phần mô tả của nhiệm vụ phụ thứ hai.

 

“Kẻ đốn cây trái phép phải biến thành hói đầu…” Lâu Tố cũng nhìn theo, rồi ngước lên nhìn mái tóc của Phương Kỳ Lân, dù có quấn khăn cũng lộ ra nửa bên ngoài, “Không phải là như anh nghĩ chứ?”

 

“Chính là như anh nghĩ đó.” Sở Tức Ngân hét lên: “Linh Yêu, xử nó!”

 

Linh Yêu chẳng hiểu Lâu Tố và Sở Tức Ngân đang đánh đố gì, nhưng cậu đã lao lên quật ngã Phương Kỳ Lân.

 

Sở Tức Ngân đổi một con dao cạo tóc đưa cho Lâu Tố, anh ngồi xuống bắt đầu ra tay.

 

“A! Cứu mạng! Đừng động vào tóc tôi, tóc là mạng thứ hai của đàn ông Thú Thần Thôn chúng tôi!” Phương Kỳ Lân tuyệt vọng kêu lên.

 

Đây là nhiệm vụ phụ do phó bản sắp xếp, dù Phương Kỳ Lân có kêu rách cổ họng, cha mẹ hắn ở phía sau vẫn mải mê làm việc riêng, chẳng hề thấy con trai mình đang chịu cực hình.

 

Sau khi biến Phương Kỳ Lân thành hói đầu, bảng nhiệm vụ của họ cuối cùng cũng nhảy ra, hiển thị nhiệm vụ phụ thứ hai đã hoàn thành.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích