Chương 9: Chuyện thịt nướng
Hảo Nhận và mọi người không lâu sau đã quay lại, còn đích thân mang hai miếng thịt lớn đến cho Trang Thực và những người kia.
“Mỗi lều sẽ được chia một miếng lớn, nếu các cậu ăn không đủ thì đến chỗ người phụ trách phía trước xin thêm, tôi đã nói với họ rồi.” Hảo Nhận nói xong liền vội vã đi.
Thấy anh ta gấp gáp như vậy, Tiểu Khê hỏi: “Anh Hảo, anh sắp rời trại à?”
Nếu không phải sắp đi, anh ta cũng không dùng giọng dặn dò như thế.
“Phải, thịt động vật biến dị ăn được, tôi phải về báo với người ở sân bay, không thì họ đông người như vậy sẽ bị đói.” Hảo Nhận nói: “Nhưng các cậu yên tâm, tôi đi rồi vẫn sẽ có người dị năng ở lại bảo vệ các cậu. Đi đường đêm rất nguy hiểm, đợi trời sáng chúng tôi sẽ đến đón các cậu về.”
“Vâng, anh Hảo vất vả rồi.” Trang Thực nịnh nọt.
Hảo Nhận xua tay rồi đi.
“Bốn người bọn tôi lấy miếng thịt to này. Lửa là do Sở Tức Ngân nhóm, các người không được dùng.” Chu Toàn nhanh chóng chiếm miếng thịt lớn, rồi vạch rõ ranh giới với Trang Thực và Tiểu Khê.
Thực ra trong lòng cậu ta rất biết ơn Tiểu Khê, nhưng ai bảo Trang Thực ghê tởm như vậy?
“Dựa vào đâu mà các cậu lấy miếng to? Nếu không có Tiểu Khê, các cậu có mạng mà ngồi đây ăn thịt nướng không? Bọn tôi phải lấy miếng to, với lại các cậu phải nướng cho bọn tôi, nhanh lên!” Trang Thực thậm chí còn dùng giọng ra lệnh với Chu Toàn.
Trong mắt Trang Thực, bốn người này lợi hại nhất là Cao Lâm, nhưng anh ta đã bị đánh gục rồi, ba tên ốm yếu còn lại có thể muốn làm gì thì làm.
Sở Tức Ngân lười tranh cãi với Trang Thực, đã ngồi xổm xuống, lấy dao từ trong ba lô, cắt thịt thành từng miếng nhỏ xiên vào những cành cây vừa chặt về, nhàn nhã nướng.
Cả ngày chưa ăn gì, anh thực sự đói rồi.
Trang Thực thấy Sở Tức Ngân đang nướng thịt, tưởng anh sợ, đắc ý hừ một tiếng, kéo Tiểu Khê ngồi xuống bên cạnh.
Chu Toàn hừ lại một tiếng to hơn, ngồi xuống bên trái Sở Tức Ngân, còn Tô Nghiên thì ở trong lều chăm sóc Cao Lâm.
Nhưng Cao Lâm thực sự không cần Tô Nghiên chăm, liền hét ra ngoài lều: “Chu Toàn, mày vào đây tao có chuyện muốn nói!”
Lều chỉ chứa được hai người, Chu Toàn vào thì Tô Nghiên phải ra.
Tô Nghiên là người siêng năng, ra ngoài liền học theo Sở Tức Ngân, xiên thịt bò vào que rồi đặt lên lửa nướng.
Tiểu Khê thấy vậy cũng muốn làm, nhưng bị Trang Thực ngăn lại: “Em đừng động vào, bẩn tay, để họ nướng là được.”
Tô Nghiên hơi bất lực nhìn Trang Thực, nhưng bị anh ta trừng mắt, cô liền cúi đầu, không dám chọc vào.
Sở Tức Ngân nướng thịt rất nghiêm túc, thậm chí còn lấy từ trong ba lô ra từng loại gia vị chưa hỏng rắc lên, nhưng cuối cùng vẫn bị cháy.
Anh bất lực nhìn miếng thịt, một lần nữa thừa nhận mình thực sự không có chút năng khiếu nào trong việc nấu nướng.
“Nướng xong rồi à? Đưa tao!” Trang Thực giơ tay định lấy miếng thịt nướng từ tay Sở Tức Ngân, hoàn toàn không thấy thịt đã bị cháy.
“Ồ, còn có gia vị à? Thơm quá!” Trang Thực kích động nói xong, tay đã nắm lấy que xiên thịt.
Tô Nghiên tiếp lời: “Phải đấy anh Sở, anh còn mang theo gia vị, nghĩ thật chu đáo!”
Sở Tức Ngân cười với Tô Nghiên, rồi quay sang nhìn Trang Thực, mắt lạnh xuống: “Bỏ tay ra.”
Trang Thực bị anh nhìn bất ngờ, trong lòng hơi sợ, nhưng nghĩ đến cả ngày Sở Tức Ngân trông yếu ớt, liền lấy lại can đảm: “Mày mới phải bỏ tay ra! Không phải mày nướng cho bọn tao à? Còn kia kìa, mày cứ nướng tiếp đi, đợi bọn tao ăn no rồi mày hãy ăn… Á!”
Anh ta chưa nói hết câu, Sở Tức Ngân vặn que xiên một cái, tốc độ rất nhanh, Trang Thực không kịp thấy gì, nhưng cảm thấy cổ tay đau nhói, đương nhiên không thể giữ được que.
“A, tay tao, đau quá!” Trang Thực đau đớn ôm lấy tay, kêu lên.
Tiểu Khê vội kiểm tra cho Trang Thực, phát hiện tay anh ta đã bị trật khớp.
Cô biết sức mạnh của Trang Thực lớn thế nào, không ngờ Sở Tức Ngân nhìn như không có sức trói gà, chạy vài bước đã mệt, lại có thể dễ dàng làm trật khớp cổ tay Trang Thực.
Không biết là trùng hợp, hay họ đã coi thường tên mặt trắng này rồi.
“Thôi, anh đừng đi cướp đồ của người ta, chúng ta tự nướng.” Chưa rõ tình hình, Tiểu Khê nghĩ tốt nhất nên tránh rắc rối.
Trang Thực bị Sở Tức Ngân làm cho một phen, có phần xẹp xuống, đợi Tiểu Khê nắn tay lại cho anh ta rồi tự mình nướng thịt.
Sở Tức Ngân lấy lại miếng thịt nướng, xé một miếng nhỏ bỏ vào miệng, rồi nhíu mày.
Quả nhiên không ăn được.
“Anh Sở, ăn của em đi, miếng này sắp chín rồi, chúng ta chia nhau ăn, em lại nướng tiếp.” Tô Nghiên nướng thịt khéo tay, miếng thịt bò trên tay cô chín vàng, thơm phức, nhìn thôi đã chảy nước miếng.
Dù sao cũng là lần đầu ăn thịt bò biến dị, Tô Nghiên rất cẩn thận, nướng chín hoàn toàn, sau đó dùng dao của Sở Tức Ngân chia làm năm miếng, bốn người họ mỗi người một miếng, còn tặng một miếng cho Tiểu Khê.
“Chị Tiểu Khê, cảm ơn chị đã lái xe quay lại đón bọn em.” Tô Nghiên ghét Trang Thực, nhưng Tiểu Khê đúng là ân nhân cứu mạng họ, điều này phải công nhận.
“Cảm ơn em!” Tiểu Khê có chút bất ngờ, nhận được liền chia một miếng cho Trang Thực, vừa ăn vừa tìm Sở Tức Ngân mượn gia vị.
Sở Tức Ngân cũng giống Tô Nghiên, không ghét Tiểu Khê, liền để cô tự nhiên dùng.
Bên họ giải quyết xong mâu thuẫn nội bộ nhỏ, mọi người đang vui vẻ ăn thịt nướng, thì Vạn Minh lại tìm đến.
“Sở Tức Ngân, đưa gia vị của mày cho tao.” Vạn Minh vừa đến đã thấy trên thịt nướng của họ rắc đủ loại gia vị, suýt thì giật lấy ăn luôn.
Mạt thế mới đến, nhiều người chưa trải qua khổ sở, dù đói nửa ngày, nhưng bảo họ ăn thịt bò nướng không gia vị, dù thịt bò biến dị không khác gì thịt bò thường, họ vẫn thấy không ngon.
Vạn Minh nhớ lúc đi đón Sở Tức Ngân, anh ta mang theo rất nhiều gia vị, liền không do dự đến.
Anh ta lười nghĩ tại sao lúc đó Sở Tức Ngân đã nghĩ đến chuyện nướng thịt, trong lòng khinh bỉ Sở Tức Ngân, căn bản không muốn tốn một chút tâm tư nào cho anh.
“Anh Vạn, đừng nói vậy, sẽ dọa họ mất.” Cùng đến với Vạn Minh còn có Bạch Cẩm Lật.
Anh ta trông rất thư sinh, nói chuyện cũng dịu dàng dễ nghe.
“Anh Sở, em nghe anh Vạn nói anh có mang gia vị, bọn em muốn sang mượn anh một ít, không biết anh có đồng ý không?” Bạch Cẩm Lật mỉm cười nhìn Sở Tức Ngân, ánh mắt rất thành khẩn.
Nhưng Vạn Minh lập tức giành lời: “Khách sáo với nó làm gì? Nếu không có bọn tao, bây giờ bọn nó có mạng mà ngồi đây ăn thịt nướng không?”
“Nói câu này anh không thấy xấu hổ à? Người giúp bọn tôi giết bò biến dị là Lâu Tố đang hôn mê, người đưa bọn tôi ra khỏi miệng bò là anh Hảo, liên quan gì đến anh? Anh tự tô son trát phấn cho mình à?” Chu Toàn ra ngoài lấy thịt nướng cho Cao Lâm, vừa vặn nghe thấy lời Vạn Minh, cậu ta không thể nhịn được.
“Mày muốn chết à?” Vạn Minh lại giơ nắm đấm, định đánh Chu Toàn.
Bạch Cẩm Lật vội ngăn lại: “Anh Vạn, bây giờ chúng ta có việc nhờ người ta, anh đừng như vậy. Hơn nữa, vị tiểu huynh đệ này cũng nói không sai, người cứu họ đúng là anh Lâu và anh Hảo, chúng ta không giúp được gì.”
“Tao không giúp gì, nhưng cậu có năng lực dự tri, cảm nhận được nguy hiểm, bọn tao mới đoán gần đây có thể còn người sống sót cần cứu, không thì sao cứu kịp bọn nó?” Vạn Minh nghe Bạch Cẩm Lật khuyên, thu tay lại.
Có thể thấy Vạn Minh rất nghe lời Bạch Cẩm Lật.
“Nếu cứu bọn tôi cũng có phần anh, thì chia cho anh một ít vậy.” Sở Tức Ngân cũng dễ nói chuyện, lấy từ ba lô ra một túi kín, chia mỗi loại gia vị thành một phần cho Bạch Cẩm Lật.
Nhìn thấy số lượng đó, mặt Vạn Minh tối sầm lại: “Sở Tức Ngân, mày tưởng tao không dám đánh mày à?”
